Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 196:
Quán trà kinh đô
Chu Trạch Cảnh ngồi ở phòng lầu hai, tay cầm tách trà dựa vào cửa sổ, lắng nghe giọng nói lúc cao lúc thấp của kể chuyện trong quán trà ở đại sảnh lầu một, chán muốn chết.
Mãi đến khi ta th một bóng quen thuộc từ cầu thang tới.
ta chằm chằm một lúc, sau đó nh chóng nhận ra, khẽ mỉm cười, trong lòng đếm từ một đến ba.
Khi đếm đến ba, cửa phòng bị đẩy ra.
Một thư sinh dáng vẻ thiếu niên tới, sau khi đóng cửa lại, mới nhíu mày về phía Chu Trạch Cảnh, trầm giọng nói: “Ta đến Ngọc Hà Quan nhưng kh tìm th .”
Chu Trạch Cảnh kh nói nên lời, nhẹ nhàng nói: “Tất nhiên kh th, ngày đó Tiêu phu nhân đến chùa tạ thần, thuận tiện đến đạo quan mang về .”
“Mang về ?!” Hoài Vương kh vui nói: “ thể đúng ngay ngày đó chứ?”
Chu Trạch Cảnh bất đắc dĩ nói: "Ngay thời ểm chúng ta đợi hết mưa, trùng hợp nghe được tin tức Tiêu Hoài Đình đại tg trở về, lẽ thật là..." ta híp mắt, trầm giọng nói tiếp: “Trời phù hộ cho Tiêu gia.”
Hai tin tức tình cờ đến cùng một lúc, Tiêu gia còn cố tình đem đón về, làm Hoài Vương chỉ thể trắng tay trở lại.
Hoài Vương vừa ngồi xuống uống một chén trà, nghe vậy trong mắt lộ ra âm trầm cùng trào phúng, ta cười lạnh nói: "Trời phù hộ Tiêu gia ư? Nếu thật sự là như vậy, lão nhị Tiêu gia năm đó đã kh c.h.ế.t , còn thuận tiện mang hai đứa em rể, làm của thủ tiết nhiều năm.”
Chu Trạch Cảnh cong môi cười, đối diện hỏi: “Lần này về thật sự kh nữa ?”
Hoài Vương bị nhắc tới chuyện này, cười âm u: “Kh nữa, nếu như tiếp sợ là thiên hạ này sẽ thành của lão nhị thật, vậy làm thể đem giang sơn này thay đổi triều đại được? Nhưng ta thật sự kh ngờ chỉ trong hai năm ngắn ngủi lại sự thay đổi lớn như vậy, lão nhị cũng ra mặt ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chu Trạch Cảnh rũ mắt, suy nghĩ sâu xa.
ta cũng kh ngờ mọi chuyện lại thay đổi nhiều như vậy, phần tg vốn dĩ đã xác định lại vì biến cố này mà trở nên khó giải quyết.
Là ta đã đánh giá thấp sức nặng của nhị hoàng tử trong lòng hoàng đế.
Ai bảo thân phận của quá đặc thù.
Vậy bắt buộc chết!
Nghĩ đến đây, Chu Trạch Cảnh nhướng mắt nói: "Ngươi trở về ta cũng trợ giúp, khi khác chúng ta bàn bạc xem nên đối phó với Xương Vương như thế nào!"
“Cũng kh khó như vậy.” Hoài Vương mím môi cười, nhẹ giọng nói: “Lần này ra ngoài, vốn dĩ ta còn định nửa năm sau mới trở về, chỉ là Phong Vương truyền tin đến, ta kh thể kh thay đổi ý định, nói đến cũng thật trùng hợp, trên đường đường biển trở về, vừa lúc ngày đó trên biển nổi bão, vốn dĩ ta còn cho rằng c.h.ế.t chắc , lại ngoài ý muốn được cứu, còn bị lạc vào một hòn đảo hoang ngăn cách với thế nhân.”
"Trên hòn đảo này, ta kiếm được một ít thứ tốt, chỉ cần ăn sẽ trúng độc, nặng thì bị co giật, khó thở, thậm chí ngạt thở mà chết. Vì thế ta đặc biệt tìm đến làm thực nghiệm, nếu chỉ ăn một chút thì đời này cũng xác định là một con ma ốm, hơn nữa trước mắt còn chưa ai chữa được loại độc này.”
Khi Hoài Vương nói chuyện, còn dùng chén trà làm minh họa.
Chu Trạch Cảnh , kh nói nên lời: “Nhiều như vậy ngươi thể làm ăn hết được?”
Chén trà này cũng kh nhỏ!
Chỉ đồ ngốc mới kh phát hiện ra!
Hoài Vương đắc ý: “Nếu bình thường trộn thứ này vào đồ ăn sẽ ăn ngon, thậm chí sản lượng kh nhỏ, lợi quốc lợi dân, lần này ta dâng thứ này lên, trước mắt còn kh ai biết nó độc, chỉ cần gãi đúng chỗ ngứa sắp xếp thỏa đáng là được, ai cũng kh thể tưởng được thứ thể làm trong thiên hạ no bụng trên thực tế lại thể kh tiếng động g.i.ế.c kh đền mạng?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.