Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 222:
Vết thương trên đùi nàng còn chưa khôi phục hoàn toàn, còn cách viện một đoạn, nàng muốn tự vào, Tiêu phu nhân phần kh nỡ, sợ vết thương của nàng càng nghiêm trọng hơn, liền cho một cái kiệu nhỏ để các ma ma đưa nàng lại đây.
Nàng còn đeo khăn che mặt, sắc mặt dịu dàng, dễ hơn trước nhiều, vừa tiến đến, một đôi mắt hạnh liền chằm chằm cái bàn kia còn chưa thu dọn các bát đầy nước tương, cái mũi hít hít, sau đó cũng kh hé răng mà chỉ Yến Thu Xu.
Kh cần nói, chắc c là nàng đã mang m đồ ăn ngon kia đến.
Yến Thu Xu mím môi cười nói: “Ta để phần cho ngươi.”
Nàng để Thủy Mỗi dọn nốt chỗ mì còn sót lại trong cặp lồng kia ra bát, sau đó liền đưa cho Tiêu Hoài Nhã.
Tiêu Hoài Nhã chút ngượng ngùng mà cười cười, nhưng vẫn nhận l ngồi xuống ăn.
Nha hoàn tiến lên thu dọn bát đũa trên bàn, những đứng gần bàn ăn đều quay về chỗ ngồi, mới vừa ngồi xuống, liền nha hoàn chạy tới bẩm báo: “Thưa phu nhân, thiếu phu nhân Tống gia tới, nói lễ vật muốn tặng Đức An Hương Quân.”
Khóe miệng Tiêu phu nhân tươi cười, thật sâu vào đôi mắt Tống Minh Đại.
Tống Minh Đại vội vàng cúi đầu, nàng ta kh dám lên tiếng.
Tiêu phu nhân thu lại nụ cười, bình tĩnh nói: “Mời nàng ta vào .”
Nha hoàn vội vàng ra mời nàng ta vào, chỉ chốc lát sau, một nữ nhân khoảng 30 tuổi, phong thái cao quý bước vào, phía sau còn một ma ma, trên tay ma ma cầm theo một hộp quà màu đỏ.
Nàng ta vừa tiến đến liền cười tủm tỉm, nói: “Gần đây sắc mặt Tiêu phu nhân ngày càng tốt!”
Sau đó lại hành lễ vô cùng tự nhiên, nàng ta cũng hành lễ với Yến Thu Xu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hiện tại nàng là Hương Quân, cũng giống nữ quan trong triều, khi gặp nàng đều hành lễ.
Yến Thu Xu kh hề cử động, chỉ gật đầu tiếp nhận, hành động vừa khiến nụ cười trên mặt đại thiếu phu nhân Tống gia Liễu thị nhạt nhiều.
Nhưng sắc mặt Tiêu phu nhân cũng kh vẻ thân thiện, sắc mặt vẫn lãnh đạm như cũ, nói: “Lần này đại thiếu phu nhân tới đây chuyện gì?”
Tống thị cười một tiếng: “ thể chuyện gì? Ta nghe nói Đức An Hương Quân chuyện vui, chúng ta cũng là th gia, nên ta đến đây chúc mừng, Tống gia nghèo khó, lễ vật cũng tầm thường, hy vọng Hương Quân kh chê.”
Nàng ta vừa nói vừa về phía Yến Thu Xu, sau đó nhận l lễ vật từ trong tay ma ma, tự đến đưa cho Yến Thu Xu.
Yến Thu Xu vô thức về phía Tiêu phu nhân, ở Tiêu gia, nàng cũng vô ý xem Tiêu phu nhân như trưởng bối của , thu lễ hay kh, nàng sẽ hỏi ý kiến của trưởng bối.
Tiêu phu nhân cũng đã quen, nhẹ gật đầu với nàng.
Lúc này Yến Thu Xu mới nhận l, nói lời cảm tạ với nàng ta.
“Cảm tạ cái gì? Đây là ều ta nên làm.” Liễu thị xua xua tay, sau đó hàn huyên đôi câu cùng những khác trong Tiêu gia, Tiêu phu nhân liền Tống Minh Đại như ngầm ám chỉ.
Bị Tiêu phu nhân như vậy, mí mắt nàng ta cũng kh dám nâng lên mà , chỉ rũ mắt xuống thổi thổi hơi nóng bay lên từ ly trà, cũng kh đáp lại.
Trong lòng Liễu thị cáu giận, thầm nghĩ em chồng này quả nhiên cũng ngu ngốc giống mẹ chồng nàng ta, chả trách mẹ chồng kh được cha chồng nàng ta thích, lão Nhị Tiêu gia thể coi trọng em chồng này, thật là mắt như mù.
Chỉ là lần này nàng ta tới vì thật sự việc, từ sau khi xảy ra chuyện lần trước, Tống gia kh thể lôi kéo Tiêu gia đưa Lục hoàng tử Tuyên Vương lên nắm quyền, nàng ta vẫn dựa vào Tuyên Vương mới thể yên ổn, hơn nữa nàng ta muốn cho con trai được đến học tại thái học!
Chưa có bình luận nào cho chương này.