Xuyên Thành Nữ Phụ Xui Xẻo, Tôi Nấu Cơm Nuôi Tướng Quân Mỗi Ngày
Chương 58:
Hơn nữa, nhiều như vậy chắc c A Xu tỷ kh thể chuẩn bị nhiều như thế được. Vì vậy Đ Đ cau mày: "Kh, trong nhà ta kh chuẩn bị nhiều như vậy. Đầu bếp của mọi đã học được thì hãy kêu đầu bếp chuẩn bị cho mọi tự ăn ."
Bọn họ đều là con nhà quyền quý, đều tự tôn của , khi bị cự tuyệt, bọn nhỏ thất vọng nhưng cũng kh thể làm gì mà chỉ thể uể oải rời .
Đ Đ lại cảm th lỗi, trầm giọng nói: "Vậy ngày mai ta sẽ hỏi A Xu tỷ xem ta thể mang cho mọi một ít đồ ăn vặt kh."
Những đứa trẻ vừa thất vọng đột nhiên l lại tinh thần: "Được, được!"
"Đa tạ Bình Châu!"
"Vậy ta cũng sẽ mang cho bánh sữa do đầu bếp nhà ta làm, ngon."
"Còn nhà ta..."
Sau khi trao đổi như vậy, Đ Đ lên xe ngựa về nhà, ma ma đến đón th bé tan học muộn liền hỏi: " hôm nay Đ Đ đến đây muộn vậy?"
"M kia là đồng học của ta, họ muốn đến nhà dùng bữa tối nhưng ta kh đồng ý." Đ Đ cong môi ra vẻ chán ghét: " nhiều như vậy, chắc hẳn A Xu tỷ kh chuẩn bị nhiều đồ ăn như vậy , đến lúc đó sẽ kh đủ ăn."
“Sau đó thiếu gia cứ như vậy từ chối họ?” Ma ma nhướng mày, lo lắng thiếu gia sẽ đắc tội khác, vội vàng hỏi.
Đ Đ nhếch môi, nói dứt khoát: "Tất nhiên là kh . Ta đã nói với họ rằng ta thể mang cho họ ít ểm tâm vào ngày mai để bù đắp. Dù thì họ tr cũng hơi đáng thương."
Khi bé từ chối, vai bọn họ sụp xuống, trên mặt lộ rõ vẻ thất vọng nên Đ Đ cảm th chút xấu hổ.
Ma ma thở phào nhẹ nhõm, giả vờ kinh ngạc: "Đ Đ tốt như vậy, bọn họ hẳn là vui vẻ nhỉ?"
Đ Đ được khen ngợi nên khá tự hào: “Đúng vậy, họ vui, họ còn nói rằng sẽ mang đồ ăn cho ta, ngày mai khi ta học về, ta sẽ chia cho cả A Xu tỷ, để tỷ kh th tủi thân. "
Ma ma cười gật đầu: "Đ Đ thật là chu đáo."
Đ Đ dè dặt cười, giọng ệu đầy sốt ruột: "Mau lên , ta muốn về sớm!"
Dưới sự thúc giục của Đ Đ, cỗ xe vốn mất hai phần tư giờ đã được rút ngắn lại, chỉ mất hơn một phần tư giờ một chút đã về đến nhà.
Khi về đến nhà, bé lập tức lao vào lòng Yến Thu Xu như một viên đạn đại bác. Lúc này, Yến Thu Xu đang đọc sách, những cuốn sách trên tay nàng gần như bị đánh bay.
Nàng tức giận véo khuôn mặt mũm mĩm trước mặt: "Đệ làm gì vậy? lại vội vã như vậy?"
Đ Đ đối mặt với Yến Thu Xu vẫn chút áy náy, bé nhỏ nhẹ nói: “A Xu tỷ, đệ mời A Hành đến ăn cơm cùng."
"Kh , một đứa trẻ là đủ ." Yến Thu Xu xua tay.
Đ Đ lại nói: "Những đồng học khác sau khi nghe tin cũng muốn đến."
Yến Thu Xu nheo mắt, bé chằm chằm. đ như vậy, nàng lại kh chuẩn bị trước, kh đủ đồ ăn thì làm đây?
Đ Đ vội vàng nói: "Đệ đã từ chối !"
Yến Thu Xu hài lòng: "Vậy sau đó thì ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Nhưng đệ đã nói với họ rằng đệ sẽ nhờ bạn làm một ít ểm tâm ngày mai mang cho họ, như vậy được kh? Nếu tỷ bận thì để Hứa ma ma và những khác làm cũng được." Đ Đ chớp mắt chờ đợi.
Những còn lại biết nấu ăn trong nhà thực ra đều học theo phương pháp của Yến Thu Xu. Bây giờ bếp nào cũng lò nướng, nhưng chỉ những thứ Yến Thu Xu làm mới là thứ được mọi thích nhất, Đ Đ luôn cảm th thiếu thứ gì đó khi khác làm vì vậy ểm tâm mà bé muốn nhất định do A Xu tỷ làm mới ngon!
Yến Thu Xu bị lời nói của bé làm cho ngây , nàng gật đầu nói: "Đương nhiên là được."
Đ Đ thở phào nhẹ nhõm, nắm l tay Yến Thu Xu và kh ngừng gọi: "A Xu tỷ, tỷ thật tốt bụng!"
"Đệ đã nói với họ, họ cũng nói rằng họ sẽ mang đồ ăn ngon đến. Đệ sẽ kh ăn một miếng nào, đệ sẽ mang về cho A Xu tỷ!"
"A Xu tỷ, tỷ muốn ăn gì? Đ Đ cũng nấu cho tỷ ăn nhé! Đầu bếp ở nhà đồng học của đệ nấu ăn kh ngon bằng tỷ đâu..."
Yến Thu Xu kh ngờ Đ Đ thể vui vẻ như vậy chỉ vì nàng đồng ý giúp bé làm đồ ăn, nhưng sau khi quan sát thêm vài lần, nàng th Đ Đ vui kh chỉ vì nàng giúp bé làm đồ ăn mà còn vì những lý do khác.Bởi vì những đồng học thường xuyên được nhắc tới trong câu chuyện của Đ Đ chính là của bé, trẻ con thực sự thích kh bị cô lập. Vì vậy, Yến Thu Xu vui vẻ đồng ý đề nghị của bé.
Cô bé Uyển Nhi được Thủy Mỗi bế ở bậc thang bên cạnh vừa bước vào, đã bị bộ dạng của đệ đệ chọc cười: “Tr đệ giống A Phúc quá.”
A Phúc là một con ch.ó tr cửa được trong nhà đặc biệt là thân nuôi dưỡng, khi ai đó cho nó ăn thứ gì, nó sẽ vẫy đuôi ên cuồng. Khuôn mặt của Đ Đ sụp đổ, bé bĩu môi phản kháng. Tuy nhiên vì Yến Thu Xu đã đồng ý đề nghị của bé nên cảm th hạnh phúc đến nỗi cười toe toét. Mãi đến khi Trầm Bình Ngộ vào, nụ cười trên mặt mới hoàn toàn biến mất.
Dáng vẻ đoan trang của th niên chậm rãi tiến tới, trước tiên bé chào hỏi Yến Thu Xu, sau đó hơi nhíu mày: "Đứng dậy !"
Đ Đ hèn nhát đứng thẳng dậy, kh còn bám l Yến Thu Xu .
Trầm Bình Ngộ lúc này mới hài lòng, hỏi: "Hôm nay sư phụ dạy ngươi cái gì?"
Đ Đ hơi khó chịu, nhưng sau khi liếc đối phương, nhóc đã thành thật trả lời. Hai hỏi đáp lại, sau vài lần Trầm Bình Ngộ hỏi thêm vài câu, lợi dụng ưu thế để kiểm tra Đ Đ nhưng Đ Đ kh theo kịp, bé bắt đầu do dự. Trầm Bình Ngộ th vậy chằm chằm vào Đ Đ và thở dài, "Làm đệ thể đáp ứng tiêu chuẩn của gia gia ta vậy?! Đệ đã kh hoàn thành nhiệm vụ mà ta đã giao cho đệ hôm trước!"
Đ Đ cảm th vô cùng ủy khuất: "Đệ học đã mệt , thầy còn khen đệ tốt mà!"
bé nói xong, thấp giọng nói: "Đệ cũng kh muốn đạt tiêu chuẩn của nhị gia ..."
Trầm Bình Ngộ nghe kh rõ lời sau, quá mức mơ hồ, nhưng nghe được rõ ràng lời trước, vì vậy nhếch khóe môi lạnh lùng nói: "Lúc ta ba tuổi tất cả những tri thức này đều đã học hơn đệ ."
Trong lòng Đ Đ binh binh hai tiếng: "!!!"
Điều này thật đáng sợ! bé tức giận phồng lên khuôn mặt bánh bao, vốn muốn chỉ trích, nhưng đối phương là đại ca của bé nên bé kh dám cũng kh thể đắc tội quá nhiều, chỉ thể thẹn thùng trừng lớn mắt, cúi đầu im lặng.
Yến Thu Xu tr Đ Đ vẻ đau khổ, nàng liền nói vài lời an ủi.
Trầm Bình Ngộ coi nàng như trưởng bối, nghe nàng nói, cũng kh nói thêm gì, chỉ là lạnh lùng tìm một chỗ ngồi xuống, nếu kh dáng cùng khuôn mặt trẻ con kia, thể nghĩ đó là một lớn đang tức giận bởi một đứa trẻ kh vâng lời.
Yến Thu Xu kh kìm được, khóe môi giật giật, nhưng nàng kh dám ở đây nữa nên liền chạy vào phòng bếp, Uyển Nhi cũng vội vàng nói: "A Xu tỷ, với tỷ."
Trên thực tế, các món ăn đã được chuẩn bị sẵn, kh lo lắng về việc nguyên liệu bị biến chất trong mùa đ, chúng còn thể được giữ tươi trong tuyết, lúc này dễ dàng bày lên khay và l chúng từng cái một.
Sắp xong , Yến Thu Xu nói: "Nào ngồi , tạm thời chúng ta đừng nói chuyện học hành, chúng ta chuyên tâm ăn cơm được kh?"
Trầm Bình Ngộ miễn cưỡng gật đầu, còn Đ Đ lập tức hồi sinh nhưng bé vẫn ra ngoài để xác nhận rằng kh th ai mới nói: “A Xu tỷ, ta thể để phần lại một chút thức ăn được kh, A Hành kh biết là thể đến hay kh, đệ muốn để lại một chút cho .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.