Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn
Chương 132
Đây quả một niềm vui bất ngờ!
Tảng đá lớn trong lòng Tô Vân Tiêu lập tức rơi xuống một nửa. Nàng mà, nhiều bạn bè thì nhiều con đường, hôm nay đến tìm Tiền chưởng quỹ quả nhiên .
“Tiền chưởng quỹ! thì thật sự quá đa tạ ngài ! Chuyện … chuyện quả giúp chúng một đại ân!” Tô Vân Tiêu chân thành cảm tạ.
“Ôi, Tô phu nhân quá lời , quá lời !”
Tiền chưởng quỹ vội vàng xua tay, nụ mặt càng thêm rạng rỡ.
Những toan tính trong lòng vang lên lách cách.
Hiện giờ việc kinh doanh tương ớt phồn thịnh bao, mấy tửu lầu trong trấn đều đặt hàng, ngày nào cũng phái đến cửa xưởng Tô Vân Tiêu chặn , mong chia một phần.
Tuy hợp tác đầu tiên, chiếm tiên cơ, ai Tô Vân Tiêu vì mở rộng đường tiêu thụ mà chia hàng cho khác ?
Cơ hội hôm nay quả thực trời ban.
Chuyện đối với mà , bất quá chỉ để phu nhân nhà chạy vặt, mấy câu, thể để Tô Vân Tiêu mắc nợ một ân tình.
Ân tình , còn hữu dụng hơn vạn lượng bạc.
khi lấy hàng, Tô Vân Tiêu há thể ưu tiên ư?
Tô Vân Tiêu thế nào? Lăn lộn bao năm ở xã hội hiện đại, nhân tình thế thái nàng thấu hiểu rõ ràng. vẻ mặt Tiền chưởng quỹ, liền đang nghĩ gì trong lòng.
Nàng cũng vạch trần, thuận theo lời mà tiếp: “Tiền chưởng quỹ, ngài cứ yên tâm. Ân tình ngài giúp hôm nay, Tô Vân Tiêu sẽ ghi nhớ trong lòng.
Gợi ý siêu phẩm: Bị Cướp Ruộng Đuổi Khỏi Nhà, Ta Dẫn Đệ Muội Phất Lên đang nhiều độc giả săn đón.
Chuyện làm ăn chúng , ngài cũng đừng lo lắng. ở đây thật lòng với ngài, tương ớt từ xưởng chúng làm , chỉ cần Vạn Phúc Lâu , nhất định sẽ ưu tiên cung ứng hàng cho ngài! Ngài bao nhiêu, chỉ cần chúng thể làm , sẽ ưu tiên phía ngài , tuyệt đối để ngài đứt hàng!”
Lời thốt , mắt Tiền chưởng quỹ liền “bừng” sáng.
“Ôi chao! Tô phu nhân! Nàng thật sự quá hào sảng !” vỗ đùi một cái, trong lòng vui như mở cờ. Ân tình bỏ , đáng giá! Quá đáng giá!
lập tức dậy, nhiệt tình hăm hở : “ còn chờ gì nữa! Tô phu nhân, nàng và hai cô nương cứ một lát, về nhà gọi phu nhân nhà , chúng bây giờ liền Cẩm Tú Các!”
“, làm phiền Tiền chưởng quỹ !” Tô Vân Tiêu cũng dậy, mặt ý giấu .
Tâm trạng Thẩm Minh Châu và Hạnh Nhi, tựa như chuyến xe bò xuống núi lên núi, lên bổng xuống trầm, giờ đây cuối cùng cũng bay vút lên tận mây xanh.
Hai cô bé , đều từ trong mắt đối phương thấy sự căng thẳng và kỳ vọng vô hạn.
Tiền chưởng quỹ hành động nhanh, chẳng mấy chốc trở về cùng một phu nhân ăn mặc tề chỉnh, trông tinh . Nàng chính phu nhân Tiền chưởng quỹ, Tiền phu nhân.
Tiền phu nhân , liền nhiệt tình nắm lấy tay Tô Vân Tiêu, đ.á.n.h giá từ xuống .
Miệng ngừng khen ngợi: “Ôi chao, sớm phu quân nhà , Tô phu nhân một nữ trung hào kiệt tài giỏi, hôm nay gặp, quả nhiên khí độ bất phàm! Còn trẻ và xinh hơn tưởng tượng nhiều!”
Tô Vân Tiêu xã giao vài câu với nàng, trong lòng hiểu rõ, đây đều những lời khách sáo.
Đoàn chậm trễ nữa, lên xe ngựa Vạn Phúc Lâu, hướng về phía Cẩm Tú Các.
, trong lòng Thẩm Minh Châu và Hạnh Nhi, so với lúc đến, dâng lên thêm mấy phần hy vọng.
Xe ngựa Vạn Phúc Lâu định hơn nhiều, cũng nhanh hơn nhiều so với xe bò nhà Tô Vân Tiêu. Chẳng bao lâu, xe ngựa dừng một con phố tương đối vắng vẻ.
Con phố ồn ào náo nhiệt như phố chính, các cửa tiệm hai bên trông càng nhã nhặn hơn. Tô Vân Tiêu vén rèm xe ngoài, chỉ thấy một lầu cổng cổ kính trang nhã, treo một tấm hoành phi nền đen chữ vàng, đó ba chữ lớn rồng bay phượng múa – Cẩm Tú Các.
Mặt tiền làm bằng gỗ nan thượng hạng, quá nhiều hoa văn điêu khắc phức tạp, chỉ khắc vài vân mây ẩn nơi mép khung cửa, trong sự khiêm tốn toát lên một luồng quý khí khó tả.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-thanh-qua-phu--dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-132.html.]
“Đến , chính nơi .” Tiền phu nhân xuống xe ngựa , đó đỡ Tô Vân Tiêu.
Tô Vân Tiêu dẫn theo Thẩm Minh Châu và Hạnh Nhi phía , còn bước cửa, nàng cảm nhận khí chất khác biệt Cẩm Tú Các .
cửa tiểu nhị lớn tiếng chèo kéo khách, chỉ hai nha mặc váy vải màu xanh lẳng lặng hai bên trong cửa, thấy khách đến liền khom gối hành lễ, động tác chuẩn xác như thể dùng thước đo .
bước chân cửa, bên trong càng thêm bừng sáng rộng mở.
Tầng một đại sảnh, rộng rãi sáng sủa, nền lát những phiến đá xanh sạch sẽ.
tường treo vài bức thêu phẩm lồng khung tinh xảo, tranh sơn thủy, tranh hoa điểu, mỗi bức đều tinh mỹ tuyệt luân, sinh động như thật, thoạt còn ngỡ họa phẩm danh họa nào đó.
Trong đại sảnh bày vài khung thêu, mấy vị thêu nương trẻ tuổi đang yên lặng đó bay kim chạy chỉ, thần sắc chuyên chú, như thể thứ bên ngoài đều liên quan đến các nàng.
Trong bộ gian, chỉ thấy tiếng lụa tơ lướt qua vải vóc “xào xạc” nhỏ, khí tĩnh lặng mà chuyên nghiệp.
Thẩm Minh Châu và Hạnh Nhi , mắt đủ . Hai cô bé há hốc miệng nhỏ, bức bức , tràn đầy kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Một phu nhân trung niên trông như quản sự đón lên, thấy Tiền phu nhân, mặt lộ nụ khách khí: “Tiền phu nhân, hôm nay gió nào đưa tỷ đến đây ?”
“Lý quản sự,” Tiền phu nhân gật đầu, “Hôm nay đến mua đồ, mà đến tìm Tần nương t.ử các ngươi, nàng ở lầu ?”
“, chứ, chưởng quỹ đang đối chiếu sổ sách lầu. Mấy vị xin mời theo .” Lý quản sự , liền dẫn họ về phía cầu thang tầng hai.
Tầng hai còn yên tĩnh hơn tầng một, nơi tiếp khách và cất giữ thêu phẩm quý giá.
Lý quản sự dẫn họ đến cửa một nhã gian, tiên gõ cửa, thấy bên trong vọng tiếng ‘mời ’ ôn hòa, mới đẩy cửa .
“Chưởng quỹ, Tiền phu nhân đến.”
Tô Vân Tiêu cùng Tiền phu nhân bước nhã gian, liếc mắt một cái thấy Tần nương t.ử đang ở chỗ chủ tọa.
Đó một phu nhân chừng bốn mươi tuổi, mặc một chiếc váy dài màu xanh hồ thủy thanh nhã, tóc chải gọn gàng một sợi vương, búi thành kiểu tóc đoan trang gáy, chỉ cài một cây trâm ngọc trắng thượng hạng.
Dung mạo nàng thuộc hàng tuyệt sắc, làn da trắng nõn, mày mắt ôn nhuận, toát vẻ điềm đạm và nhã nhặn thời gian lắng đọng, khiến nảy sinh thiện cảm.
Nàng thấy Tiền phu nhân , liền đặt sổ sách trong tay xuống, dậy, mặt mang theo ý nhàn nhạt: “Tỷ tỷ thời gian qua đây ? Cũng phái báo một tiếng, để còn chuẩn ít điểm tâm tỷ thích ăn.”
“Tỷ trong nhà, còn làm những chuyện khách sáo đó làm gì.” Tiền phu nhân bước tới, kéo tay Tần nương tử, đó nghiêng , chỉ Tô Vân Tiêu giới thiệu: “ , để giới thiệu một chút, đây chính Tô phu nhân thôn Thanh Thạch, mà thường nhắc đến với , làm món tương ớt ngon nhất trần đời, chính nàng.”
Tiếp đó, nàng với Tô Vân Tiêu: “Tô phu nhân, vị chính chưởng quỹ Cẩm Tú Các, Tần nương tử.”
Tô Vân Tiêu vội vàng tiến lên một bước, khẽ khom gối hành lễ, thái độ vô cùng cung kính: “Tần nương tử, danh Cẩm Tú Các lâu, hôm nay diện kiến, ba đời phúc.”
Ánh mắt Tần nương t.ử dừng Tô Vân Tiêu, cẩn thận đ.á.n.h giá một lượt.
phụ nữ mắt mặc một bộ y phục quá xa hoa chất liệu cực , cử chỉ đại phương đoan trang, tự ti cũng tự cao, đôi mắt trong veo sáng ngời, quả nhiên như lời Tiền phu nhân , giống một phụ nữ thôn quê bình thường.
Gợi ý siêu phẩm: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu đang nhiều độc giả săn đón.
Ánh mắt nàng lướt qua Tô Vân Tiêu phía Thẩm Minh Châu và Hạnh Nhi, hai cô bé đều chút căng thẳng cúi đầu, đều thẳng tắp, trông ngoan ngoãn.
“Tô phu nhân khách khí , mau mời .” Tần nương t.ử chỉ chiếc ghế bên cạnh, giọng vẫn ôn hòa.
Chờ đều xuống, nha dâng xong, Tiền phu nhân mới rõ ý định đến.
“ , giấu gì , hôm nay đưa Tô phu nhân đến đây, một chuyện nhờ.”
Tiền phu nhân nắm tay Tần nương tử, kể đầu đuôi câu chuyện Tô Vân Tiêu tìm sư phụ thêu thùa cho con gái, và vì ưng ý Cẩm Tú Các.
Nàng cố ý nhấn mạnh Thẩm Minh Châu và Hạnh Nhi yêu thích thêu thùa đến mức nào, thiên phú , khen ngợi hai đứa trẻ lên tận trời xanh.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.