Xuyên Thành Sao Hạng Bét, Tôi Cưỡi Cá Sấu Rồi Nổi Như Cồn Trên Mạng
Chương 10:
15.
Nửa đêm đói bụng, mơ mơ màng màng bò dậy kiếm gì đó ăn.
Nhà bếp kiểu mở, ngay cạnh là ghế sofa.
lục lọi một vòng, trong tủ lạnh cũng chẳng gì.
Quay đầu lại thì th một bóng nằm trên sofa dưới ánh trăng.
Trắng.
Trắng đến mức… phát là muốn ăn.
Thế là bước thẳng tới, cúi đầu cắn luôn một phát.
Chỉ nghe “hít” một tiếng.
lúc này mới rõ đang nằm trên ghế là Tạ Tiêu.
……
editor: bemeobosua
chớp mắt, cúi xuống vị trí vừa cắn…
Là… ngực.
Dấu răng rõ ràng in thành một vòng…
Mặt đỏ bừng, đang định xin lỗi thì th …
Trực tiếp bế lên, thẳng vào phòng bên cạnh.
“Suỵt, tới.”
Ngoài cửa vang lên giọng của Vương Nguyệt.
“Kh ổn, vẫn kh ngủ được, ôm Giang Miên ngủ tiếp vậy.”
Mặt Tạ Tiêu cứng đờ:
“Cô m hôm nay đều ôm em ngủ à?”
gật đầu.
ta cười:
“ cũng muốn.”
: “Gì cơ?”
ta bu eo ra:
“Kh gì.”
: “Ồ.”
Về lại phòng, th trên tủ để sẵn một ly nước, chắc Vương Nguyệt để lại.
uống một hơi cạn sạch.
Nhưng… cô đâu ?
Kh vừa đến tìm ?
theo bản năng tìm cô .
Rượu này uống vào… nóng thật.
Kh th bóng dáng Vương Nguyệt đâu, chỉ nghe bên trong phòng Triệu Cảnh Chi vọng ra tiếng của cô .
Còn … hơi thở gấp gáp.
gõ cửa, kh ai trả lời.
Đành quay lại phòng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trên giường đã một bóng .
Ủa? Vương Nguyệt về lúc nào vậy?
Kh đang ở phòng Triệu Cảnh Chi ?
lăn qua lăn lại mãi kh ngủ được.
Nhưng lại buồn ngủ.
Mơ mơ màng màng, ôm bên cạnh cắn cắn, nóng quá mất.
Trong bóng tối, th… là Tạ Tiêu?!
lại ở đây?
còn chưa kịp phản ứng thì đã hơi lùi lại.
Nhưng kh nhịn được nữa, nhào lên ôm chặt l .
Cắn cắn lâu, cũng chẳng rõ đang làm gì nữa.
đàn đã kìm nén từ lâu, cuối cùng cũng bật ra một tiếng trầm thấp khàn khàn:
“Là em chủ động.”
……
Sáng sớm hôm sau, lén lút chui ra khỏi phòng Tạ Tiêu, trên cổ toàn dấu hôn mập mờ.
Đối diện, Vương Nguyệt cũng đang lén ra khỏi phòng, trên cổ… cũng đầy dấu vết.
Cô trợn tròn mắt:
“Cô vậy?”
“Đừng nói là… cô uống chai rượu kích thích mua từ đại lý?”
Vốn dĩ th Giang Miên kh ở phòng, mà sắp hết chương trình , nên cô định… xử lý cái tên kia luôn.
Mà…
gật đầu.
Vương Nguyệt áy náy:
“Kh được, chúng ta ở bên nhau . sẽ chịu trách nhiệm với cô.”
Ồ, còn vụ này nữa hả?
từ chối:
“Kh được.”
Vương Nguyệt cúi đầu:
“Vậy… được thôi. Nhưng mà, bên nhà họ Tạ… kỹ thuật thế nào?”
:
“ tệ.”
“Còn cô?”
Vương Nguyệt:
“Cũng tệ.”
Lúc này, hai cánh cửa đồng loạt bật mở.
Hai đàn đứng ở đó, mặt đen như đáy nồi.
và Vương Nguyệt nhau, lập tức chạy thẳng về phòng
Khóa cửa!!!
Chưa có bình luận nào cho chương này.