Xuyên Thành Thôn Cô Được Ác Bá Cưng Như Bảo Bối
Chương 129: Một vạn lượng mua công thức chế băng
nhiều đều biết hôm nay họ tới trấn bán băng khối, những nhu cầu mua băng đã sớm chờ sẵn ở cổng vòm Tây Môn trấn .
Xe bò còn chưa đến cổng vòm Tây Môn trấn, đã bị đám đ chen lấn vây qu.
Hầu như chỉ trong chớp mắt, một xe băng khối đã bị tr giành sạch bách.
Thậm chí còn kh cần họ nhúng tay vào, những mua băng tự động thủ, tiền bạc lại bị ép nhét vào tay họ.
Điều này khiến hai đệ Chu Thành và Chu Bưu đều ngây .
“Chuyện này kh quá khoa trương ?” Chu Bưu vẻ mặt kh thể tin được.
Nụ cười nơi khóe môi Chu Thành cũng kh kìm được, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, “Thật sự khoa trương. , muốn gặp tẩu tử kh?”
Chu Bưu gấp gọn chăn b dùng để giữ nhiệt cho băng trong xe đẩy, “Hôm qua các ngươi đã , hôm nay thì kh nữa, về nhà thôi.”
Nói xong, y tới ngồi lên xe bò.
Cách đó kh xa một nam nhân đứng, y phục trên tr bình thường, nhưng khí thế khi y đứng đó lại cho th y tuyệt nhiên kh hề bình thường.
Đợi đến khi đám đ dần tản , y mới tới.
Chu Thành kéo chặt dây cương, con bò cũng cất bước.
“Khoan đã.”
Chu Thành và Chu Bưu đồng thời quay đầu về phía phát ra âm th.
Th là một nam nhân xa lạ, đang về phía họ.
“Đây là ai vậy? Ngươi quen biết này ?” Chu Bưu hỏi Chu Thành.
Chu Thành lắc đầu, “Ta kh quen. Chưa từng gặp này.”
Y bu dây cương trong tay ra, xe bò dừng lại.
Chu Bưu cũng nhảy xuống xe, “Ngươi đang gọi chúng ta ?”
Th Chu Bưu vẻ mặt cảnh giác, nam nhân kia dừng lại cách họ ba bốn trượng.
“Xin lỗi đã qu rầy. Ta vừa th các ngươi đang bán băng khối. thể hỏi một chút, những băng khối này của các ngươi từ đâu mà kh?”
Chu Thành cũng nhảy xuống xe bò, tới bên cạnh Chu Bưu, “Vấn đề này của ngài, chúng ta kh thể trả lời.
Nhưng nếu ngài muốn mua băng khối, ngày mốt chúng ta sẽ lại tới. Ngài vừa th đó, dù ngài tới cũng chưa chắc đã mua được. Khi nào mua được cũng xem vận khí.”
Nam nhân kia cười cười, “Ngươi đừng hiểu lầm. Ta một mối làm ăn muốn bàn với các ngươi. Các ngươi thể làm chủ kh?”
Chu Bưu vẫn kh hề giảm cảnh giác, “Nếu ngươi vẫn muốn hỏi thăm về băng khối, vậy kh cần bàn nữa. Còn nếu muốn mua băng khối, cái này thể bàn.”
“Ta th băng khối các ngươi bán, vu vắn, các góc cạnh cũng nhẵn mịn, ta đoán là dùng khuôn đúc ra. Những băng khối này là do các ngươi chế tạo ra kh?”
Khả năng quan sát của này mạnh, tuy y phục bình thường, nhưng khí chất toàn thân lại nói cho họ biết, vị này tuyệt đối kh bình thường.
Chu Thành gật đầu, “Dù ngươi nói đúng chăng nữa. Mục đích của ngươi là gì?”
“Ta muốn mua kỹ thuật chế băng của các ngươi.”
“Kh bán.”
Nam nhân giơ một ngón tay lên, vẻ mặt như thể nắm chắc phần tg, “Một vạn lượng bạc trắng.”
Con số này khiến hai đệ Chu Thành đều giật .
Một vạn lượng bạc trắng đó là con số trên trời, một con số mà ngày thường kh dám nghĩ tới, hôm nay lại được thốt ra một cách nhẹ nhàng từ miệng nam nhân này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-thon-co-duoc-ac-ba-cung-nhu-bao-boi/chuong-129-mot-van-luong-mua-cong-thuc-che-bang.html.]
Cả hai đều ngây ra.
Khóe môi nam nhân cũng cong lên, “Các ngươi kh cần vội vã từ chối ta, thể về nhà suy nghĩ kỹ càng. Ta ở phòng số tám của Xuân Mãn Lầu. Nếu các ngươi đã suy nghĩ xong, ngày mai hãy tới Xuân Mãn Lầu tìm ta.
Đối với các ngươi, đây tuyệt đối là một cơ hội thể thay đổi vận mệnh. Hy vọng các ngươi thể suy nghĩ kỹ càng. Cũng hy vọng ngày mai thể gặp các ngươi.”
Nói xong, y xoay rời .
“ này là ai vậy? Y nói chuyện kh giọng địa phương của chúng ta, lại còn ở trong khách ếm, lẽ nào là chuyên vì kỹ thuật chế băng của chúng ta mà tới ?” Chu Bưu Chu Thành hỏi.
Ánh mắt Chu Thành vẫn dán vào bóng lưng nam nhân đã xa, “ nói kh sai. Y chính là vì kỹ thuật chế băng của chúng ta mà tới.”
“Một vạn lượng bạc trắng quả thực nhiều, nhưng nếu y được c thức, số tiền kiếm được sẽ kh chỉ là một vạn lượng nữa, mà là mười vạn, trăm vạn, thậm chí là ngàn vạn lượng.
Chúng ta sau này cố gắng làm ăn, trong vòng mười năm cũng thể kiếm được. Ta th tuyệt đối kh thể bán.”
Chu Thành cảm th cả nói lý, “Chúng ta về nhà trước .”
Chu Bưu cũng đồng ý, “Về nhà hỏi đệ . Nàng đầu óc nh nhạy, lẽ suy nghĩ khác với chúng ta.”
Trên đường kh hề trì hoãn một chút nào, mặt trời vẫn còn treo trên đỉnh đầu, họ đã về đến nhà.
Chính là lúc nóng nhất trong ngày, Giang Từ, Tiểu Bảo, và mẹ chồng đều đang ngồi trong phòng mẹ chồng, trên bàn bên cạnh đặt một khối băng lớn.
Trong phòng mát mẻ như thể máy ều hòa vậy.
“Nhị thúc và cha về .” Tiểu Bảo đang chơi đùa nhảy từ trên giường xuống.
Giang Từ và mẹ chồng cũng ra ngoài theo.
“Hôm nay về sớm thật đó,” Lý thị cười nói.
“Nương, kh biết hôm nay khoa trương đến mức nào đâu. Hôm nay còn chưa vào cổng vòm Tây Môn trấn, đã bị ta vây qu , một xe băng khối, trong chớp mắt đã bị tr giành sạch bách. Thật sự quá đắt hàng. Chỉ là kh dễ vận chuyển , nếu kh, bao nhiêu là bán hết b nhiêu,” Chu Bưu buộc chặt con bò.
“Chỉ tiếc là, xe bò chỉ thể chở được nhiều như vậy. Muốn kiếm nhiều tiền hơn cũng kh vận chuyển được,” Lý thị nói.
Chu Thành cũng tháo yên xe khỏi lưng bò.
Giang Từ th trên họ đều ướt đẫm mồ hôi, “Trong phòng nương băng, mau vào trong làm mát một chút.”
Chu Thành và Chu Bưu hai trước sau bước vào nhà.
“Hôm nay còn gặp một chuyện lạ. ra giá một vạn lượng bạc trắng muốn mua kỹ thuật chế băng của chúng ta,” Chu Thành nói.
“Một vạn lượng bạc trắng?” Lý thị còn tưởng nghe nhầm.
Chu Bưu gật đầu, “Đúng là một vạn lượng, khi y nói ra, ta và A Thành đều giật .”
“Tây Môn trấn của chúng ta lại giàu đến vậy ? Tây Môn trấn quả là nơi tàng long ngọa hổ,” Giang Từ nghe xong cũng kinh ngạc.
“ đó nói giọng địa phương khác, lại còn ở trong khách ếm Phúc Mãn Lầu, kh Tây Môn trấn. đó tuy y phục bình thường, nhưng ánh mắt sắc bén, khí thế mạnh, thể th kh bình thường,” Chu Bưu nói.
“Các ngươi đã trả lời y thế nào?” Lý thị hỏi.
“Ta và A Thành đều nghĩ muốn từ chối. Nhưng đó hình như biết suy nghĩ của chúng ta. Ta và A Thành còn chưa mở miệng. Y đã nói, đừng vội trả lời y, hãy để chúng ta suy nghĩ kỹ càng. Nếu suy nghĩ xong, bảo chúng ta tới Phúc Mãn Lầu tìm y.”
“Kh thể bán. Kỹ thuật chế băng của chúng ta đáng giá xa hơn số tiền này nhiều,” Lý thị nói.
“Ta và A Thành cũng nghĩ vậy, chúng ta lo đó kh đạt được mục đích sẽ kh chịu bỏ qua.”
“Chẳng lẽ, y còn thể tới nhà cướp đoạt ?”
“Kỹ thuật chế băng lợi nhuận quá lớn, ai được môn kỹ thuật này, đó đều thể kiếm được nhiều tiền. Y thể bỏ ra một vạn lượng bạc trắng, đủ để chứng tỏ y quyết tâm được kỹ thuật chế băng này.
khả năng bỏ ra một vạn lượng bạc trắng, tuyệt đối kh đơn giản,” Giang Từ nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.