Xuyên Thành Thôn Cô Được Ác Bá Cưng Như Bảo Bối
Chương 142: Ngươi đã trúng độc
Hai cha con th mẹ mặt mày thần bí, liền theo nàng vào phòng.
“Nương, vừa nói vậy là ý gì? Trời cao lại gửi tiền đến nhà chúng ta?” Hồ Phi mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Trước khi các ngươi về, một nam nhân bị lạc đường, là thân thích của Chu gia. từ bên ngoài núi đến Chu gia thôn để chuẩn bị tham gia hôn sự của Chu Bưu. bị lạc trong núi, đến nhà chúng ta.
hỏi ta đường đến Chu gia thôn, ta đã giữ lại nhà ở.”
Hai cha con đều kh hiểu ý nàng.
“Vượt qua ngọn núi phía sau chúng ta là đến , thời gian hoàn toàn kịp, ngươi giữ ở nhà làm gì?”
Hồ Phi cũng tán đồng lời cha nói.
Giọng Hồ thị nhỏ dần: “Bởi vì trên mang nhiều tiền.”
“Ngươi muốn tiền của ?” Lão nhà nàng đoán ra ý nghĩ của nàng.
“ a, đây là cơ hội ngàn năm một. Bỏ lỡ sau này khó mà gặp lại được.”
Hồ thị phụ tử cũng động lòng.
“Nương, muốn làm gì?”
“Cái này còn kh dễ , trực tiếp g.i.ế.c . Tìm đại một chỗ chôn xuống, thần kh biết quỷ kh hay.” Hồ thị nương nói nhẹ nhàng.
Sống trong núi, đặc biệt là thâm sơn cùng cốc, trời cao hoàng đế xa, g.i.ế.c một cũng đơn giản như g.i.ế.c một con kiến.
Cho dù báo quan, của nha môn cũng thường sẽ kh quản. Cho dù quản, muốn phá án tìm trong chốn rừng sâu núi thẳm, quả thực là chuyện hoang đường.
Chuyện như thế này ở trong núi cũng kh là kh , cũng kh là chuyện lạ gì.
Hồ thị phụ tử động lòng .
Ba ngồi lại với nhau bắt đầu bàn bạc làm để l được tiền, khiến nam nhân này biến mất thần kh biết quỷ kh hay.
Cuối cùng thống nhất bàn bạc, đợi đến tối khi ngủ say, sẽ hạ mê dược cho bất tỉnh, sau đó ra tay.
Bàn bạc xong xuôi, ba từ trong phòng bước ra.
Hồ thị nương vào nhà bếp kh th con dâu Tú Nhi đâu.
“Sủi cảo cũng chưa luộc, Tú Nhi đâu ?”
“Chắc là vào phòng , ta xem thử.” Hồ Phi vào phòng .
Tú Nhi đang nằm trên giường.
“Nàng vậy?” Hồ Phi lo lắng hỏi.
“ đừng lo, ta chỉ là th hơi hồi hộp, vào phòng nằm một lát.”
“ lại đột nhiên th hồi hộp chứ?”
“Vừa kh biết từ đâu đột nhiên nhảy ra một con chuột dọa ta giật , thế là ta tự về nằm một lát.”
“Nàng giờ đã khá hơn chưa?”
“Khá hơn nhiều . Hồ Phi, nương và với cha đã nói chuyện gì vậy?”
“Kh nói gì cả. Nương đang luộc sủi cảo, chúng ta ăn sủi cảo thôi.”
Tú Nhi kéo lại: “Hồ Phi, chúng ta con . tuyệt đối kh được làm chuyện xấu. Ta kh muốn con ta sau này kh cha.”
Hồ Phi sững một lát, sau đó cười nói: “Nàng nghĩ gì vậy? Sau này chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn. Nàng đừng suy nghĩ lung tung.”
“Thật kh?”
“Đương nhiên là thật. Kh chuyện gì cả, yên tâm . Đi thôi, chúng ta ăn sủi cảo.”
Tú Nhi nghĩ đã suy nghĩ quá nhiều. Liền theo Hồ Phi .
Khi bọn họ đến, nam nhân xa lạ kia đã ngồi trước bàn .
Th mẹ và cha đang nhiệt tình trò chuyện với gã mặt đen kia.
Th bọn họ đến, Hồ thị nương giới thiệu: “Đây là con trai ta, vị này là con dâu ta.”
Gã mặt đen cười gật đầu chào bọn họ.
Hồ thị nương bưng một bát sủi cảo đặt trước mặt gã mặt đen, nhiệt tình nói: “Chẳng thể sánh bằng khẩu vị bên ngoài núi được, nếm thử xem hợp khẩu vị kh.”
Gã mặt đen bát sủi cảo trước mặt: “Phần này ít quá, ta muốn cả đĩa kia.”
Hồ thị nương vươn tay đưa đĩa sủi cảo trước mặt lão nhà nàng cho nam nhân kia.
Sau đó đưa bát sủi cảo cho lão nhà nàng.
Một đĩa sủi cảo thì tính là gì? Một túi bạc trên thể đủ cho bọn họ ăn cả năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-thon-co-duoc-ac-ba-cung-nhu-bao-boi/chuong-142-nguoi-da-trung-doc.html.]
Gã mặt đen lúc này mới cầm đũa lên, gắp một chiếc sủi cảo cho vào miệng: “Sủi cảo này mùi vị kh tệ, ngon hơn tất cả những gì ta từng ăn.”
“Thích ăn là tốt , còn sợ kh hợp khẩu vị của ngươi chứ.”
Th gã mặt đen một chút cũng kh phòng bị bọn họ, ăn hết cả một đĩa sủi cảo.
Hồ thị đỗi vui mừng.
Điều này nghĩa là nam nhân này tin tưởng bọn họ.
Bữa cơm này diễn ra vui vẻ.
Tất cả sủi cảo trên bàn đều đã được ăn hết.
“Ăn no chưa? Nếu chưa no, vẫn còn bánh rau gạo lứt.” Hồ thị nương cười nói.
Gã mặt đen lau miệng: “Ăn no . Đa tạ sự khoản đãi của các ngươi.”
Tú Nhi đột nhiên bụng quặn đau, nàng nhíu mày, mặt đầy vẻ đau khổ: “Bụng ta đau quá.”
“ chuyện gì vậy? lại đột nhiên đau bụng chứ?”
Lời Hồ thị chưa nói dứt, bụng nàng cũng bắt đầu một trận quặn đau.
Hồ gia phụ tử cũng đều mặt mày hiện rõ vẻ đau đớn.
Gã mặt đen ngồi yên kh động, mặt lạnh lùng bọn họ.
“Ngươi, đây là chuyện gì vậy?”
“Các ngươi đã trúng độc .”
Nghe th trúng độc, Hồ thị cả đều kh ổn .
“Sủi cảo đều là do ta tự tay làm, lại trúng độc được chứ?” Hồ thị nương mặt đầy vẻ kh thể tin nổi.
“Là ta hạ độc. Lúc ba các ngươi vào phòng bàn bạc làm để đối phó với ta, ta đã ném một con chuột, làm con dâu ngươi sợ hãi.
Sau khi nàng rời , ta đã bỏ thuốc vào bát c của các ngươi.”
Hồ thị nương nhịn đau, chỉ vào : “Chúng ta thật lòng đối đãi với ngươi, ngươi tại lại làm như vậy?”
Nam nhân đứng dậy: “Ta kh muốn đối xử với các ngươi như vậy, là Hồ thị bảo ta làm thế.
Nàng ta đã trộm tiền của ta bỏ trốn về, lại bị ngươi giữ lại. Lần này ta đến đây là để l lại số ngân lượng của ta.
Mau nói tiền đều cất ở đâu?
Nói cho ta biết, ta sẽ cho các ngươi thuốc giải.”
“Ngươi là nam nhân đã tư th với Hồ thị ?” Hồ thị kh ngờ lại tìm đến tận đây.
Gã mặt đen gật đầu: “Kh sai. Các ngươi kh còn nhiều thời gian nữa đâu, mau đưa tiền ra . Nếu kh, cả nhà các ngươi đều chết.”
Hồ thị vẫn còn đang do dự.
Hồ Phi kéo mẹ : “Nương, mau mau nói cho . Con kh muốn chết.”
Hồ thị nương cũng sắp kh trụ nổi nữa: “Chôn dưới gầm bàn trong phòng của ta. Ngươi mau cho ta thuốc giải.”
Gã mặt đen kh để ý đến bọn họ, những thứ Hồ thị đưa cho chỉ là thuốc xổ bụng, ăn vào cũng kh , sẽ kh c.h.ế.t , chỉ là đau bụng thôi.
Hồ thị nói mẹ nàng ta trong tay kh ít ngân lượng, ít nhất cũng một trăm lượng.
ở bên ngoài nợ kh ít ngân lượng.
Cho nên, mới mạo hiểm làm chuyện này.
tìm một cái xẻng sắt, chạy vào phòng của Hồ thị nương.
Tìm th cái bàn mà nàng ta nói.
Dịch chuyển cái bàn ra, thể th rõ ràng một khoảnh đất nhỏ màu sắc tươi mới, khác với màu của mặt đất xung qu.
Thậm chí kh cần dùng xẻng sắt, dùng tay nhẹ nhàng cạy ra đã th.
Quả nhiên th một cái vại sành màu đen.
mừng như ên, nếu thật sự như Hồ thị đã nói, thì số tiền nợ thể trả được .
Trời đã hoàn toàn tối sầm, nh sẽ về đêm.
Mở vại sành ra, th bên trong chỉ một túi tiền.
L ra xem, đúng là cái túi tiền đã mất.
L ra đếm một lượt, vậy mà chỉ hai mươi lượng, trong đó còn mười lăm lượng bạc của chính .
Gã mặt đen nghiến răng nghiến lợi, phí c sức lớn như vậy mà lại chỉ l được chút tiền này, Hồ thị cái tiện nhân kia vậy mà dám lừa .
bước ra khỏi phòng của Hồ thị nương, khi th cảnh tượng bên ngoài, cả đều ngây dại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.