Xuyên Thành Thôn Cô Được Ác Bá Cưng Như Bảo Bối
Chương 45: Hắn Cũng Muốn Có Một Hài Tử
“Kh được, chuyện này tạm thời kh thể cho ca ca ngươi biết. Nếu mà biết, ều đầu tiên sẽ làm là hưu Giang Minh Tuệ. Nàng ta bây giờ đang mang thai, hơn nữa thai vị lại kh ổn định, chuyện này cứ tạm gác lại đã.”
Mãi cho đến khi ra khỏi Tây Môn Trấn, cảm giác bị theo dõi kia mới biến mất.
Cảm giác này kh hề xa lạ.
Khi vào rừng sâu săn bắn, bị con mồi ẩn nấp trong bóng tối rình rập, cũng là cảm giác này.
Tuy chưa phát hiện ra theo dõi là ai?
Nhưng biết đây tuyệt đối kh là ảo giác của .
theo dõi là một kẻ bản lĩnh, nếu kh kh thể nào kh phát hiện được.
vốn nghĩ, chỉ cần này chịu vào núi cùng , thể tìm ra đó.
Nhưng khi ra khỏi Tây Môn Trấn, cảm giác kia liền biến mất.
M năm trước, Chu Thành cũng từng gặp kẻ theo dõi , đó là những kẻ th bán thú săn kiếm được tiền nên giữa đường chặn cướp.
Hai tên cướp đó suýt bị đánh chết, sau vụ đó thì kh còn xảy ra chuyện cướp bóc nữa.
Hôm nay bán được kh ít tiền, lẽ nào lại bị khác nhắm tới?
Nhưng vì ra khỏi Tây Môn Trấn thì bọn chúng lại kh theo nữa?
Tâm tư Chu Thành rối bời, trăm mối tơ vò kh cách nào lý giải.
Suốt đường kh dừng lại nửa khắc, bước chân lướt như gió, xuyên núi vượt đèo, dùng thời gian ngắn nhất trở về thôn Chu Gia.
Chu Bưu vác cuốc từ hậu sơn về, vừa hay gặp Chu Thành bán hàng trở về ở đầu thôn.
Chu Bưu cũng tr th .
“Nhị đệ, về sớm vậy.”
“Thú rừng kh lo kh bán được, vừa tới Tây Môn Trấn đã bị tr mua hết . Ta cũng lo lắng ở nhà.”
“Đừng lo lắng. Trước kia ta cứ nghĩ đệ chỉ là một tiểu nữ tử yếu ớt. Sau thời gian chung sống này, ta phát hiện nàng th minh, th minh hơn cả chúng ta.
Nàng sẽ kh chịu thiệt đâu.”
Nghe đại ca khen ngợi nương tử của như vậy, Chu Thành cảm th đỗi tự hào, còn vui hơn cả khi đại ca khen ngợi .
Chu Tiểu Bảo nghe từ miệng tiểu thẩm thẩm rằng hôm nay nhị thúc trấn.
Sẽ mua kẹo hồ lô và bánh ngọt mà thằng bé thích về.
Đã sớm ngồi ở cửa đợi .
Th nhị thúc và cha thằng bé cùng về, Chu Tiểu Bảo liền chạy lạch bạch bằng đôi chân ngắn cũn, vui vẻ đón.
“Nhị thúc, cha.”
Chu Bưu một tay vác cuốc, một tay vươn ra ôm l Chu Tiểu Bảo nhỏ bé lên.
“Ở nhà làm tiểu thẩm thẩm và tổ mẫu tức giận kh?” Chu Bưu bề ngoài tr vẻ nghiêm nghị, nhưng ngữ khí lại cực kỳ dịu dàng.
“Tiểu Bảo ngoan, kh làm tiểu thẩm thẩm và tổ mẫu tức giận.”
Nói xong, ánh mắt thằng bé bị kẹo hồ lô và bánh ngọt trong tay Chu Thành hấp dẫn.
Khóe miệng còn chảy cả nước miếng.
“Nhị thúc, con muốn ăn kẹo hồ lô.”
Chu Thành và Chu Bưu đều bị dáng vẻ đáng yêu của Chu Tiểu Bảo chọc cười.
l một cây kẹo hồ lô đưa cho thằng bé, “Cho con.”
Chu Tiểu Bảo nhận l, vui vẻ đến mức mắt híp lại thành một khe.
cắn một miếng, “Kẹo hồ lô thật ngon.”
Nói xong lại hai cây còn lại trong tay Chu Thành, “Nhị thúc, cho con hai cây kẹo hồ lô kia luôn .”
Mặt Chu Bưu lập tức sa sầm, “Một xâu này đã đủ cho con ăn . Con muốn nhiều như vậy làm gì? Cha kh thích con nít ăn vụng một .”
Chu Tiểu Bảo bị cha răn dạy, chút tủi thân bĩu môi, giải thích: “Cha. Con kh ăn vụng một . Con muốn đưa hai cây kẹo hồ lô đó cho tổ mẫu và tiểu thẩm thẩm.”
Chu Bưu biết đã hiểu lầm, th dáng vẻ tủi thân của Tiểu Bảo, tự trách quá nóng vội.
“Là cha đã hiểu lầm Tiểu Bảo . Cha xin lỗi Tiểu Bảo.”
Nghe cha xin lỗi , l mày và khóe mắt thằng bé lại cong lên.
“Tiểu Bảo biết cha vì tốt cho con. Tiểu Bảo tha thứ cho cha .”
Chu Thành th dáng vẻ cha con họ ấm áp hòa thuận, khóe miệng cũng kh nhịn được cong lên nụ cười.
đưa hai cây kẹo hồ lô còn lại cho Tiểu Bảo.
Tuy yêu thương Tiểu Bảo, nhưng giờ phút này lại nghĩ đến Giang Từ.
cũng muốn tiểu nương tử của sinh cho một Tiểu Chu Thành, hoặc Tiểu Giang Từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-thon-co-duoc-ac-ba-cung-nhu-bao-boi/chuong-45-han-cung-muon-co-mot-hai-tu.html.]
Cũng sẽ đợi ở cửa, gọi cha cha bảo bế.
Trong nhà con cái đ đúc thì kh còn cô quạnh, Tiểu Bảo lớn thể dẫn theo đệ đệ cùng chơi đùa.
Nghĩ đến những ều này, nụ cười trên khóe miệng Chu Thành kh kìm lại được.
Giang Từ và bà mẫu hai đang ở nhà làm bữa trưa.
Lý thị là đầu bếp chính, Giang Từ phụ việc cho bà.
Bữa cơm này tuy kh món thịt.
Nhưng nấm xào dầu mỡ động vật, rau dại, hương vị vẫn khá ngon.
“Món ăn chủ nhà nấu thật thơm, ta đều muốn chảy nước miếng .” Trương Tam vừa làm việc vừa làn khói bếp lượn lờ bốc lên từ ống khói nhà bếp, nói chuyện với Giang Minh Huy.
Giang Minh Huy ngẩng đầu về phía nhà bếp, trong lòng chuyện nên vẫn luôn chút lơ đãng. kh tiếp lời Trương Tam.
Lão thợ mộc liếc mắt Giang Minh Huy một cái, cũng kh nói gì.
Hai đệ Chu Bưu đã trở về nhà.
Bọn họ khách khí chào hỏi lão thợ mộc.
Giang Từ nghe th tiếng động, cũng từ nhà bếp ra.
“Cha, mau đặt con xuống.”
Chu Bưu đặt con trai xuống đất.
Chu Tiểu Bảo giơ kẹo hồ lô lên, chạy lạch bạch bằng đôi chân ngắn cũn về phía Giang Từ, “Tiểu thẩm thẩm, nhị thúc mua kẹo hồ lô cho .”
Giang Từ th bọn họ đều về , mặt mày hớn hở, nhận l cây kẹo hồ lô Tiểu Bảo đưa cho.
“Tiểu Bảo, ngoan lắm.”
nàng hai đệ Chu Thành, “Vừa nãy nương còn nói, bảo ta ra đầu thôn xem chừng nào các ngươi về.
Cơm nước đều đã làm xong , các ngươi rửa tay chuẩn bị ăn cơm .”
Chu Bưu tựa cuốc vào tường.
Giang Từ đến bên Chu Thành, “Hôm nay về sớm vậy? Trên đường đều thuận lợi chứ?”
Thật ra mỗi lần Chu Thành ra vào núi, nàng lo lắng nhất là sẽ gặp dã thú hung mãnh.
Tiểu chủ, chương này phía sau còn nữa đó, xin hãy bấm sang trang kế tiếp để đọc tiếp, phía sau càng thêm đặc sắc!
“Mọi chuyện đều thuận lợi.” Chu Thành kh kể với nàng chuyện dường như bị khác theo dõi, sợ nàng lo lắng.
“Thuận lợi là tốt .”
“Nàng còn nhớ hôm đó ta đưa nàng mua quần áo, ở tiệm đó gặp một một cô nương. Chuyện nàng ta cũng thích bộ đồ nàng thử đó chứ?”
Giang Từ gật đầu, “Nhớ. chuyện gì vậy?”
“Hôm nay ta th nàng ta, nàng ta đang bán đậu phụ giúp Giang Minh Tuệ. Ta hỏi thăm một chút mới biết nàng ta là tiểu cô tử của Giang Minh Tuệ.”
“ gì mà hiếm lạ chứ.” Giang Từ kh hề kinh ngạc, nàng đâu quen cô nương kia.
“Nhưng hôm nay ta đã làm một chuyện mà chưa hỏi ý nàng.”
Giang Từ tò mò , “ làm gì ?”
“Ta đã nói với nàng ta rằng nàng là đường của Giang Minh Tuệ.”
“Vì vậy?”
“Giang Minh Tuệ kia ức h.i.ế.p nàng như vậy, ta muốn thay nàng trút giận.”
Giang Từ hiểu ý Chu Thành, cười nói: “Làm tốt lắm.”
Ngày tháng cứ thế trôi qua bình yên thêm ba ngày, kiểu dáng Giang Từ cần đã được lão thợ mộc làm ra kh sai một ly.
Giang Từ vô cùng hài lòng.
Bề ngang một mét tám, chiều dài hai mét, chiếm một phần ba vị trí trong phòng ngủ của .
Gỗ là gỗ óc chó, đều do Chu Thành tìm trên núi.
Chất gỗ cứng rắn, dù ở kiếp trước, gỗ óc chó cũng là loại gỗ dùng làm đồ nội thất cao cấp.
Ngay cả khi hai trưởng thành lăn lộn trên giường, chiếc giường này cũng sẽ kh sập, cũng sẽ kh kêu t két mỗi khi nhúc nhích như loại giường bốn chân kia.
Đầu giường còn hai tủ đầu giường.
Giang Từ lại đưa cho lão thợ mộc bản vẽ một chiếc tủ quần áo lớn và một chiếc giá treo quần áo.
Là kiểu dáng đơn giản của đời sau.
Quần áo của nàng đều được đặt trong các rương gỗ, bất kể ở Giang gia hay Chu gia, nàng đều chưa từng th tủ treo quần áo.
Lão thợ mộc chưa từng th, chỉ cảm th mới lạ. Liền vui vẻ nhận lời.
Trong lòng Giang Minh Huy vô cùng bất mãn, vốn dĩ chỉ còn hai ngày nữa là thể kết thúc c trình, thể thực hiện kế hoạch của .
Giờ đây tiện nhân Giang Từ kia lại bắt bọn họ làm thêm cái tủ quần áo, lại trì hoãn thêm thời gian, làm xáo trộn kế hoạch của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.