Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian Nuôi Con Làm Giàu
Chương 20:
“Đát đát đát…”
Năm con ngựa phi nước đại trên quan đạo, bụi vàng tung bay mịt trời.
Thương Vãn đứng dậy vẫy tay, “An đại nhân, chỗ này, chỗ này!”
“Hự!” nam tử mặc áo đỏ dẫn đầu ghìm cương ngựa, giơ tay lau vệt bụi trên mặt, “Thương nương tử, vừa ngươi đột nhiên bỏ chạy?”
Đan Đan
“Ta đến cứu bình hoa của nhà ta… à kh, tướng c của nhà ta.” Thương Vãn kịp thời sửa lời.
An đại nhân lúc này mới để ý th dưới chân Thương Vãn một được quấn trong chăn, tóc tai bù xù che kín mặt, kh rõ tướng mạo.
“Vị này là ai?”
“Tướng c của ta, Lục Thừa Cảnh.” Thương Vãn khều khều, để lộ ra khuôn mặt thê thảm của Lục Thừa Cảnh.
An đại nhân từ trước đến nay kh thích dùng hình với phạm nhân, giờ phút này th bộ dạng thê thảm của Lục Thừa Cảnh, trong lòng kh vui.
Y cau mày, cùng ba hộ vệ lật xuống ngựa.
Thương Vãn nói: “Trong rừng ba nha dịch, một đã chết, hai còn thở được.”
An đại nhân liếc mắt ra hiệu cho hộ vệ, lập tức hai hộ vệ chạy vào rừng kiểm tra. Chốc lát sau một chạy về, cúi bẩm báo: “Đại nhân, trong rừng quả thật ba , tình hình chút phức tạp, ngài vẫn nên xem một chút.”
An đại nhân Thương Vãn một cái, trầm giọng nói với hộ vệ: “Dẫn đường.”
Thương Vãn suy nghĩ một chút, ôm Lục Thừa Cảnh theo.
Hộ vệ muốn giúp đỡ, Thương Vãn xua tay: “Đa tạ, kh nặng, ta tự làm được.”
Trong rừng, bên cạnh chiếc xe tù trống rỗng nằm ngổn ngang ba nam tử mặc quan phục, trên nhiều vết máu.
An đại nhân ngồi xổm xuống kiểm tra từng một.
Tháng trước khi tuần tra huyện, y từng gặp Lưu Đồng bên cạnh Lý Văn Hóa, còn chút ấn tượng về khuôn mặt Lưu Đồng, ba này chắc c là nha dịch ở huyện nha.
Y quay đầu Thương Vãn, “Thương nương tử, liệu thể kể lại tình hình trong rừng khi ngươi đến được kh?”
Thương Vãn kể lại một cách đơn giản, khiến l mày An đại nhân cau lại thành hình chữ “xuyên”.
“Chuyện cụ thể đã xảy ra như thế nào, ngươi thể hỏi trong cuộc.” Thương Vãn cảm th trong lòng động tĩnh, nàng cúi đầu xuống, chỉ th mi mắt trong lòng khẽ rung, từ từ mở mắt.
Bốn mắt nhau, Thương Vãn cong mắt, “Tỉnh ?”
“Ừm.” Lục Thừa Cảnh khẽ đáp một tiếng, lên tán cây phía trên: “Chúng ta vẫn còn trong rừng ?”
“Đúng vậy.” Thương Vãn nói, “An đại nhân đến , ngươi hãy nói rõ tình hình cụ thể cho y.”
Lục Thừa Cảnh lúc này mới nhận ra đang được Thương Vãn ôm, bên cạnh còn kh ít .
Ráng mây đỏ lập tức lan từ gò má đến tận mang tai, Lục Thừa Cảnh giãy giụa muốn xuống, Thương Vãn trừng mắt: “Vết thương ở chân đã lành chưa mà đã muốn làm bộ?”
Lục Thừa Cảnh đành chịu thua, “Ngươi đặt ta xuống đất.”
Thương Vãn thật sự kh th hai ều này gì khác biệt, nhưng ai bảo đây là bình hoa xinh đẹp của nhà nàng chứ? Chiều chuộng thôi.
Giữa chốn đ , ban ngày ban mặt thế này, An đại nhân và ba hộ vệ đều ra vẻ kh dám .
“Khụ khụ,” An đại nhân g giọng, Lục Thừa Cảnh: “Lục tú tài, rốt cuộc ở đây đã xảy ra chuyện gì, ngươi hãy kể lại tường tận cho bản quan nghe.”
Lục Thừa Cảnh gật đầu, bắt đầu kể từ lúc y bị lôi ra khỏi nhà lao, bao gồm cả trọng g kh hợp quy tắc, xe tù đột nhiên đổi hướng, Ban Đầu ra tay trước với Lưu Đồng, cuộc giao đấu giữa Tạ Chí Cường và Lưu Đồng, Ban Đầu tra tấn y và việc y lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t kia.
Thương Vãn nghe xong lén lút "chậc chậc", lỡ tay là kh thể lỡ tay được, nàng đã kiểm tra , ra tay cực kỳ dứt khoát.
An đại nhân vừa nghe vừa đánh giá Lục Thừa Cảnh, y từng gặp Lục Thừa Cảnh một lần, ấn tượng sâu sắc về này.
Lục Thừa Cảnh mới mười ba tuổi đã thi đỗ thủ khoa huyện thí, kh cần tham gia phủ thí và viện thí sau đó mà đã được d Tú tài, ai n đều khen y là thiên tài, đều chờ y năm sau thi Hương đỗ đạt.
Nào ngờ trước kỳ thi, Lục Thừa Cảnh mắc một trận bệnh nặng, kh thể tham gia thi cử.
Sau hai năm tĩnh dưỡng, Lục Thừa Cảnh lại một lần nữa đăng ký thi, lần này thì vào được trường thi, nhưng ngay cả trận thi đầu tiên cũng kh thể trụ nổi liền hôn mê, bị ta khiêng ra khỏi trường thi, nằm liệt giường hai tháng.
Sau đó nghe nói Lục gia lo y kh con nối dõi, liền lo liệu chuyện cưới vợ sinh con cho y.
Lý huyện lệnh luôn xem trọng tài năng của Lục Thừa Cảnh, muốn y làm sư gia, nhưng Lục Thừa Cảnh vẫn luôn kh đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-thon-nu-co-khong-gian-nuoi-con-lam-giau/chuong-20.html.]
An đại nhân thầm than tạo hóa trêu , này tài học hơn nhưng lại kh sức khỏe tốt, nếu là y, y cũng sẽ kh cam lòng.
Nhưng mà, y liếc Thương Vãn, này lại cưới được một thê tử lợi hại.
nhi tử nghịch ngợm của y lại kh gặp được cô nương như thế này chứ?
An đại nhân thu lại suy nghĩ, trầm giọng nói: “Nếu quả thật như ngươi đã nói, chuyện này do Điền Tg một tay sắp đặt, bản quan nhất định sẽ đòi lại c đạo cho ngươi.”
Lục Thừa Cảnh chắp tay hành lễ: “Đa tạ đại nhân.”
An đại nhân ra lệnh cho hai hộ vệ đưa ba Lưu Đồng vào xe tù, vận về huyện thành.
Thương Vãn ôm Lục Thừa Cảnh nhảy lên ngựa, vươn tay vỗ vỗ đầu ngựa.
Lục Thừa Cảnh khẽ nói: “Trước đây ngươi kh biết cưỡi ngựa.”
“Mới học đ.” Thương Vãn cười tủm tỉm: “Đợi ngươi khỏe , ta sẽ dạy ngươi cưỡi.”
Lục Thừa Cảnh gương mặt đang cười trước mặt, lén lút đưa tay sờ vào chiếc lọ sứ nhỏ trong ngực, nào ngờ sờ khoảng kh.
Tay y cứng đờ, đôi môi trắng bệch mím lại, khẽ hỏi: “Thứ trong n.g.ự.c ta đâu?”
“Thứ gì?” Thương Vãn chớp mắt: “Ta giúp ngươi kiểm tra vết thương lúc nãy đâu th thứ gì khác đâu.”
Lục Thừa Cảnh mím chặt môi, mi mắt rũ xuống, tr vẻ hờn dỗi như trẻ con.
Thương Vãn th khá lạ, chọc chọc vào má bên lành lặn của y, cổ tay xoay chuyển, cười hỏi: “ thứ này kh?”
Một lọ sứ nhỏ màu trắng đang nằm yên lặng trong lòng bàn tay nàng.
Lục Thừa Cảnh chiếc lọ sứ nhỏ trước mặt, lại ngẩng đầu Thương Vãn, quả nhiên th trong mắt nàng tràn đầy ý cười trêu chọc.
“Trêu ngươi đ.” Thương Vãn kéo chăn ra, đặt chiếc lọ sứ nhỏ trở lại vào n.g.ự.c y.
Lục Thừa Cảnh: “…”
Thương Vãn lại chọc chọc y: “Giận ?”
Lục Thừa Cảnh mím môi kh nói.
Thương Vãn tiếp tục chọc y: “Giận thì nói ra, giữ trong lòng kh tốt đâu.”
Lục Thừa Cảnh ngẩng đầu trừng nàng, nữ nhân này chính là cố ý!
“Ngươi…” Thương Vãn còn muốn trêu chọc bình hoa nhà , đột nhiên sắc mặt lạnh , về phía cổng thành ẩn hiện xa xa.
Lục Thừa Cảnh th nàng đột nhiên biến sắc, vừa định hỏi chuyện gì, thì thân thể y đột nhiên bay lên, rơi xuống ngựa của An đại nhân.
Lục Thừa Cảnh bị đối xử như một bao tải bị ném: “…”
An đại nhân bị ép nhận : “…”
“An đại nhân, Điền phủ chuyện, ta trước một bước.” Thương Vãn bay vút về phía thành, tiếng nói vọng lại từ xa: “Phiền ngài chăm sóc bình hoa nhà ta!”
“Bình hoa?” An đại nhân theo phản xạ cúi đầu Lục Thừa Cảnh trong chăn.
Mặt Lục Thừa Cảnh đen như đ.í.t nồi, răng nghiến ken két.
Thương! Vãn!
An đại nhân ngượng nghịu dời tầm mắt, thầm nghĩ biệt d của cặp phu thê trẻ này thật khác lạ.
Y dặn hộ vệ: “Vào thành, đến Điền phủ.”
Lúc này, tại thư phòng Điền phủ.
Cảnh Hạo bị trói năm hoa vứt trên đất, Dương Nhượng chắp tay hành lễ với đang ngồi sau bàn thư án, “Bẩm đại nhân, kh tìm th Ngưu Bảo Khánh.”
Ánh mắt Điền Tg lạnh lẽo: “Trong ngoài đều tìm kỹ chứ?”
“Dạ .”
“Đồ vô dụng!” Điền Tg “rầm” một tiếng đập mạnh bàn thư án.
Dương Nhượng “phịch” một tiếng quỳ xuống, nằm rạp trên đất.
Điền Tg vòng ra sau bàn thư án, bóp cằm Cảnh Hạo, giọng lạnh như băng: “Nói ra tung tích của Ngưu Bảo Khánh, bản quan sẽ tha cho ngươi một mạng chó.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.