Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian Nuôi Con Làm Giàu
Chương 230:
Tuyết mùa đ rơi lả tả, ngàn cây lê trắng xóa.
Thoáng cái đã đến tháng Chạp gần cuối năm.
“Trương , trời đang tuyết rơi mà đâu vậy?”
“Cũng tại đàn bà trong nhà cứ nhất định bắt ta Linh Dược Các mua cái gì đó là kem Tuyết Mai mới ra, nói là muộn thì kh giành được, cả ngày cứ lắm chuyện.”
Nam nhân mặc áo b than vãn một câu, rũ rũ tuyết đọng trên ô, vẫy tay với đối diện: “Ta mua đồ đây, mai mốt cùng nhau uống rượu nhé.”
“Được, trời tuyết đường trơn, coi chừng đừng té.”
Nam nhân chống ô vội vã về phía Linh Dược Các.
Đêm qua tuyết rơi suốt đêm, mặt đường đóng một lớp băng mỏng. Tuy đã bị những dậy sớm giẫm nát kh ít, nhưng cái lạnh vẫn kh hề giảm bớt.
Gió lạnh thổi qua, khiến mặt ta đỏ bừng, cổ rụt lại.
Nhưng ều này hoàn toàn kh cản trở việc trước cửa Linh Dược Các xếp hàng dài dằng dặc.
“Mọi đừng vội.” Lâu nương tử dẫn theo các tiểu nhị trong tiệm phát đậu nành nóng cho nam nữ đang xếp hàng: “Trước hết hãy uống một bát nóng hổi, lát nữa vào trong sẽ ấm lên.”
Đậu nành kh đắt, một bát chỉ hai đồng, nếu kh đủ còn thể thêm một lần.
Trời lạnh như vậy thể uống một bát nóng, phần lớn mọi đều bằng lòng bỏ tiền ra.
Lâu nương tử cũng coi như đã phát hiện ra cơ hội kinh do, lợi dụng lượng khách của Linh Dược Các, mùa hè bán chè khoai dẻo, sương sáo, nước mơ chua, mùa thu bán c lê th nhiệt bổ phổi, mùa đ bán đậu nành ngọt nóng hổi.
Gặp khách trùng vào giờ cơm, thể kéo về cho tiệm kh ít khách.
Cái gì? Ngươi nói trên phố này nhiều quán ăn như vậy, vì khác kh học theo làm như thế?
Còn vì nữa, bởi vì Lâu nương tử và Thương chưởng quỹ của Linh Dược Các quan hệ tốt đó, kh chỉ thể l được tin tức nội bộ, đôi khi còn thể cho m suất thử nghiệm sản phẩm mới của Linh Dược Các.
Ngươi xem chủ hoặc bà chủ của các quán ăn khác bản lĩnh này kh? ta thèm để ý đến họ kh?
Ngọc Dung Tán cùng Bạch Ngọc Cao của Linh Dược Các tại vùng Tô Hàng đều là hàng quý khó cầu, cung chẳng đủ cho cầu, đặc biệt là Bạch Ngọc Cao các thiếu nữ th xuân hay phụ nhân đã lập gia thất, hầu như ai n đều một hộp bên .
Thậm chí kh quản ngàn dặm xa xôi, lặn lội tới tận huyện Đ Ninh nhỏ bé này chỉ để cầu mua một hộp cao.
Mà một khi đã bước chân vào Linh Dược Các, liền bị những dược vật khác hấp dẫn, kẻ bèn mua sỉ mang về, chuyển tay bán lại, lời lãi chẳng ít.
Cứ thế qua lại, d tiếng của Linh Dược Các đã được vang xa, kh chỉ ở vùng Giang Nam Tô Hàng, ngay cả kinh thành cũng chút tiếng tăm.
Thuốc của Linh Dược Các, bất kể là uống vào hay dùng trên mặt, trên , đều kh gì kh tốt.
thể trước khác một bước dùng sản phẩm mới của Linh Dược Các, nói ra thể khiến kh ít hâm mộ.
Lúc này, bên trong Linh Dược Các, khác hẳn với băng tuyết bên ngoài, thể nói là ấm áp như mùa xuân.
Biết mùa đ ở huyện Đ Ninh lạnh, khi trang trí tiệm Thương Vãn đặc biệt dặn dò, biến hai bức tường phía đ và tây của tiệm thành tường lửa, đến mùa đ đốt than, khói theo đường ống lưu th trong tường rỗng, kh chỉ ngăn cản cái lạnh bên ngoài, mà cả căn phòng cũng trở nên ấm áp.
Ban đầu Thương Vãn còn muốn xây bốn bức tường đều thành tường lửa, nhưng nếu kh kiểm soát tốt thể biến cả tiệm thành lò hơi hoặc gây ngộ độc khí cacbon monoxit, cân nhắc kỹ lưỡng liền chỉ xây hai bức tường lửa.
Dù vậy, hiệu quả sưởi ấm vẫn rõ rệt.
Chỉ là tốn than hơn.
May mắn là Thương Vãn đã tích trữ một lô than khi trời còn nóng, bây giờ vẫn thể đốt được.
Khách bước vào Linh Dược Các ai n đều thoải mái thở dài một tiếng, ngay cả chiếc cổ co rút vì lạnh cũng duỗi ra.
“Chưởng quỹ, Đoan Mộc tiên sinh mời lát nữa qua đó một chuyến.” Lưu Thành đưa thuốc cho hai tiệm thuốc xong trở về, sải bước đến trước quầy.
“Biết .” Thương Vãn ở phía sau quầy ghi sổ sách, kh ngẩng đầu lên hỏi: “Quà đã đưa hết chưa?”
Lưu Thành cười gật đầu: “Đoán chừng lát nữa quà hồi đáp sẽ đến.”
“Hôm nay tiệm đ , các ngươi hãy để mắt nhiều hơn một chút, đừng để kẻ gian thừa nước đục thả câu.” Thương Vãn ghi xong bút cuối cùng mới khép sổ sách lại, từ phía sau quầy bước ra.
Nàng hôm nay mặc áo khoác lót màu đỏ bạc thêu hoa hải đường, một vòng l thỏ trắng ở cổ áo tôn lên làn da trắng như ngọc của nàng, đôi mày mắt tinh tế như tr vẽ, đứng ra ngoài chính là một tấm biển sống của Linh Dược Các.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-thon-nu-co-khong-gian-nuoi-con-lam-giau/chuong-230.html.]
Cũng khó trách phụ nhân lại đổ xô tìm mua đồ của Linh Dược Các như vậy.
Các nam nhân thì âm thầm tiếc nuối, chưởng quầy mỹ nhân lại đã chủ ?
Từ cửa sau lên xe ngựa, Thương Vãn nói với đánh xe: “Đến trang viên.”
đánh xe là trong thôn, tên Lưu Trung, là một hán tử thật thà. Bởi vì thuốc của Thương Vãn đã cứu mạng vợ con nhà , liền tự nguyện đến làm đánh xe cho Thương Vãn, kh l tiền c.
tài chăm sóc súc vật, nuôi ngựa béo tốt, da l mượt mà, kỹ thuật đánh xe cũng kh tệ, Thương Vãn liền giữ lại. Đương nhiên Thương Vãn vẫn trả tiền c.
Lưu Trung đáp một tiếng, vung roi nhẹ nhàng quất vào m.ô.n.g ngựa.
Con ngựa ngoan ngoãn kéo xe về phía ngoại thành.
Thương Vãn đang định chợp mắt, bỗng nhiên nghĩ đến ều gì, đưa tay gõ gõ thành xe, “Lưu thúc, trước tiên hãy đến huyện học.”
Cuối năm , huyện học từ chiều nay đã bắt đầu nghỉ, cho đến mùng mười tháng giêng năm sau mới nghỉ hết.
Ước chừng thời gian cũng sắp tới, Thương Vãn nghĩ tiện đường ghé đón Lục Thừa Cảnh đang học.
Xe ngựa rẽ một khúc cua, về phía huyện học.
Cách huyện học kh xa dừng m chiếc xe ngựa, Thương Vãn vén rèm vải ra ngoài, phát hiện xe ngựa của Kiều phủ cũng ở đó, chắc là đến đón Kiều Ngọc An.
Đang nghĩ như vậy, hai bóng , một mặc y phục màu tím và một mặc y phục màu trắng bạc, sánh vai tới.
C tử áo tím mày mắt hàm tiếu, “Đến Bảo Nguyệt Trai ăn cơm , ta mời.”
“Ta…” C tử mặc y phục màu trắng bạc vừa nói được một chữ, bỗng nhiên th một chiếc xe ngựa quen mắt cùng từ trên xe bước xuống.
“Ta còn việc, ngươi tự .” Lục Thừa Cảnh bước nh về phía xe ngựa, bước chân vội vã, bỏ lại Kiều Ngọc An đang cùng phía sau.
“Này, ngươi nh vậy làm gì?”
Kiều Ngọc An kh hiểu nên đuổi theo, đến gần mới th Thương Vãn từ trên xe ngựa bước xuống, kh nhịn được lẩm bẩm một câu: “Trọng sắc khinh hữu.”
Tên Lục Thừa Cảnh này, chỉ cần nương tử ở bên cạnh là chẳng th ai khác, đâu tân hôn gì nữa, đúng là càng ngày càng dính l nhau. Trước kia kh th ta như vậy?
Tuy nghĩ là vậy, Kiều Ngọc An vẫn giơ tay chào Thương Vãn.
Thương Vãn đáp lại một nụ cười.
Kiều Ngọc An mời: “Thật đúng lúc, cùng đến Bảo Nguyệt Trai dùng bữa , đón cả Viên Viên qua nữa, ta đã lâu kh gặp con bé.”
“Hôm nay kh được, ta đến trang viên một chuyến.” Thương Vãn nói, “Ngày kia , ta mời, vẫn là Bảo Nguyệt Trai.”
Đan Đan
“Vậy thì quyết định vậy nhé.”
Vừa lúc A Lạc chống ô tới đón , Kiều Ngọc An liền cáo từ rời .
Rèm xe ngựa vén lên, một vạt áo màu đen chợt lóe lên biến mất.
“Kiều Ngọc Quý ở trên xe ngựa.” Thương Vãn thu lại tầm mắt, nhón chân phủi tuyết trên tóc Lục Thừa Cảnh, kéo lên xe ngựa.
Lục Thừa Cảnh vừa nói vừa phà ra một làn hơi trắng, “Gần đây ta yên phận hơn nhiều.”
Thương Vãn nhấc ấm đồng trên lò nhỏ lên, rót một chén sữa dê nóng cho .
Lục Thừa Cảnh cụp mắt từ từ uống, hơi nóng lượn lờ, làm dịu nét mày mắt th lạnh của .
Sữa dê hơi nóng, phồng má nhẹ nhàng thổi thổi, gò má bỗng nhiên ấm áp, một bàn tay trắng nõn mang theo hơi ấm đặt xuống.
Mi mắt khẽ run, từ từ nâng lên.
Thương Vãn mắt cười cong cong, chống cằm .
“Trên mặt mọc thêm chút thịt .”
Hai ngón tay thuận thế véo véo phần thịt mềm trên má bên cạnh.
Ngày ba bữa chính, hai bữa ểm tâm, một bữa ăn đêm, cuối cùng cũng nuôi ta béo tốt lên .
da thịt sờ vẫn thích hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.