Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian Nuôi Con Làm Giàu

Chương 258:

Chương trước Chương sau

Nếu kh được triều đình c nhận, kh chỉ kh nhận được sự che chở của quan phủ, kh phúc lợi tương ứng đã đành, mà một khi hoạt động dưới d nghĩa thương hội, quan phủ còn thể l lý do tụ tập gây rối mà bắt , ngồi tù vài tháng cũng khả thi.

Thương Vãn tạm thời chưa nghĩ đến chuyện đăng ký này, nàng cau mày Lục Thừa Cảnh, “Quan phủ vì lại kh đồng ý?”

Lục Thừa Cảnh nhếch khóe môi, “Yêu cầu của thế nhân đối với nữ tử là l chồng sinh con, giúp chồng dạy con, thành lập một thương hội chỉ dành cho nữ tử tức là trái với luân thường đạo lý, nói kh chừng còn bị vạn chỉ trích. Việc bị thế nhân phỉ báng như vậy, quan phủ thể đồng ý?”

Thế giới khốn kiếp này!

cũng nghĩ như vậy ?” Thương Vãn dựng thẳng đầu dậy, cảm th cần làm rõ chuyện này với Lục Thừa Cảnh, “ cũng cho rằng hành động này là trái với luân thường đạo lý, kh dung hòa với đời ư?”

Lục Thừa Cảnh lắc đầu: “Ta nghĩ thế nào kh quan trọng, suy nghĩ của ta kh thể chi phối quyết định của quan phủ. Nếu quan phủ kh đồng ý, thành lập thương hội chỉ là chuyện nói su.”

“Kh, suy nghĩ của đối với ta quan trọng.” Thương Vãn chằm chằm vào đôi mắt dài và hẹp của Lục Thừa Cảnh.

Điều này liên quan đến việc nên bỏ chồng hay kh, cực kỳ quan trọng.

Th Thương Vãn thần sắc nghiêm túc, Lục Thừa Cảnh cũng kh khỏi nghiêm mặt lại, sau khi suy nghĩ cẩn trọng mới nói: “Nếu nữ tử thể con đường khác ngoài việc l chồng sinh con, tự nhiên đó là việc tốt.”

kh cho rằng nữ tử nên bị nhốt trong nhà, cùng là , vì nam nhân thể sở hữu trời đất rộng lớn bên ngoài, còn nữ tử lại chỉ thể ngồi tr giữ một mảnh trạch viện? Như vậy thật quá bất c.

Thương Vãn nhướng mày: “ thật sự nghĩ vậy ? Kh sợ bị khác biết được mà mắng trái với luân thường đạo lý, kh thể làm quan ?”

Đan Đan

khác nói thế nào, liên quan gì đến ta?” Lục Thừa Cảnh cười lắc đầu, “Nếu thật sự vì thế mà bị thế nhân phỉ báng, kh thể tiếp tục con đường làm quan, ta vẫn thể làm kế toán cho nương tử.”

Thương Vãn dang tay: “Vậy chẳng cùng nhau tàn đời ?”

Đã bị thế nhân phỉ báng , việc kinh do của nàng còn thể tiếp tục ?

sẽ cách thôi.” Lục Thừa Cảnh ôm nàng vào lòng, “Kh còn cách nào khác thì tìm một sơn thôn, lên núi săn bắn, xuống s vớt cá, hiện tại ta sức lực lớn, thể nuôi sống gia đình.”

chỉ chút chí khí này ?” Thương Vãn liếc mắt .

Lục Thừa Cảnh vẫn cười: “Vậy nương tử hy vọng ta thế nào?”

“Khi quyền hành trong tay, ai dám mặt đối mặt mà mắng ?” Thương Vãn đưa tay chọc chọc vào n.g.ự.c , “Đến lúc đó, ta cũng thể ké chút vinh quang.”

Ai, cái thế giới nữ tử kh thể làm quan này, khốn kiếp!

“Điều nương tử mong muốn, ta tự nhiên cố gắng.” Lục Thừa Cảnh nắm l bàn tay Thương Vãn kh ngừng chọc chọc, đặt lên môi nhẹ nhàng hôn.

Con hồ ly này, được lợi còn làm bộ làm tịch.

Đôi tiểu phu thê đang trò chuyện, thì quản sự trong trạch viện bỗng nhiên đến báo: “Kh hay , Nhị lão gia đánh nhau giữa phố, bị quan sai bắt !”

Nhị lão gia chính là Thạch Đầu, y đã nhận Thương Vãn làm tỷ tỷ, liền theo họ Thương, tên trên sổ hộ khẩu đã đổi thành Thương Do.

Do, nghĩa là mưu tính, là cái tên Lục Thừa Cảnh đã đặt.

Theo lời của Thương Vãn, đó là Lục Thừa Cảnh hy vọng Thạch Đầu chút đầu óc, trước khi làm việc gì cũng nên suy nghĩ nhiều hơn.

“Thạch Đầu đánh nhau với ai?” Thương Vãn bật dậy, “Vì chuyện gì?”

báo tin kh nói.” Quản sự lắc đầu, “Chỉ nói là cãi vã một hồi thì đánh nhau, còn đổ m.á.u nữa.”

Đánh nhau mà kh đổ m.á.u thì còn gọi gì là đánh nhau chứ?

Thương Vãn kh biết nói gì, nhưng nàng lại kh lo Thạch Đầu chịu thiệt, với sức lực to lớn của y hiện giờ, y thể giao đấu vài chiêu với gấu, thường căn bản kh chống đỡ nổi.

Nhưng Thạch Đầu bình thường vẫn luôn vui vẻ, kh thích so đo với khác, cãi vã vài câu là thôi, lại đột nhiên đánh nhau với ta?

Cũng chưa từng nghe y nói gần đây mâu thuẫn với ai.

Thương Vãn cau mày suy tư, Lục Thừa Cảnh thì căn dặn quản sự chuẩn bị mã xa, đồng thời sai đến bếp báo cho Tiểu Hoàn một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-thon-nu-co-khong-gian-nuoi-con-lam-giau/chuong-258.html.]

Hai Phu thê vội vã chạy đến huyện nha.

Lúc này trời đã vào đêm, cổng huyện nha ngoài nha dịch trực đêm ra, kh một bóng nào.

Thương Vãn nhảy xuống từ mã xa, trái tim Lục Thừa Cảnh đang đưa tay ra đỡ nhưng lại hụt, cũng run lên một tiếng, thê tử của biết đang mang thai hay kh vậy?

Thương Vãn kh hề phát giác suy nghĩ của Lục Thừa Cảnh, mã xa cao bao nhiêu chứ, nàng nhảy từ nóc nhà xuống cũng chẳng hề bị ảnh hưởng.

ở huyện nha hầu như đều biết Thương Vãn, ở toàn bộ Đ Ninh huyện, Thương chưởng quầy cũng coi như là một nhân vật tiếng, Lục Thừa Cảnh còn đỗ Giải nguyên, ngay cả huyện lệnh cũng giao hảo, nghe nói hai muốn thăm tù, nha dịch lập tức thái độ tốt mà dẫn hai .

Trên đường, Lục Thừa Cảnh hỏi thăm nha dịch về sự việc đã xảy ra, nha dịch đáp: “ kh tiểu nhân dẫn bắt về, cụ thể thế nào ngài hỏi Thương thiếu gia.”

Ý của lời này là kh tiện nói ra.

Lục Thừa Cảnh cũng kh hỏi nhiều, đưa tiền thưởng liền theo Thương Vãn vào trong đại lao.

Quản ngục phía trước dẫn đường cho hai .

“Tỷ, Tỷ phu, hai lại đến đây?” Thạch Đầu đang ngồi bên bàn ăn mì, th hai , lập tức vui vẻ reo lên một tiếng.

Ngay sau đó y nghĩ đến hiện đang ở đâu, tinh thần vừa mới phấn chấn lại lập tức héo hon .

Quản ngục mở cửa lao hiểu chuyện mà bỏ , để ba nói chuyện riêng.

“Tỷ, tỷ còn đang mang thai nữa mà, thể đến đại lao nơi này chứ?” Thạch Đầu lau sạch ghế để Thương Vãn và Lục Thừa Cảnh ngồi.

Thương Vãn liếc bát mì trên bàn, nửa bát mì dính lại thành một cục bột trắng bệch, đến một lá rau x cũng kh , đừng nói là thức ăn ở nhà, ngay cả bát mì sợi năm văn tiền bên ngoài cũng kh sánh bằng.

“Buổi tối đệ chỉ ăn thứ này ?”

“Trong đại lao tự nhiên kh thể sánh bằng ở nhà, thể ăn no là được .” Thạch Đầu lại cầm đũa lên, cố gắng tách cục mì bột nhão đó ra.

Bộ dạng đáng thương này, đừng nói Thương Vãn th phiền lòng, ngay cả Lục Thừa Cảnh cũng nhíu chặt mày.

“Ăn cái này.” Một túi nhỏ thịt khô cay xuất hiện trong tay Thương Vãn, nàng đưa qua, nói: “Kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối cho ta và Tỷ phu đệ nghe, đệ đánh nhau với ai? Vì chuyện gì?”

Vẫn là tỷ tỷ thương y, Thạch Đầu vui vẻ nhận l thịt khô.

“Kh gì, chỉ là cãi nhau vài câu, đó cãi kh lại ta nên muốn động thủ, ta thể đứng yên để đánh? Ta kh khống chế được sức lực, vô tình đánh gãy xương mũi ta .”

Lục Thừa Cảnh ngẩng mắt cẩn thận đánh giá y, ngoài y phục hơi nhăn ra, kh th vết thương nào.

“Kẻ đánh nhau với đệ là ai?” Thương Vãn kh bị Thạch Đầu lừa gạt bởi bộ lý lẽ này, nàng lại hỏi một lần nữa.

Thạch Đầu vừa nhai thịt khô vừa trời, lời của tỷ tỷ y kh dám kh đáp.

“Lục Thừa Viễn.”

Tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve.

đệ lại đánh nhau với ta?” Thương Vãn và Lục Thừa Cảnh đồng th hỏi, Lục Thừa Viễn kh giống loại sẽ động thủ đánh nhau mà.

Thạch Đầu bĩu môi, “ đáng đánh.”

Thù của Tỷ phu y, y vẫn còn nhớ rõ đây.

Thương Vãn đoán được Thạch Đầu đánh Lục Thừa Viễn vì chuyện gì, nàng kh sang Lục Thừa Cảnh, chỉ hỏi: “Lục Thừa Viễn đâu ?”

Trong đại lao tổng cộng chỉ nhốt năm phạm nhân, Thạch Đầu ở gian lao trong cùng này, bọn họ dọc đường kh hề th cái tên Lục Thừa Viễn đó.

Hai đánh nhau, kh lý nào đệ đệ nàng lại ngồi tù trong đại lao, còn Lục Thừa Viễn lại nhởn nhơ bên ngoài chứ?

Nếu thật sự là như vậy, nàng nói chuyện tử tế với huyện thái gia mới được.

Cử nhân lão gia thì chứ? Thiên tử phạm pháp còn xử cùng tội với thứ dân mà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...