Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian Nuôi Con Làm Giàu
Chương 40:
Lục Thừa Cảnh căn bản kh nghe những này đang cãi vã ều gì, cúi mắt vạt váy của Thương Vãn mà thần du, đột nhiên bị gọi, ngẩng đầu lên trong mắt vẫn còn hai phần mờ mịt.
Bộ y phục đêm qua vừa bẩn vừa nhăn, Thương Vãn kh đành lòng để “bình hoa” của nhà chịu thiệt, bèn lén lút l từ kh gian ra một bộ trường bào màu trắng ngà, giả vờ như là hôm qua trước khi trời mưa đã đào từ trong nhà ra, bảo Lục Thừa Cảnh thay vào.
Lục Thừa Cảnh vốn đã tuấn tú, lại khoác lên bộ y phục trắng ngà, mái tóc đen nhánh được buộc lỏng ở phía sau đầu, khí chất th nhã thoát tục, tr như trích tiên hạ phàm vậy.
hôm nay vừa thay y phục lộ diện đã khiến kh ít tiểu tức phụ và đại cô nương chói mắt, ngay cả một số nam nhân trong lòng cũng thầm thì, thầm nghĩ may mà Lục tú tài này đã vợ, nếu kh Lục tú tài châu ngọc trước mặt, các cô nương trong thôn làm còn thể để mắt tới bọn họ chứ?
Thần sắc mờ mịt của Lục Thừa Cảnh trong mắt Thương Vãn lại hai phần đáng yêu. Nàng cố ý ghé sát tai Lục Thừa Cảnh, nhỏ giọng lặp lại lời của Thẩm Thất và La lão cha.
Chưa đợi nàng nói xong, vành tai của Lục Thừa Cảnh đã đỏ ửng.
Thương Vãn thầm cười, trêu chọc này thật là thú vị.
“Luật pháp nói, kẻ nào cản trở quan sai làm việc c, tùy theo mức độ nghiêm trọng, nhẹ thì thể bị trượng hình và đồ hình, nặng thì thể bị trảm thủ, giảo hình và lăng trì.”
Lục Thừa Cảnh nói với giọng nhẹ nhàng, nhưng hai chữ “lăng trì” vừa thốt ra, lòng mọi đều run lên, cánh tay nổi đầy mồ hôi lạnh.
nhà họ La càng sợ hãi kh thôi, La Đại và La Nhị quay đầu về phía La lão cha, chờ lên tiếng.
Ánh mắt La lão cha đảo qua lại giữa Thẩm Thất và Lục Thừa Cảnh, “Lục tú tài, lời ngươi nói thật kh?”
“Luật pháp thể tra cứu,” Lục Thừa Cảnh đôi mắt đen láy tĩnh lặng , “Thúc La thật sự muốn vì một đứa nhi tử vô dụng mà bồi thường cả gia đình ?”
La lão cha mặt trầm xuống, hàm răng cắn chặt, vẻ giãy giụa do dự trong mắt hiện rõ.
Vương thị đưa tay nhéo nhi tử một cái, Đại Béo đau ếng, liền cất giọng khóc thét lên, “Ông ơi, ơi, con kh tù, kh bị đánh!”
Hai đứa con của La Đại nghe th Đại Béo khóc, cũng há miệng khóc òa lên.
Chú tư luôn bắt nạt bọn chúng, bọn chúng kh thích chú tư, kh muốn thay chú tư chịu đòn.
Nghe th tiếng khóc của ba đứa trẻ, La lão cha toàn thân cứng đờ, sự do dự trong mắt vơi kh ít.
“Phụ thân, hài nhi thể l mạng để đền cho lão Tứ, nhưng các hài tử còn nhỏ dại...” La Đại quỳ sụp trước mặt La lão gia, thân là hán tử cao lớn, dẫu mang thương tích cũng chưa từng đỏ mắt, vậy mà giờ này lệ tuôn như mưa.
Phụ thân nói lão Tứ là do nương dùng mạng mà đổi l, cùng lão Nhị che chở lão Tứ cũng chính là đang che chở cho nương. đã nghe lời, mặc kệ lão Tứ gây ra chuyện gì hỗn hào, chưa từng nặng lời nửa câu.
Nhưng hài tử của thì lỗi gì với lão Tứ chứ?
La lão gia nhắm nghiền mắt, xoay đầu sang La Nhị:
“Lão Nhị, ý con thế nào?”
La Nhị lập tức quỳ xuống, ngẩng cổ đáp:
“Phụ thân, hài nhi cũng đồng lòng cùng đại ca.”
La lão gia lại sang hai tức phụ:
“Còn hai con thì ?”
Lưu thị lập tức kéo theo hai hài tử cùng quỳ xuống:
“Tức phụ đều nghe theo ý phu quân.”
“ cũng vậy.” Vương thị cũng kéo hài tử quỳ xuống theo.
cảnh tượng trước mắt, đôi môi khô nứt của La lão gia khẽ mấp máy hai lượt, cuối cùng chỉ bật ra một tiếng thở dài trầm đục.
Cần Nương à, đứa nhỏ lão Tứ này… rốt cuộc ta vẫn chẳng giữ nổi nó.
Thân hình vốn gắng gượng đứng thẳng lại dần còng xuống, La lão gia run rẩy bước sang một bên, nhường đường cho La Tứ đang giãy giụa định níu l .
“Cha! Cha! Hài nhi kh muốn vào ngục, kh muốn tù đâu!” La Tứ bò tới níu l vạt áo phụ thân, nước mắt nước mũi tèm nhem.
“Hài nhi là do nương l mạng đổi lại mà, cha! Xin hãy nghĩ tới nương, nghĩ tới nương cha!”
La Tứ kêu “cha” đến khàn cả cổ, La lão gia siết chặt tay, nhưng vẫn kh cúi đầu một cái.
“Phế vật! Tên súc sinh g.i.ế.c !” La Tứ gào lên, ên cuồng mắng:
“Là ngươi hại nương mất mạng! Giờ còn muốn hại ta? Ta kh để ngươi đạt được đâu! Ta muốn g.i.ế.c ngươi, ta…”
Bịch!
La Đại tung một cước đá văng ra xa, chút tình nghĩa đệ còn sót lại cũng hoàn toàn tiêu tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-thon-nu-co-khong-gian-nuoi-con-lam-giau/chuong-40.html.]
“Nghịch… nghịch tử!” La lão gia tức giận đến thở kh ra hơi, sắc mặt chuyển x tím, La Nhị vội tiến lên cõng , vừa gọi to cầu cứu Viên đại phu, vừa chạy về phía trong thôn, chẳng thèm liếc La Tứ đang nằm sõng soài dưới đất một cái.
Tình thâm đệ dẫu sâu đậm, cũng khó tránh cạn kiệt theo năm tháng. Nếu kh vì phụ thân còn đó, La Nhị sớm đã chẳng muốn quản đứa đệ đệ này nữa .
La Tứ biết nhà đều đã tuyệt tình với , lập tức bò về phía Thương Vãn,
“Thương nương tử, nữ hiệp! Xin cứu ta! Sau này ta kh dám nữa!”
Chưa kịp bò đến gần, Đơn Đại Quân đã một cước giẫm thẳng lên lưng :
“Giờ mới biết sợ? Sớm đâu ? cái bộ dạng nhơ nhớp của ngươi xem, đừng làm bẩn mắt Thương nương tử.”
La Tứ bị trói chặt như con sâu l, miệng cũng bị bịt lại, kh phát ra nổi một tiếng rên.
Dân trong thôn tiễn hai Thẩm Thất ra tận đầu thôn. M con ngựa bọn họ cưỡi đến vẫn đang nhởn nhơ gặm cỏ.
Lưu Hổ và La Tứ bị ném lên lưng ngựa như bao bố, hai Thẩm Thất xoay lên yên, cưỡi ngựa rời , bóng khuất dần trong bụi đường.
đã , nhưng Tiểu Hoàn vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo mãi hai bóng ngựa xa dần.
Thương Vãn đưa tay vỗ nhẹ vai nàng:
“Nghĩ gì vậy?”
“Tỷ, bọn họ… sẽ bị phán như thế nào?” Tiểu Hoàn vừa lau dòng lệ vừa hít mũi, “Còn tên Trần Tam kia… cũng sẽ bị bắt chứ?”
“Hai kẻ kia gây họa kh ít, trước kia là vì kh ai tố giác. Nay đã rơi vào tay An đại nhân, tất sẽ kh thoát tội. Ít ra cũng là lưu đày.”
“Còn Trần Tam?” Thương Vãn cười nhạt, “ c.h.ế.t từ hôm qua .”
“Chết ?” Tiểu Hoàn kinh hãi, trừng lớn mắt:
“Chết thế nào?”
“Đá rơi trúng đầu, vỡ sọ tại chỗ. Nghe đâu óc b.ắ.n tung tóe như đậu phụ hoa.” Thương Vãn thản nhiên đáp.
Tiểu Hoàn kh nhịn được quay nôn khan, từ nay về sau e là chẳng thể ăn nổi đậu phụ hoa nữa .
Đan Đan
“Thôi nào, chuyện khó chịu thì quên .” Thương Vãn khoác tay qua vai Tiểu Hoàn, giọng ôn hòa:
“Đời thể nhớ kh nhiều chuyện, đừng lãng phí dung lượng đầu óc.”
Tuy chẳng rõ “dung lượng đầu óc” là vật gì, nhưng Tiểu Hoàn đoán chắc cũng gần giống với ký ức, bèn bật cười khúc khích:
“Ta biết ngay, tỷ nhất định nhớ kỹ tỷ phu.”
Thương Vãn gật đầu tán đồng. Một gương mặt như thế, thể kh nhớ cho được?
“Tỷ, sau này sẽ kh còn động đất nữa chứ?”
“Chuyện này ai nói cho chắc được? Nhưng trong thời gian ngắn hẳn sẽ kh địa chấn lớn, cùng lắm chỉ là dư chấn thôi.”
Tiểu Hoàn thở dài:
“Nhà sập , sau này chúng ta biết ở đâu?”
“Sập thì sập thôi.” Thương Vãn liếc mắt vết nứt toác trên mặt đất kh xa, thuận miệng an ủi:
“Ngươi thử nghĩ theo hướng tốt xemxây nhà mới mà chẳng cần phá cái cũ, tiện lợi vô cùng. Còn tiết kiệm được kh ít tiền c nữa đ.”
Tiểu Hoàn: Hình như… cũng đúng.
Nhưng nàng vẫn thở dài:
“Chỉ là, tỷ ơi, tiền xây nhà chúng ta kh đủ đâu.”
“Sắp .” Thương Vãn cong khóe môi.
Tiểu Hoàn quay đầu nàng. hôm nay tỷ lại vẻ vui vẻ như vậy?
Thật ra nàng kh cảm nhận sai. Hôm nay Thương Vãn quả thực tâm trạng tốtbởi vì sáng sớm thức dậy, nàng phát hiện dị năng của lại âm thầm thăng cấp.
Thế nhưng ều khiến nàng mừng rỡ nhất kh là dị năng thăng cấp, mà làcùng với đó, trong kh gian đã xuất hiện một mẫu linh ền.
Linh ền kia… chính là vốn liếng giúp nàng tung hoành nơi mạt thế.
Linh ền đã , bạc còn xa ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.