Xuyên Thành Tiểu Đào Thê Của Tổng Tài
Chương 126:
Nặc Nặc trợn mắt giận dữ. Cô kh nói được, trạng thái của cô lúc này là từ một con thỏ xù l biến thành một con sư t.ử sắp nổi ên.
Giọng Cừu Lệ lạnh băng: “Đợi đ.”
mở cửa ra ngoài kh đầy hai phút, lúc quay lại đã cầm theo một bộ quần áo. Lúc này là mùa thu, trong tay là một bộ áo len chui đầu. bước vào với khuôn mặt lạnh t bắt đầu mặc vào cô. Nặc Nặc tin chắc là một gã trai thẳng tiêu chuẩn.
Dù chất lượng áo len tốt và mềm mại đến đâu mà lại cho cô mặc trực tiếp áp vào da thịt như thế, đúng là chỉ mới nghĩ ra được. Cô kh muốn chạm vào nữa, nhưng động tác của thô lỗ, bộ dạng lãnh khốc như đang thi hình với cô vậy.
Vài lần cô muốn đ.á.n.h đều bị đè lại. Nặc Nặc rốt cuộc cũng biết sự chênh lệch giữa nam và nữ, nếu Cừu Lệ kh muốn, cô ngay cả một sợi tóc của cũng kh chạm vào nổi. Ban đầu cô còn nhịn được, nhưng lúc này cô thực sự th vừa đau khổ vừa ủy khuất. Mặc kệ sự nhếch nhác hay tự tôn, cô cứ thế bị đè c.h.ặ.t cổ tay giơ cao quá đầu giường mà khóc òa lên.
Giọng cô vốn đã khàn đặc, mà đàn này còn chưa cho cô uống l một ngụm nước. Cô khóc đến mức thở hổn hển, cổ họng đau từng cơn. Cô khóc kh màng hình tượng, như một đứa trẻ bị uất ức đến cùng cực, đã khóc là kh dừng lại được.
Bàn tay đang đè cổ tay cô của Cừu Lệ khẽ run rẩy. Cô là kẻ phản bội, cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, cô kh trái tim. tự nhủ với bản thân hết lần này đến lần khác như vậy. kéo áo cô xuống che khuất đùi. Cô vẫn đang khóc, tr thật đáng thương. th những vết thương trên chân cô, thực ra kh vết thương gì to tát, chỉ là do quá cuồng nhiệt lúc nãy làm ra. Nhưng với làn da nhạy cảm của cô, e rằng m ngày mới tan hết.
giống như một t.ử tù bị đặt trong vòng lặp giữa băng và lửa, rũ mắt, nhẹ nhàng bu tay cô ra. Nếu lúc này cô lại đ.á.n.h, cái tát sẽ trúng ngay vào mặt . Đời đã bị một giẫm đạp giẫm đạp lại . Thế nhưng cô thực sự quá uất ức, đến cả ý định đ.á.n.h cũng kh còn, cô chỉ khóc đến tê tâm liệt phế, kh ngừng lại được.
kh biết cảm giác xót xa hay thương tiếc trong nhiều hơn. Nếu tối qua kh bóp c.h.ế.t cô, thì cả đời này cũng kh thể g.i.ế.c cô được nữa. Kh nỡ, biết làm đây? Cừu Lệ bế cô lên, để cô dựa vào lòng . Thôi vậy... sẽ giám sát cô c.h.ặ.t hơn một chút, đừng để cô gặp lén đàn khác là được, chỉ cần cô kh rời là được.
Tuy nhiên, ều Cừu Lệ kh ngờ tới là Nặc Nặc vừa về đến nhà đã phát sốt. Cô nằm im lìm, đôi mắt nhắm nghiền, bất động. Nếu kh nhờ nhịp thở nặng nề của cô khiến thở phào nhẹ nhõm, kh biết sẽ ra . Cừu Lệ vội vàng đưa cô đến bệnh viện của chính . Một nữ bác sĩ trung niên sau khi kiểm tra cơ thể cho Nặc Nặc thì Cừu Lệ bằng ánh mắt kh m thiện cảm. Dù biết đây là chủ, nhưng bác sĩ cũng con gái lớn tầm tuổi này nên kh khỏi xót xa.
Bác sĩ Phương th bộ dạng ngơ ngẩn và lo lắng này của Cừu Lệ thì cũng hiểu ra vấn đề. Xem ra vẫn cực kỳ xót yêu, bác sĩ Phương liền bớt sợ hãi. Lần này còn đỡ, nếu lần sau vẫn thế này thì kh xong, vì thế bà quyết định lên tiếng cảnh báo.
“Tổng giám đốc Cừu, kh vệ sinh cơ thể cho cô , cũng kh cho cô uống nước ?”
Cừu Lệ nhíu mày, kh hiểu rõ những chuyện này.
“Cô đang phát sốt, trên cũng vết thương. đã quá... kh biết kiềm chế .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cừu Lệ thường ngày coi trời bằng vung, tuyệt đối sẽ kh để ai lên mặt dạy đời . Nhưng hiện tại chỉ im lặng, ngầm thừa nhận lỗi lầm của bản thân. Lúc đó là tháng Mười, gió thu ngoài cửa sổ hiu quạnh. Nặc Nặc đang nằm yên tĩnh, yếu ớt, khẽ nắm l tay cô.
Lavie
Tại lại phản bội ?
Tại đối xử với như vậy?
Nhưng dù thế nào nữa, vẫn muốn ở bên cạnh cô. còn sống ngày nào, tuyệt đối sẽ kh bu tay cô ra.
Bác sĩ Phương kiểm tra ngoại thương xong, cầm tờ phiếu báo cáo bước vào, chân mày vẫn luôn cau lại.
Bà vào bản giám định thành phần t.h.u.ố.c, khóe mắt khẽ co giật một chút. Loại t.h.u.ố.c này, dùng thuật ngữ y học thì chuyên nghiệp, nhưng nói một cách th tục thì chính là t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c.
Bác sĩ Phương chần chừ một lát. Bà cũng là từng trải, bộ dạng của Nặc Nặc trên giường, vừa đã biết là do Cừu Lệ làm hơi quá mức. Nghĩ vậy, bà cho rằng việc dùng t.h.u.ố.c để trợ hứng cũng kh là kh thể. Bác sĩ Phương khẽ khụ một tiếng đẩy cửa bước vào.
“Tổng giám đốc Cừu, đây là tờ báo cáo của phu nhân, mời ngài xem qua.”
Cừu Lệ đón l, ánh mắt quét xuống dưới, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t lại.
“Loại t.h.u.ố.c này quá mạnh, chút hại thân.”
Cừu Lệ kh biết đã nghĩ đến ều gì, sắc mặt thoáng hiện vẻ mê mang, sau đó là một sự hoảng loạn nhàn nhạt. Giọng khàn đặc: “Đã biết.”
Bác sĩ Phương liền rời , trước khi kh quên nhắc nhở : “Cô đang phát sốt, hãy cho uống nhiều nước, khi nào bình truyền dịch hết thì nhớ gọi đến thay.”
Chờ bác sĩ Phương đóng cửa lại, Cừu Lệ nắm c.h.ặ.t l tay Nặc Nặc. Trạng thái của cô kh ổn, biết. Nhưng lúc đó nghe th hương rượu nồng nặc cả căn phòng, theo bản năng cho rằng Bách Diệp và Nặc Nặc đã uống rượu hoặc giả là họ tự dùng t.h.u.ố.c với nhau. Dù lần đầu tiên cũng đau, dùng chút phương pháp khác lẽ sẽ thoải mái hơn. Thế nhưng dù thế nào nữa, cũng kh nên dùng loại t.h.u.ố.c mạnh đến mức này.
Tối qua là lần đầu tiên trong hơn ba mươi năm cuộc đời, mất kiểm soát đến vậy. th cô mặc váy cưới, chủ động nằm trên đàn khác, nhớ lại những lời Tưởng Tân Nguyệt đã nói đêm đó, rằng Nặc Nặc sớm muộn gì cũng sẽ rời bỏ bằng bất cứ giá nào. Tối qua, Nặc Nặc ý thức m.ô.n.g lung cũng kh thèm để ý đến , Cừu Lệ thực sự đã suýt phát ên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.