Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày

Chương 545: Báo đáp ân tình

Chương trước Chương sau

Nghi hoặc trong lòng Tiêu Lãnh Hàn sâu.

kh hiểu!

lại đối tốt với như vậy chứ?

Cứu tính mạng , làm cơm cho .

đã lâu kh ăn cơm nóng , càng đừng nói là một bữa cơm mỹ vị đến thế.

Những trải nghiệm từ nhỏ cùng với kinh nghiệm trong môn phái giang hồ đã khiến Tiêu Lãnh Hàn hiểu rằng, kh ai lại vô duyên vô cớ đối tốt với một khác.

Khi thoi thóp sắp chết, được môn phái nhặt về, sống sót qua những cuộc c.h.é.m giết.

Bởi vì giá trị, nên mới được môn phái chính thức thu nhận.

Một đối tốt với khác nhất định là mưu cầu gì đó.

Nhưng giờ tính mạng còn suýt kh giữ được, lại thể cho thiếu nữ này cái gì đây?

Thiếu nữ này kh giống bất kỳ nữ tử nào mà từng quen biết.

kh ra cảm xúc trong lòng nàng, kh biết ều nàng thực sự mong muốn và nghĩ đến.

Hơn nữa nàng chỉ là làm một bữa cơm, qua đã th vui vẻ.

Giống như ánh dương, loại ánh dương rực rỡ tươi sáng nhất.

Tô Nhược Vân cũng theo đó ngẩn , nàng cũng kh ngờ Tiêu Lãnh Hàn lại hỏi vấn đề này.

Tô Nhược Vân thần sắc nghiêm túc và trịnh trọng của Tiêu Lãnh Hàn, trả lời: “Kh cả, ngươi vừa hay ngã trong sân của ta, ta dù gì cũng kh thể th c.h.ế.t mà kh cứu.”

“Vả lại, ta vừa hay biết y thuật, nên đã giúp ngươi xử lý vết thương một chút.”

“Làm cơm mà, vậy mà cũng gọi là tốt , vậy thì ngươi cũng quá dễ dàng thỏa mãn .”

“Cho dù ta kh làm cơm cho ngươi, ta cũng ăn cơm mà.”

một thời gian ta đều tự luyện tài nấu nướng, làm ra đồ ăn bản thân cũng ăn kh hết, giờ lại ngươi giúp ta ăn.”

“Ngươi ăn th ngon, th vừa miệng, bản thân ta cũng sẽ cảm giác thành tựu.”

“Ngươi xem, ngươi đều bị thương , vẫn là đừng nên suy nghĩ lung tung, nên ăn thì ăn, nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi.”

“Th thản một chút, thương thế của ngươi cũng thể lành nh hơn.”

Khi nói những lời này khuyên nhủ an ủi Tiêu Lãnh Hàn, Tô Nhược Vân kh khỏi nhớ đến những chuyện trước kia của .

Khi đó ở Liễu Hà Thôn, tính cách nàng cũng tỉ mỉ nhạy cảm, còn tự ti kh dám nói chuyện với khác.

Khi nói chuyện đều cúi đầu, dù cũng kh tự tin, khác nói một câu hay nàng tự nói một câu, quay đầu lại luôn ngẫm nghĩ câu đó chỗ nào kh đúng, đang nói về nàng kh.

Hoặc câu nào nàng nói kh ổn thỏa.

Rơi vào loại cảm xúc này, thực sự ảnh hưởng đến tâm trạng.

Sau này vẫn là theo tam thẩm học hỏi, chịu ảnh hưởng của tam thẩm, tính cách dần cởi mở hơn nhiều.

Mỗi ngày học nhiều thứ như vậy, học càng nhiều càng phong phú, làm gì thời gian nghĩ đến chuyện khác.

Hơn nữa học nhiều , học làm ăn buôn bán, giao tiếp kết giao với khác, nói chuyện nhiều hơn, tự nhiên liền tự tin hơn nhiều, sẽ kh vướng mắc vào việc câu nào đó nói đúng hay kh đúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-th-vo-cu-doc-ac-cua-quyen-than-bi-luu-day/chuong-545-bao-dap-an-tinh.html.]

Cho nên nàng bây giờ mỗi ngày đều nghĩ làm để học hỏi thêm, làm để tửu lầu làm ăn tốt lên, kh nghĩ đến chuyện khác.

Tiêu Lãnh Hàn nghe lời thiếu nữ nói, thần sắc khẽ động.

Rõ ràng nhỏ hơn m tuổi, lại ra dáng một tiểu đại nhân mà khuyên nhủ khác.

Tiêu Lãnh Hàn nghiêm túc suy nghĩ một chút, bây giờ cũng kh thể cho thiếu nữ, mở miệng nói: “Sau này ta sẽ báo ân, sẽ báo đáp ngươi.”

Tô Nhược Vân th bộ dạng đứng đắn nghiêm chỉnh của , xua tay nói: “Kh cần, kh cần, ta cứu ngươi chính là thuần túy cứu ngươi, chưa từng nghĩ để ngươi báo đáp.”

Nàng kh thích những chuyện phức tạp như vậy.

bộ dạng Tiêu Lãnh Hàn cau mày, Tô Nhược Vân nói: “Ôi chao, ngươi đừng gánh nặng tâm lý chứ.”

“Ngươi vừa hay bị thương, ta băng bó cho ngươi cũng là rèn luyện năng lực thực hành y thuật của ta.”

Quả thật là như vậy, khi đó Tô Nhược Vân chính là nghĩ vừa hay thể luyện tay nghề.

Lòng nàng rộng rãi.

“Ngươi ân tình cứu mạng đối với ta, ta nhất định báo đáp.”

Tô Nhược Vân thầm nghĩ, này mà cố chấp vậy.

Nàng nghĩ nghĩ nói: “Ngươi nơi nào để kh?”

Tiêu Lãnh Hàn dường như nghĩ đến ều gì đó, lắc đầu, cúi đầu xuống với vẻ suy sụp.

Tô Nhược Vân thiện ý đề nghị: “Vậy thì thế này , nếu ngươi kh nơi nào để , đợi ngươi khỏi hẳn vết thương, ngươi cứ ở tửu lầu của ta giúp việc nhé, bao ăn bao ở, kh trả ngươi tiền c tháng nữa, coi như ngươi báo đáp ân tình .”

“Nửa năm sau ngươi sẽ khôi phục tự do.”

Theo số bạc cần cho dược liệu mà Tô Nhược Vân dùng cho Tiêu Lãnh Hàn, kỳ thực tiền c nửa năm căn bản kh đủ.

Nhưng nàng cũng kh muốn gánh nặng tâm lý.

Nàng chỉ cảm th này bộ dạng thế này cũng kh bình thường, đâu cũng th như là câu chuyện.

Bà nội từng nói, năm xưa trên đường lưu đày, bọn họ cũng nhờ sự giúp đỡ của lạ mới sống sót được.

Trên suốt chặng đường này, cũng nhiều giúp đỡ bọn họ.

Cho nên Tô Nhược Vân cũng nguyện ý giải phóng lòng tốt của .

Tiêu Lãnh Hàn gật đầu nói: “Được.”

liền ở đây giúp đỡ.

Nhưng Tiêu Lãnh Hàn cảm th thiếu nữ quá đơn thuần, chút lo lắng, bèn mở miệng nói: “Ngươi kh sợ ta sẽ ra tay sát hại ngươi ?”

“Trên giang hồ nhiều kẻ g.i.ế.c kh chớp mắt.”

muốn Tô Nhược Vân sự cảnh giác, đừng quá đơn thuần như vậy.

Đan Đan

Tô Nhược Vân cười nói: “Ta cũng kh kh chút phòng bị nào, nhưng ta tin tưởng ngươi.”

Một sát ý với nàng hay kh, nàng vẫn thể ra được.

Vả lại, nàng ám khí phòng thân, còn các loại thuốc do tự chế, rải một ít bột phấn cũng thể hạ gục cả đám .

Nàng căn bản kh sợ.

Đây cũng là lý do tam thúc tam thẩm yên tâm để nàng ở tửu lầu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...