Xuyên Thư 80: Gả Cho Quan Quân Tuyệt Tự, Ta Lại Sinh Song Thai
Chương 48: Cơm Niêu Sườn Và Sự Cự Tuyệt
Cô lập tức đón đầu: " về à, Quân y Tống đến chơi này."
L mày Lộ Viễn khẽ nhíu lại một cái khó nhận ra.
" em lại tới đây? Xảy ra chuyện gì à?" Lộ Viễn vừa vào cửa liền hỏi.
Tống Trân Châu đã một thời gian kh gặp Lộ Viễn, vốn dĩ đang vui mừng chờ về, kh ngờ lại nhận ngay một câu như vậy, tâm trạng cô ta lập tức trùng xuống. Chỉ là trên mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, dùng giọng ệu nói đùa: "Kh việc gì thì kh thể tới tìm ? Em mới đến, tìm quen ôn chuyện cũ cũng kh được à?"
"Mới đến cái gì?"
"Đơn xin chuyển c tác đến trạm y tế làm bác sĩ của em đã được phê chuẩn , ngày mai chính thức nhận việc."
"Em..." Sắc mặt Lộ Viễn trầm xuống, vừa định mở miệng lại liếc th Tô Dao đang đứng một bên, bèn im bặt.
Tô Dao lập tức hiểu ý giờ phút này là thừa, bèn nói với Tống Trân Châu: "Quân y Tống, cô hiếm khi đến chơi, hay là ở lại ăn bữa cơm đạm bạc, nấu ngay đây, sẽ nh được ăn thôi."
Lộ Viễn nghe xong định phản bác, nhưng Tống Trân Châu đã nh nhảu đáp: "Cung kính kh bằng tuân mệnh, vậy làm phiền chị."
Tô Dao xoay vào bếp, đợi bóng dáng cô khuất sau cửa bếp, Lộ Viễn mới nói: "Em hồ đồ quá, kh cần thiết l tiền đồ của ra đùa giỡn, trạm y tế ở đây kh nơi em nên ở."
"Trạm y tế kh nơi em nên ở, nhưng nơi này mới là nơi em nên ở." Tống Trân Châu vươn ngón trỏ tay chỉ mạnh xuống đất.
Lộ Viễn đương nhiên hiểu ý cô ta là gì, lạnh mặt nói: "Nơi này cũng kh chỗ em nên ở, loại lời nói này đừng nói lại lần thứ hai. Với em, với , ảnh hưởng đều kh tốt."
"Tại em lại kh thể nói lần thứ hai? Em cứ muốn nói đ." Cảm xúc của Tống Trân Châu bắt đầu kích động: "Lộ Viễn, kh nên bị một kẻ lừa đảo kh biết xấu hổ như vậy trói buộc, xứng đáng với tốt hơn. mau ly hôn với cô ta ."
" bất luận cùng cô thế nào, thì giữa và em cũng là kh thể, em đừng lãng phí thời gian trên nữa." Lộ Viễn c.h.é.m nh chặt sắt nói: "Nhân lúc lệnh ều động mới xuống, mau chóng xin rút lại ."
Tống Trân Châu dáng vẻ vô tình của , tim như bị kim châm, chấp niệm trong lòng lại như cỏ dại mọc rễ càng cắm càng sâu. Cô ta ngẩng cổ, đỏ hoe mắt nói: "Lộ Viễn, em sẽ kh từ bỏ, em sẽ ở đây đợi , đợi đến ngày ly hôn."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói xong, cô ta quệt nước mắt, xoay chạy ra phía cổng lớn.
"Rầm" một tiếng, cánh cổng bị đóng sầm lại, một lúc lâu sau kh gian mới hoàn toàn khôi phục sự yên tĩnh.
"Cô kh cần trốn nữa đâu, ra đây ." Lộ Viễn gọi vọng về phía cửa bếp.
"..." Vốn tưởng che giấu thiên y vô phùng, kh ngờ đã sớm bị bại lộ. Tô Dao kh tình nguyện chui ra từ sau bức tường: " phát hiện ra từ lúc nào?"
"Từ lúc cô bắt đầu trốn."
"..." Quả nhiên là lính, năng lực trinh sát nhạy bén này đúng là vô địch. Tuy nhiên Tô Dao kh muốn cứ thế chịu lép vế, bèn đứng ở ểm cao đạo đức chỉ trích : "Nếu đã biết, còn dám ngay trước mặt vợ trên d nghĩa là đây, cùng hồng nhan tri kỷ của diễn một màn ngược luyến tình thâm?"
" và cô kh quan hệ gì cả." Lộ Viễn nói xong câu này, đại khái cũng cảm th thiếu sức thuyết phục, lại bổ sung một câu: "Dù đối với cô một chút ý nghĩ vượt quá giới hạn cũng kh , cũng kh làm gì lỗi với cô."
"..." Nói chuyện đột nhiên trịnh trọng như vậy, Tô Dao suýt chút nữa kh thích ứng kịp: " cũng kh cần nói nghiêm trọng thế, chuyện của hai ta thế nào, trong lòng mọi đều rõ. nếu lo lắng sợ bị đạo đức khiển trách, thì cứ đợi sau khi hai ta ly hôn xong, cùng cô nối lại tiền duyên là được."
Dứt lời, Lộ Viễn ném cho cô một ánh mắt sắc bén, để lại một chữ "Hừ", về phòng .
Tô Dao kh biết tiếng "Hừ" này của Lộ Viễn là do bị nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận, hay là thật sự kh thích Tống Trân Châu, coi tình cảm của cô ta là gánh nặng.
Nhưng kh thời gian cho cô nghĩ nhiều, bởi vì nồi cơm niêu trong bếp sắp cháy .
May mắn là vẫn còn kịp, cô kịp thời rưới một vòng dầu ăn qu thành nồi, vừa chống cháy nồi lại vừa tạo được lớp cơm cháy giòn rụm.
Lại đem dẻ sườn hôm nay mua ở chợ bỏ vào, chuyển lửa vừa nấu mười phút, cuối cùng đập thêm hai quả trứng gà, rắc lên ít hành hoa thơm phức, món cơm niêu sườn trứng đã thành c ra lò.
Bởi vì sườn ít thịt nên thời buổi này ta kh thích ăn lắm, bán cũng rẻ, Tô Dao hôm nay coi như vớ được món hời.
Cô bưng niêu cơm lên nhà chính, cánh cửa phòng đóng chặt, do dự kh biết nên gọi Lộ Viễn ra ăn cơm hay kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.