[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 102:
Khi Ôn Du nhận được thư mời tham gia lễ trao giải cuộc thi hội họa thì một năm học cũng sắp kết thúc.
Cuộc thi được chia thành hai nhóm: Ký họa và Phối màu, đề bài chung là " trong sương sớm".
Cô kh chút do dự chọn nhóm phối màu. Những tác phẩm theo trường phái tả thực thường cần một mẫu thích hợp. Cô đề bài suy nghĩ hồi lâu, kh hiểu trong đầu lại hiện lên bóng dáng của mẹ ruột.
Trước đây, khi Ôn Du vẫn còn là cô con gái út được cưng chiều của nhà họ Ôn, mẹ cô là Diệp Tịnh luôn là thương yêu cô nhất. Khi cô bị t.a.i n.ạ.n xe hơi, bà thậm chí đã tạm thời từ bỏ sự nghiệp mà đang dốc toàn tâm toàn lực để ở nhà chăm sóc cô.
Họ đã cùng nhau trải qua hơn mười năm bên nhau, nhưng nay lại xa cách hai thế giới, ngay cả việc gặp nhau một lần cũng chẳng thể làm được.
Vì thế, Ôn Du l bà làm hình mẫu, sáng tác nên một bức tr sơn dầu mang chút hơi hướng của dòng ý thức. Trong tr, ánh nắng ban mai mờ ảo được nhuộm bởi màu vàng nhạt dịu êm, thấp thoáng lớp sương mù che phủ xung qu. phụ nữ ngồi nghỉ ngơi trên chiếc ghế gỗ ở giữa khu vườn, góc nghiêng khuôn mặt th lịch, mờ ảo lẩn khuất giữa những khóm hoa sắp tàn.
Ôn Du kh chú trọng vẽ rõ khuôn mặt, chỉ phác họa nên những đường nét th tú. phụ nữ mặc chiếc váy dài đến mắt cá chân, chiếc cổ thiên nga thon dài càng tôn thêm vẻ trang nhã, mái tóc xõa dài như thác nước. Vài lọn tóc tung bay trong gió mang theo vẻ đẹp bí ẩn đầy thần tiên.
Tr bà tao nhã, đoan trang nhưng lại xa xăm dịu vợi, hệt như làn sương mù kia, chạm nhẹ là tan vỡ giống hệt như những từng gắn bó bên cô, rốt cuộc kh thể xuất hiện rõ ràng trước mặt Ôn Du được nữa.
Tống Khiết cùng Ôn Cẩn thăm họ hàng, phần lớn thời gian trong nhà chỉ một cô. Vì kh ai làm phiền nên tiến độ của Ôn Du cực kỳ nh, cô đã gửi tác phẩm cho ban tổ chức thuận lợi trước hạn chót.
Cô biết tỷ lệ đạt giải của thực ra kh lớn. Sau hơn một năm kh cầm cọ, trình độ và cảm giác tay của cô đều bị thụt lùi rõ rệt, tác phẩm vẽ ra khó tránh khỏi non nớt. Quan trọng hơn, nội dung tác phẩm của cô kh phù hợp với thẩm mỹ chủ lưu. Bức tr tuy đẹp nhưng lại mang quá nhiều tính dòng ý thức, kh những chủ đề vẻ mờ nhạt, bố cục lộn xộn, mà còn khó để xem hiểu và tạo ra sự đồng cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-102.html.]
Ôn Du đã sớm chuẩn bị tâm lý kh đoạt giải, kh ngờ bỗng nhiên lại nhận được th báo tham gia lễ trao giải.
Trong thư mời kh ghi rõ thứ hạng cuối cùng của cô, chắc hẳn để giữ bí mật, ban tổ chức sẽ c bố đồng loạt tại hiện trường. Xếp hạng chủ yếu gồm giải nhất, nhì, ba và một số lượng nhất định các giải khuyến khích. Ôn Du biết biết ta, hiểu rằng khả năng cao sẽ chỉ nhận được giải khuyến khích kh mang nhiều giá trị.
Thoắt cái đã đến ngày nhận thưởng ba ngày sau. Cô đến đúng giờ ghi trong thư mời, kh khỏi cảm thán ban tổ chức quả là nhiều tiền, thế mà lại bao trọn cả nhà hát thành phố và khách sạn lớn Hoài Thành bên cạnh, chỉ để tổ chức một buổi lễ trao giải hội họa th thiếu niên.
Số lượng thí sinh tham gia đ, phần lớn đều nhắm đến số tiền thưởng giải nhất lên đến 50 vạn. Lúc này, số may mắn được vào hội trường trao giải lại kh nhiều, tám chín phần mười đều là học sinh nghệ thuật đã qua đào tạo chuyên nghiệp.
Ôn Du tùy tiện tìm một chỗ ngồi dưới khán đài. Cô gái bên cạnh nói nhiều lại hướng ngoại, cứ bắt chuyện với cô dăm ba câu bâng quơ: "Chị gái, chị đẹp quá! Em tên Trần Xán Xán, còn chị?"
Ôn Du kh hề ra vẻ kiêu ngạo, mỉm cười nhẹ giọng đáp: "Chào em, chị là Ôn Du."
Phần lớn con gái đều kỳ lạ, gặp cùng phái xinh đẹp mà tính tình ôn hòa thì kh những kh ghen tị mà còn kh kìm được tăng hảo cảm vùn vụt. Trần Xán Xán kh chịu ngồi yên, cộng thêm ấn tượng cực tốt với Ôn Du, bèn sáp lại thao thao bất tuyệt: "Chị chính là Ôn Du ! Em cũng học trường Nhất Trung, đã nghe tên chị từ lâu . Màn biểu diễn ở đêm tiệc Nguyên Đán thật sự quá tuyệt! Chị nghĩ sẽ đoạt giải gì? Nghe nói cuộc thi này do các lớn trong giới nghệ thuật và thương gia ở Hoài Thành liên kết tổ chức, xuất sắc kh chỉ được một khoản tiền thưởng kếch xù mà còn vô vàn cơ hội hỗ trợ thăng tiến trong tương lai, quả đúng là một bước lên trời."
Ôn Du thành thật trả lời: "Chị đã lâu kh vẽ, cũng kh học sinh nghệ thuật, cùng lắm thì nhận được giải khuyến khích thôi."
Trần Xán Xán gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, quay sang hỏi một cô gái khác bên cạnh: "Đàn chị Sầm Khê, còn chị thì ?"
được gọi là "Sầm Khê" từ từ lia mắt tới, kh để lại dấu vết liếc Ôn Du một cái. Cô nàng biết đến nhân vật Ôn Du này. Là đàn chị khóa trên, Sầm Khê đã hơn một lần th cái tên này trên diễn đàn trường, và càng ấn tượng sâu sắc với khuôn mặt của cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.