[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 108:
Thêm một luồng sáng nữa rạch ngang bầu trời đêm, tim cô bỗng đập lỡ một nhịp. Bất chấp tất cả, cô vội vã thay giày, tắt đèn, phi vút ra khỏi phòng.
Lúc Ôn Du xuống lầu thì pháo hoa cũng vừa tàn. Kh gian bên ngoài là một màu trắng xóa, gió đêm cuốn theo những b tuyết nhẹ nhàng bay lượn đáp xuống. th bóng dáng cô, Hứa Sí nhướng mày cười rạng rỡ: "Ôn Du, chúc mừng năm mới."
Ôn Du định cất tiếng, lại nghe vẻ mặt đầy bí hiểm dặn dò: " nghĩ kỹ hẵng nói, đây là câu nói đầu tiên trong năm mới của đ, quan trọng."
Nói xong, Hứa Sí nở nụ cười nhẹ, ánh mắt cô kh chớp. vốn tưởng cô sẽ nói những câu chúc kiểu "Chúc mừng năm mới" hay vài lời hy vọng nhỏ nhặt như "Học hành chăm chỉ", nào ngờ Ôn Du từ trên xuống dưới một lượt, nheo mắt mỉm cười: "Hôm nay đẹp trai lắm."
Thực ra đây là một lời khen thật lòng. Hôm nay Hứa Sí mặc một chiếc áo khoác phi c màu đen tuyền, kết hợp với quần thể thao dây rút tôn lên hoàn hảo đôi chân vừa dài vừa thẳng tắp của . Đứng giữa làn tuyết trắng tinh khôi, tr hệt như một gốc tùng bách rắn rỏi ngạo nghễ giữa mùa đ.
Giọng cô nhẹ nhàng, dịu êm, kh hề chút làm bộ làm tịch. Hứa Sí lập tức cảm th đầu óc như bị "o" một tiếng, nổ tung thành một khoảng trống rỗng. Ban đầu định làm khó cô, nào ngờ lại bị Ôn Du trêu ngược lại, nhất thời chẳng biết nói gì cho ngầu.
Vẫn là Ôn Du lên tiếng trước phá vỡ sự im lặng. Cô cành pháo hoa trên tay Hứa Sí, hạ giọng hỏi: " lại đến đây đốt pháo hoa? Khu này cấm đốt pháo, nếu bị phát hiện..."
xưa câu, nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Lời cô còn chưa dứt, từ xa đã lóe lên một luồng sáng đèn pin soi thẳng tới, một đàn mặc đồng phục bảo vệ cất cao giọng quát: " các cháu đang đốt pháo hoa kh? Ở phòng nào?"
Hứa Sí khẽ gọi một tiếng: "Ôn Du."
Còn chưa kịp phản ứng, cổ tay cô đã bị nắm chặt. Giây tiếp theo, cả cô bị kéo chạy thục mạng.
Gió đêm phả thẳng vào mặt, mỗi bước chân dẫm lên tuyết đều tạo ra tiếng lạo xạo mềm mại. Ôn Du theo bản năng khẽ thốt lên. Phía trước, Hứa Sí quay đầu lại hét lớn: "Xin lỗi chú, chúc chú năm mới vui vẻ!"
Rốt cuộc cô kh nhịn được mà bật cười thành tiếng, cũng quay lại vẫy tay: "Chú vất vả ạ, năm mới vui vẻ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-108.html.]
Làn gió lạnh buốt lùa vào miệng, nhưng trong lòng Ôn Du lại cảm th vô cùng ấm áp. Ngay cả việc chạy bộ mà cô vốn ghét bỗng chốc cũng trở nên đáng yêu lạ thường. Đôi chân bước nhẹ bẫng hệt như đang trong một giấc mơ.
Hứa Sí kéo cô tới c viên bên ngoài khu dân cư mới từ từ giảm tốc độ. Lúc bu tay cô ra còn kh quên mỉa mai một câu: "Ăn nhiều vào, gầy như cây tăm . ở nhà một à?"
Cô chạy hơi mệt, vừa thở hổn hển vừa tò mò hỏi: " biết?"
"Nhà mỗi phòng là sáng đèn, hơn nữa sau khi chạy ra ngoài thì nguyên căn nhà tối om luôn."
cố tình nói bằng giọng ệu hờ hững để tránh làm Ôn Du buồn vì chuyện phiền não trong nhà. đã từng nghe qua lời đồn ở trường về việc cô quan hệ tồi tệ với nhà. Kể từ lúc biết mẹ nuôi của Ôn Du mang chiếc mặt dây chuyền ngọc bích di vật của thân cô cầm đồ, càng tin chắc rằng gia đình đó đối xử với cô kh tốt, thậm chí thể dùng từ "tồi tệ".
Nên Hứa Sí mới lo cô sẽ cô đơn trong đêm giao thừa, mới cất c đến đây định dành cho Ôn Du một bất ngờ.
Đương nhiên kh thể nói những lời này với cô, bèn đắc ý cười: "Th lợi hại kh."
Những nơi khác trong thành phố kh bị cấm đốt pháo như trong khu dân cư nên xung qu đây đó vẫn vang lên tiếng pháo nổ đì đùng. Chạy đã mệt, họ bèn phủi sạch tuyết ngồi xuống băng ghế trong c viên nghỉ ngơi. Ôn Du tựa lưng vào ghế nghiêng đầu, vừa vặn chạm ánh mắt của Hứa Sí.
Tr vẫn mang bộ dạng chất chứa tâm sự đỗi thần bí, hạ giọng nói: " còn một món quà nhỏ tặng , nhắm mắt lại ."
Hai tay trống kh, túi áo khoác cũng chẳng lớn, kh giống như đang giấu thứ gì. Ôn Du nghe vậy ngoan ngoãn nhắm mắt, sự tò mò kh giấu giếm: "Quà gì cơ?"
Lời vừa dứt, mi mắt đã bị phủ lên một lớp nhiệt độ lạnh lẽo Hứa Sí sợ cô sẽ lén mở mắt nên l tay che tầm của Ôn Du. So với lòng bàn tay , má cô gái trước mặt ấm áp hơn nhiều. còn chạm được vào chóp mũi cô, một ểm tròn nhỏ xíu mềm mại nhưng lành lạnh.
Trong lúc cô kh th gì, Hứa Sí mới dám tập trung toàn bộ tâm trí, dùng ánh mắt gần như tham lam ngắm cô. Những ngày tháng nén mọi khát khao xuống đáy lòng quả thực vô cùng gian nan, tâm tư của sắp kh giấu nổi nữa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.