[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 11:
Những cành cây trơ trụi in những bóng đen giương n múa vuốt xuống đất. Trong cơn gió bấc buốt giá, chúng tr như những n vuốt đen ngòm của ma quỷ. Đôi chân chỉ đôi tất mỏng m đã đ cứng đến mức gần như mất cảm giác. Cảm giác này gợi lại trong Ôn Du khoảng thời gian kh thể lại sau tai nạn.
Khi cô kh dám cúi đầu xuống, bởi mỗi lần th phần thân dưới trống rỗng, cô lại đau đớn nhớ ra rằng đã trở thành một kẻ tàn phế kh thể tự lại.
thể một lần nữa cảm nhận được đôi bàn chân chạm vào mặt đất, thật sự là một ều quá tuyệt vời.
Đỉnh núi phía sau kh một bóng . Cơn gió lạnh buốt lùa từ bốn phía như những lưỡi d.a.o sắc lẹm cứa vào má. Cơn đau nhức lạnh giá kh ngừng nhắc nhở cô rằng đây kh là một giấc mơ. Vạn vật chìm trong tĩnh lặng, Ôn Du thậm chí thể nghe th tiếng hít thở của chính .
Thật lạnh, cô nghĩ.
Trước đây, cô luôn là được cưng chiều nhất nhà. Sau vụ tai nạn, bố mẹ và trai lại càng dành trọn tâm huyết chăm sóc cô, gần như chẳng để cô chịu chút tủi thân nào. Giờ đây, cô lại chiếm giữ cơ thể của cô gái trùng tên trùng họ này, những thứ đã từng yêu và được yêu đều chỉ còn là ký túc. Nghĩ đến những kỷ niệm bên gia đình, khóe mắt Ôn Du đỏ hoe, nước mắt kh kìm được mà trào ra.
Lòng tự trọng của cô cao, dù chỉ một ở đây, cô cũng cố gắng nén tiếng khóc, chỉ nức nở khe khẽ. Cứ khóc như vậy một hồi lâu, đợi đến khi nước mắt cạn khô, sự bực bội trong n.g.ự.c cũng tan biến nhiều, tâm trạng dần trở nên nhẹ nhõm hơn.
Chỉ khóc lóc sẽ kh giải quyết được vấn đề gì, cô luôn hiểu rõ đạo lý này. Nhưng con luôn cần một cách nào đó để trút bỏ cảm xúc tiêu cực, và khóc là một trong số đó. Đặc quyền rơi nước mắt đêm nay coi như là một lời tạm biệt với quá khứ. Từ nay về sau, cô sẽ thay thế cô gái nghèo khổ và bình phàm này sống thật tốt nhưng cô tuyệt đối sẽ kh vào vết xe đổ của nguyên chủ, gây thù chuốc oán, làm tổn thương những xung qu và tự đẩy vào con đường kh lối thoát.
Chính vì đã từng mất , cô mới càng trân trọng thế giới này hơn. Những ước mơ thể chạm tới, những con lương thiện đáng yêu kia, cô đều bảo vệ thật tốt.
Ôn Du vừa nghĩ vừa tháo kính lau nước mắt, bỗng nhiên nghe th tiếng bước chân sột soạt bên cạnh.
Cô quay đầu, chạm luồng ánh sáng chói lòa từ màn hình ện thoại nên khẽ nheo mắt lại. Khi mắt đã quen dần với ánh sáng, cô mới rõ bóng đứng sau quầng sáng .
Hứa Sí nằm mơ cũng kh ngờ sẽ gặp khác ở núi phía sau. Những lúc tâm trạng tồi tệ, thỉnh thoảng sẽ lên đây hút t.h.u.ố.c một . Đột ngột chạm mặt khác, cảm giác khó chịu như lãnh địa của bị xâm phạm. Nhưng khi rõ khuôn mặt kia, cũng thoáng ngẩn như cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-11.html.]
hiếm khi Ôn Du kh đeo cặp kính to đùng ngốc nghếch kia, phần tóc mái dày cũng được vuốt sang hai bên, để lộ vầng trán nhẵn thính. Đôi mắt long l ngập nước của cô gợn sóng như một dòng suối róc rách dưới ánh sáng.
Như muốn hút chặt l ta.
Cô ngơ ngác đối diện với Hứa Sí một lát, nước mắt chưa khô cũng quên lau, dùng giọng ệu vẫn còn nức nở khẽ nói: "Chào ."
Cơn bực dọc cuồn cuộn trong lòng nháy mắt bị hai chữ này đè bẹp, Hứa - kh nguyên tắc - Sí nghĩ: Đây kh là xâm phạm, đây là duyên phận.
Ôn Du thì đỏ mặt vì ngượng. Mỗi lần gặp Hứa Sí, cô đều ở trong tình huống cực kỳ khó xử. Lần đầu gặp thì hất cả bát mì vào ta, tiếp đó lại bị bạn ta dán gi lên lưng, hiện tại lại còn bị ta bắt gặp lén lút khóc ở chốn hẻo lánh này, đúng là quá mất mặt.
Hứa Sí bị dáng vẻ bối rối của cô chọc cho cười khẽ. tắt đèn màn hình ện thoại, lơ đãng hỏi: "Bị ta bắt nạt à?"
"Kh ." Cô phủ nhận cực nh, "Khóc là một phương pháp xả stress hiệu quả."
nhướng mày, kh bình luận gì.
"À thì... tên Ôn Du, học lớp 3."
Thiếu niên trước mắt vẻ kh dễ gần, nhưng đối phương dù cũng là đối tượng cô cần giúp đỡ trong việc học. Nếu ngay cả tên cô mà ta cũng kh biết thì kế hoạch quả là quá thất bại. Ôn Du ngẫm nghĩ một lát nghiêm trang bổ sung: " biết tên Hứa Sí."
Việc này kh khỏi chút quá mức đáng yêu đ.
Hứa Sí nhịn cười, kh nói cho cô biết đã sớm nghe ngóng rõ lai lịch của cô . Dưới ánh trăng nhạt, chăm chú hình dáng nhỏ bé mờ ảo của trước mặt, kh kiềm được bước tới gần một bước, trơ mắt cô giật lùi lại thật nh với cùng tốc độ.
"Xin lỗi," tình huống bỗng chốc trở nên ngượng ngùng vô cùng, Ôn Du ít khi ở riêng với khác giới, đặc biệt là ở vùng núi tối tăm tĩnh mịch thế này, nên bỗng sinh ra chút kh quen, " kh thích mùi t.h.u.ố.c lá cho lắm."
Chưa có bình luận nào cho chương này.