Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập

Chương 112:

Chương trước Chương sau

Trong mơ khung cảnh hỗn độn kh rõ ràng. Đến lúc bị Hạ Tiểu Hàn gọi dậy, xe đã tới nơi.

Cô hơi ngái ngủ mở mắt ra, lờ mờ th một bóng đang đứng bên cạnh. Ngẩng đầu lên mới phát hiện lại là Hứa Sí.

Vừa th , Ôn Du đã mỉm cười: " lại ở đây?"

" vẫn luôn ở trên chiếc xe này mà." nhai kẹo cao su, đút tay vào túi áo khoác: "Đi thôi."

Ôn Du ngoan ngoãn gật đầu, ra hiệu cho Hạ Tiểu Hàn xuống xe cùng. Cô bạn phía sau làm bộ như muốn nói lại thôi, mím môi cười tủm tỉm.

Cô nàng th rõ mồn một, lúc Ôn Du ngủ, Hứa Sí cứ đứng im kh nhúc nhích ngay bên cạnh, dùng tay giữ l đầu cô để khỏi bị lắc lư lúc xe xóc nảy.

Nếu kh tự khai, dịp Hạ Tiểu Hàn nhất định sẽ lén lút mách với cô.

Sau khi xuống xe, các lớp tự chia nhóm bộ lên núi. Nói là chia theo lớp nhưng giáo viên cũng kh thèm quản, vì thế kh ít học sinh lén lút lẻn sang hàng ngũ lớp khác.

Ôn Du và Hạ Tiểu Hàn cùng đội ngũ lớp. Dao Sơn tuy kh dốc nhưng đường khá dài, đặc biệt hôm nay trời lại nắng chói chang, bộ hơn một tiếng là đã th đuối sức rã rời.

Vì đảm nhận nhiệm vụ xách đồ cho Hạ Tiểu Hàn, Lục Ninh luôn kè kè bên cạnh. Họ đang cố gắng trò chuyện để quên sự mệt mỏi thì bất ngờ bàn tay cầm khoai tây chiên đưa đến trước mặt Ôn Du. Cô quay đầu lại mới phát hiện ra đó là Lư Vi Vi.

Sau đêm tiệc Nguyên Đán, thái độ của Lư Vi Vi với cô đã hòa hoãn hơn nhiều, thậm chí thi thoảng còn chủ động tới nói chuyện với Ôn Du. Lâu dần, quan hệ của hai cũng trở nên thân thiết hơn.

Cô nàng bộ cũng thấm mệt, mặt mày nhợt nhạt trắng bệch: "Các mau l , quá hạn kh chờ đâu."

Hạ Tiểu Hàn vốn mê đồ ăn vặt, hò reo một tiếng tiện tay bốc vài miếng. Ôn Du nói tiếng cảm ơn, vừa bỏ một miếng khoai vào miệng thì bị phía sau vỗ vỗ lên vai.

Bạch Lộ mỉm cười đứng sau lưng cô, tay đưa túi bánh quy socola ra, nụ cười nhạt: "Bạn học Ôn Du, loại bánh này thích lắm, thử xem."

Tuy kh hiểu tại cô ta lại đột ngột xuất hiện trong đội ngũ lớp khác, nhưng Ôn Du vẫn vội nuốt miếng khoai, nhận l túi bánh mỉm cười nói "Cảm ơn".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-112.html.]

Lư Vi Vi và Bạch Lộ lặng lẽ liếc nhau. Đều là những nữ sinh tài năng tiếng của cả khối, hai họ vốn là đối thủ cạnh tr trong học tập từ hồi cấp hai. Chẳng ngờ, đối phương kh những muốn g đua tới sống tới c.h.ế.t trong việc học tập, mà ngay cả chuyện cỏn con như mời đồ ăn vặt lúc dã ngoại cũng tình cờ chọn cùng một đối tượng. Đúng là nghiệt duyên.

Hạ Tiểu Hàn tinh ý nhận ra bầu kh khí ều bất ổn, lại khẽ khàng nuốt thêm miếng khoai chiên.

Cuộc chiến kh khói s.ú.n.g tưởng chừng sắp sửa bùng nổ, hai họ đều âm thầm chuẩn bị sẵn kịch bản trong đầu. Đáng tiếc, chưa kịp nói chữ nào thì đã bị một khác nhảy vào phá đám.

Hứa Sí cực kỳ mù quáng bước tới bên cạnh Ôn Du, một tay lột phăng chiếc balo hai quai trên vai cô giữ trong tay . Chẳng thèm ngoảnh đầu lại, sải cặp chân dài bước thoăn thoắt lên phía trước, giọng nói mang chút trêu chọc vọng vào tai từng : "Mới một lát đã kêu mệt à?"

Trọng lượng trên vai đột ngột biến mất, Ôn Du hơi sững sờ vội vàng đuổi theo, định giật lại chiếc ba lô. Ngặt nỗi Hứa Sí quá nh, cô chỉ thể chạy chậm theo đuôi .

Lư Vi Vi, đang nghẹn một bụng lời chưa nói: ...

Bạch Lộ, đang đau đầu nghĩ chủ đề nói chuyện: ...

Phạm Ninh Ninh, đang chuẩn bị chia sẻ món đồ ngọt tự làm: ...

Các cô gái hiếm khi đạt được sự thống nhất về tư tưởng: Loài sinh vật mang tên Đàn Ông xứng đáng biến mất khỏi thế giới.

Một lát sau Ôn Du cũng đuổi kịp , nhưng balo còn chưa l lại được thì bản thân đã mệt thở hồng hộc, đành ôm gối ngồi xổm xuống nghỉ ngơi.

Hứa Sí kh lên tiếng, lặng lẽ đứng chờ bên cạnh. rũ đầu, khuôn mặt hiện lên nụ cười bất đắc dĩ, thân hình cao gầy che toàn bộ ánh nắng gay gắt buổi trưa.

Lớp của Ôn Du vốn được xếp chót đoàn, lúc này cô lại dừng lại nghỉ, thế nên hai họ rớt lại tận tít cuối cùng của dòng leo núi, tụt lại phía sau lúc nào kh hay.

Hứa Sí đứng quay lưng lại, vì vậy may mắn là kh th bốn ánh mắt u ám b.ắ.n ra từ đám lớp cô lúc họ lướt qua.

Ôn Du nghỉ một lát cố gượng đứng dậy, hai má ửng hồng vì kiệt sức. Hứa Sí tươi cười híp mắt đưa tay về phía cô, th âm trong veo tựa ánh nắng mùa xuân: "Còn sức tiếp kh?"

Ôn Du lắc đầu: "Kh cần đâu, tự được."

Lúc nói cô vẫn còn hơi thở dốc, Hứa Sí biết cô ngại bèn l tay áo bọc bàn tay lại, dùng giọng ệu kiên định: "Kéo lên."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...