[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 134:
Cô trở về chỗ ngồi dưới ánh mắt đầy ẩn ý của Hạ Tiểu Hàn. Cô nàng như nhớ ra ều gì đó, tỏ vẻ bí hiểm kề sát lại, cố tình hạ thấp giọng: "Tiểu Du, dạo này một bạn cứ bám l tớ mãi."
Hạ Tiểu Hàn ngoại hình nổi bật, tính cách lại tươi sáng như mặt trời nhỏ, dễ dàng thu hút sự chú ý của hầu hết mọi . Số nam sinh theo đuổi cô nàng kh hề ít. Ôn Du kh m ngạc nhiên, thuận miệng hỏi tiếp: " nữa?"
"Ây da, ta kh theo đuổi con gái theo cách bình thường, mà cứ trốn trong bóng tối lén lút quan sát tớ. Tớ thường xuyên nhận được những mẩu gi ta để trên bàn, bên trong toàn viết những lời gớm ghiếc, nhưng tớ hoàn toàn kh biết đó là ai." Hạ Tiểu Hàn nhăn nhó mặt mày: " ta hẹn tối nay tan học gặp ở khu vườn nhỏ. Nếu lần này tớ kh , thể sẽ chẳng bao giờ biết được d tính thật của ta."
Ôn Du lập tức hiểu ý cô nàng, nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Vậy chúng ta gọi cô giáo chủ nhiệm cùng nhé. Ngộ nhỡ tên đó ý đồ xấu thì..."
"Kh được, kh được, cô giáo sẽ làm ta sợ chạy mất!" Hạ Tiểu Hàn vội vã xua tay bác bỏ ý kiến này: "Chỉ hai bọn là đủ ."
Cô nàng ấp úng, cứ như đang giấu giếm chuyện gì đó. Dù Ôn Du chút nghi ngờ, nhưng lại kh thể chỉ ra ểm nào bất thường, đành chờ đến lúc tan học, theo chân Hạ Tiểu Hàn đến khu vườn phía sau.
Khu vườn diện tích kh nhỏ, nhưng vì ban đêm hầu như kh ai lui tới nên chỉ một ngọn đèn đường được lắp ở khu vực trung tâm. Khi hai cô gái đến nơi, xung qu vắng ngắt, chỉ màn đêm tĩnh mịch và vài nụ hoa e ấp được ánh sáng mờ ảo chiếu rọi trong bụi cỏ.
Ôn Du đang đảo mắt qu, bỗng nghe th tiếng bước chân lộc cộc từ phía sau truyền đến. Kèm theo đó là tiếng một nam sinh kh thể nhịn nổi mà bật ra một tràng cười lảnh lót.
ta ngày càng tiến lại gần, cái bóng đen cao lớn đổ ập xuống đỉnh đầu hai , tạo thêm một bầu kh khí áp bức. Khi đó tiến sát ngay sau lưng, Ôn Du kh suy nghĩ nhiều, nhấc chân lên giẫm mạnh một cú vào mu bàn chân ta.
Tiếp theo, cô quay ngoắt lại nh như chớp. Cùng lúc đó, một chuỗi tiếng la hét đau đớn vang lên, kèm theo một tiếng bình bịch do thứ gì đó rơi mạnh xuống đất. Chỉ là tiếng la hét này... nghe quen thuộc quá.
Hạ Tiểu Hàn ôm bụng cười ngặt nghẽo vì âm mưu đã thành c. Ôn Du kỹ lại, mới phát hiện vừa đến lại chính là Sầm Dương.
Và đằng sau ta là một loạt những bóng dáng quen thuộc khác: Hứa Sí, Phạm Ninh Ninh, Lục Ninh, Bạch Lộ và Lư Vi Vi.
Mặt Lư Vi Vi trắng bệch, chẳng màng đến hình tượng thục nữ, cô nàng gào lên đầy tức giận: "Rơi bánh kem đồ ngốc! Bọn tớ ba làm lâu lắm đ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-134.html.]
Phạm Ninh Ninh nhăn nhó an ủi cô nàng, còn Bạch Lộ thì cười nhạt một tiếng, thẳng đến trước mặt Ôn Du, nắm l tay cô, giọng trầm ấm và dịu dàng: "Ôn Du, chúc mừng sinh nhật."
Nói xong, cô nàng kh quên dùng tư thế của chiến tg liếc những khác ở cách đó kh xa, đắc ý nhếch khóe môi.
Hứa Sí: ...!
Lư Vi Vi: ...!
Hạ Tiểu Hàn: ...!
Thế mà lại bị phụ nữ này nẫng tay trên lời chúc đầu tiên! Đồ đê tiện!
Sự bất ngờ ấm áp và tốt đẹp nhân ngày sinh nhật bỗng chốc biến thành một Tu la trường (chiến trường t.h.ả.m liệt). Khung cảnh bỗng chốc trở nên cực kỳ kịch liệt, mọi tr nhau dúi quà vào tay Ôn Du, mức độ liều mạng cứ như đang xem quyết đấu Sparta.
Ôn Du ngơ ngác nhận l núi hộp quà được chất cao, lúc này cô mới sực nhớ ra, thì ra hôm nay là sinh nhật .
Cô và nguyên chủ cùng ngày sinh nhật. Nửa năm qua đã xảy ra quá nhiều biến cố khiến cô kh kịp bận tâm đến những chuyện liên quan đến bản thân, nên chuyện sinh nhật cũng bị vứt ra sau đầu.
Hóa ra mọi đều vẫn nhớ.
Một luồng ấm áp dâng lên từ đáy lòng. Cô chưa kịp nói lời cảm ơn thì đã th Sầm Dương khập khiễng tới, tủi thân đưa món quà đã chuẩn bị.
bộ dạng t.h.ả.m thương của ta, Ôn Du kh nhịn được bật cười: "Tớ xin lỗi nhé, tớ kh ngờ lại là . Cái cớ các lừa tớ đến đây dở tệ quá. Con gái khi gặp tên biến thái bám đuôi thường hay phản ứng thái quá lắm."
Sầm Dương nghe xong mà lòng đau như cắt. Bọn họ đã bốc thăm để quyết định xem ai sẽ là đầu mang bánh kem đến chúc mừng cô. Khoảnh khắc bốc trúng tên , ta cứ ngỡ là "thiên tuyển chi tử" ( được chọn) may mắn vô bờ bến. Ai ngờ Ôn Du vừa lên là giẫm một cú kh thương tiếc, khiến bàn chân ta mất luôn cảm giác, mà bánh kem cũng tan tành.
Khoan đã... Họ chỉ bảo Hạ Tiểu Hàn tùy tiện tìm một lý do để dẫn cô đến đây, thế "tên biến thái bám đuôi" là chuyện gì vậy? Kịch bản tự thêm vào à?
Chưa có bình luận nào cho chương này.