[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 148:
Kết quả là kẻ đó kh những kh chút áy náy nào, mà còn đang huênh hoang kể lể với những khác về chiến tích dũng cảm làm "máy bay yểm trợ" của , căn bản kh thèm để ý đến ánh mắt của Hứa Sí.
Tên này quả nhiên kh đáng tin cậy.
Sầm Dương c.h.é.m gió một hồi lâu, bỗng nhớ ra ều gì đó, vẫy tay gọi Hứa Sí: " Sí, rốt cuộc cưa đổ chị dâu kiểu gì thế?"
Câu hỏi này khiến bọn con trai đồng loạt hò reo. nổi hứng, làm trò tắt đèn phòng, dùng ện thoại chiếu ra ánh đèn vàng rực rỡ, tạo ra một bầu kh khí tự cho là lãng mạn thở dài một tiếng: "Mọi trật tự, giữ kh khí lãng mạn nào, Sí sắp bắt đầu ."
Tuy nhiên, giọng nói của Hứa Sí kh vang lên, mà thay vào đó là một tiếng cười lạnh từ trong bóng tối phía sau.
Tiếng cười này đầy âm u và mang ý đồ xấu, khiến nam sinh kia sợ đến nổi da gà, xoay lại nhờ ánh sáng ện thoại.
Trong bóng đêm lờ mờ, ánh sáng rực rỡ chiếu thẳng vào cằm một đàn trung niên, soi sáng khóe miệng đang nhếch lên nụ cười lạnh lẽo và hàm răng khấp khểnh, tr hệt như một cảnh quay cận cảnh ma nữ trong phim kinh dị.
Nam sinh đó nhũn cả chân, lại nghe đối phương nói nhỏ một câu còn ma quái hơn: "Điện thoại, tịch thu."
"Chú quản lý ơi cháu sai á á á!"
sự can thiệp của quản lý ký túc xá, đám nam sinh ồn ào nh chóng ai về phòng n. Hứa Sí rốt cuộc cũng thoát khỏi những câu hỏi han dồn dập như m bà thím của đám bạn học, thở phào nhẹ nhõm, ngả ra lưng ghế.
Sầm Dương vẫn chưa bỏ cuộc, lén lút hỏi : "Vậy rốt cuộc Sí, hai làm mà thành đôi vậy?"
Hứa Sí kh nói gì, gõ gõ vào đầu Sầm Dương.
Làm mà thành đôi à?
Đơn giản là đã để ý cô từ lâu, và vừa vặn thay Ôn Du cũng thích .
Khi khóa tập huấn kết thúc, Ôn Du chợt nảy ra ý định chuẩn bị một bất ngờ nhỏ.
Cô về nhà sớm hơn một ngày so với thời gian đã báo cho gia đình và bạn bè. Ôn Hoàn và Diệp Linh vô cùng mừng rỡ khi th con gái đột ngột trở về. Ngay cả Ôn Hàm cũng "cho leo cây" cuộc hẹn hò với các cô gái xinh đẹp để chạy về mời cô ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-148.html.]
Một vài bạn của cô cũng được mời. Nhưng khi cô gọi cho Hứa Sí, ở đầu dây bên kia lại khựng lại một nhịp.
" về sớm à?"
Hứa Sí khẽ bật cười. Ôn Du nhận ra sự bất lực trong giọng nói của , cũng bật cười theo: "Chẳng lẽ ..."
" định đến tìm trước một ngày, ngày mai đưa về Hoài Thành." Tiếng ồn ào xung qu khiến giọng nói của Hứa Sí trở nên mờ ảo: " vừa xuống máy bay."
Ôn Hàm lén khuôn mặt rạng rỡ nụ cười của em gái, thừa biết cô đang gọi ện cho ai. lắc đầu chép miệng với bố mẹ đang đứng kh xa, nhăn nhó làm mặt quỷ, lại nghe th giọng cười nhẹ nhàng của cô em gái nhỏ: " ngốc quá mất."
Ây da, kh thèm nghe nữa, sến sẩm quá .
Chập tối ngày hôm sau, Ôn Du đến sân bay.
Hứa Sí cao ráo, ngoại hình và khí chất lại đặc biệt thu hút, nên giữa biển qua lại, cô luôn thể nhận ra ngay từ cái đầu tiên. Lần này cũng kh ngoại lệ.
Hiện tại đang là mùa đ. Biết cô gặp Hứa Sí, Diệp Linh - bà mẹ mắc hội chứng "nghiện diện đồ cho con gái" - hôm qua đã kéo Ôn Du mua cả một tủ quần áo mới. Sau đó, bà mỉm cười lựa chọn lại hàng ngàn lần mới quyết định được bộ đồ cho cô mặc hôm nay.
Cô mặc một chiếc áo khoác đen cổ bẻ khuy ngọc trai mang phong cách cổ ển, phần gấu áo để lộ một đoạn váy dài trắng tinh khôi. Làn da Ôn Du trắng ngần, lúc này những vạt nắng chiều tà hắt qua cửa sổ phủ lên gò má cô, ểm xuyết thêm chút ửng hồng nhạt. Dù chỉ đứng im kh nói gì, cô vẫn toát lên một vẻ đẹp dịu dàng, động lòng .
Khi th Hứa Sí, cô vui sướng kiễng mũi chân lên vẫy tay chào . kia cũng nh chóng nhận ra cô gái mặc áo khoác đen ở cách đó kh xa. Đáy mắt vốn dĩ u ám, lạnh lẽo của bỗng chốc được bao phủ bởi một tia sáng rực rỡ, khóe miệng bất giác cong lên.
Giống hệt như một con sói cô độc luôn tỏa ra khí thế " sống chớ gần", bỗng nhiên lại vẫy đuôi làm nũng.
Ôn Du chạy bước nhỏ đến đón , vừa gặp đã kh nhịn được cười trêu chọc: "Trải nghiệm chuyến du lịch siêu ngắn ngày của bạn học Hứa Sí thế nào?"
Cô nhóc vô tâm vô tư này.
rũ mắt cười khẽ, đưa tay với tốc độ sét đ.á.n.h kh kịp bưng tai bóp nhẹ lên má cô. Khuôn mặt Ôn Du nhỏ n nhưng sờ vào lại chút thịt mềm mại, hệt như một miếng đậu phụ trắng mịn, một khi đã chạm vào thì chẳng nỡ bu tay.
Khi những ngón tay của Hứa Sí hơi dùng sức nhéo một cái, cô cũng đồng thời nheo mắt lại, vừa thẹn vừa giận trừng mắt . Thế nhưng cái lườm này chẳng những kh dọa được mà còn khơi gợi sự hứng thú của Hứa Sí. dùng ngón trỏ vuốt ve từ đuôi chân mày tinh xảo của Ôn Du, trượt xuống chóp mũi nhỏ n và cánh môi phớt hồng, cuối cùng trở tay, nán lại trên khóe môi đang mím chặt của cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.