[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 163:
"Chẳng nói hôm nay họp, kh đến được ?" Cô cẩn thận vòng hai tay ôm l cổ . Giữa những sợi tóc bán khô thoang thoảng mùi hương ngọt ngào, là mùi sữa bò mà cô thích nhất. Gáy đàn bỗng chốc nóng bừng vì cái đụng chạm bất ngờ. Hứa Sí thuận theo lực kéo của cô cúi đầu xuống, còn Ôn Du thì khẽ hít một hơi mùi hương vấn vương trên : " muốn tạo bất ngờ cho em à?"
"Nếu kh đến, thứ em gặp kh là bất ngờ, mà là hoảng hồn đ." Hứa Sí như đang hờn dỗi. Giọng ệu cứng ngắc nh lại mềm nhũn ra. bất lực thở dài: " cũng chỉ vì lo cho em thôi."
"Em biết mà."
Cô đưa một tay lên xoa xoa mái tóc đen cứng của , vì cắt quá ngắn nên hơi đ.â.m vào tay, lạnh ngắt.
Hương thơm dịu nhẹ trên tựa như một thứ cổ độc len lỏi vào lồng n.g.ự.c Ôn Du. Hơi nóng lảng vảng qu càng khiến nhịp tim cô đập loạn cào cào. Cô kh kìm được mà đặt một nụ hôn nhẹ lên phần cổ áo của Hứa Sí, ma xui quỷ khiến thế nào lại c.ắ.n nhẹ một cái.
Đôi môi và đầu răng gặm nhấm trên làn da như kiến bò. Hơi thở mỏng m của cô tựa như những đốm lửa rơi vào đáy lòng , bùng lên thế lửa thiêu rụi cả đồng cỏ.
Yết hầu Hứa Sí trượt lên xuống.
Bên tai vang lên giọng nói nũng nịu thì thầm của cô: "Em xin lỗi mà."
Nói xong, Ôn Du bu tay ra, ngẩng đầu thẳng vào mắt . Sau khi xác nhận xã nhà kh còn bực tức nữa, cô mới cười đắc ý: "Để cảm ơn Hứa Sí hôm nay đã đến tham quan triển lãm tr, em đành miễn cưỡng nhường chiếc bánh kem yêu dấu cho cùng ăn vậy."
Ngọn lửa trong lòng Hứa Sí vừa mới bị khơi dậy thì đã th cô nàng vô tâm vô tư này chạy mất. Lúc quay lại, trên tay cô bưng một chiếc bánh kem nhỏ đặt trên đĩa: "Vừa nãy em nếm thử , siêu ngọt luôn, tuyệt đối sẽ kh làm th khó chịu như lần trước đâu."
trầm giọng "Ừm" một tiếng, lập tức nhận l chiếc đĩa và dĩa ăn bánh kem.
Sau đó, đặt chúng sang một bên trên chiếc bàn trà.
Ôn Du ngơ ngác ngẩng đầu lên. Tầm còn chưa kịp dừng lại ở một ểm xác định nào thì cô đã bị ôm ngang eo, bế thốc lên ấn ngã xuống ghế sô pha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-163.html.]
Cô mới tắm xong cách đây kh lâu. Khuôn mặt mộc kh trang ểm mang vẻ đẹp ềm tĩnh, dịu dàng. Đôi mắt trong veo tựa như hồ nước mùa xuân gợn sóng, một cái là th tận đáy. Chiếc váy len form rộng trượt xuống, để lộ xương quai x và bờ vai trắng ngần. Khi Hứa Sí vòng tay ôm l eo cô, th qua lớp áo len mềm mại, thể cảm nhận lờ mờ vòng eo thon thả và khung xương gầy gò của cô.
Hứa Sí rũ mắt, cúi xuống.
Kỹ năng hôn của đã tiến bộ hơn m năm trước nhiều. Nhưng lúc này lại thấp thoáng mang theo bóng dáng của thời niên thiếu: dồn dập, bá đạo và vụng về, gần như mang tính chiếm đoạt mà c.ắ.n nuốt.
Mặt Ôn Du thoắt cái đỏ bừng. Từng đợt tê dại như dòng ện nhỏ truyền qua các mạch m.á.u đến mọi ngóc ngách của cơ thể, vừa nóng vừa ngứa. Sống mũi cô dường như bị luồng khí nóng rực này lấp kín. Cô kh thể thở, cũng kh dám thở, chỉ biết cố gắng đáp lại nụ hôn bất ngờ này.
Động tác của đàn dần trở nên dịu dàng hơn. Đôi môi ấm áp lưu luyến giữa những kẽ răng của cô. Đầu lưỡi càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng. Dù là cử động nhỏ nhất cũng thể lập tức châm ngòi cho hệ thần kinh trung ương của Ôn Du, khiến nó nổ tung lách tách.
Trong kh khí vương vấn mùi hương béo ngậy, ngọt ngào của bơ sữa, hòa quyện cùng hương thơm tươi mát của sữa tắm. Điều này khiến Hứa Sí một ảo giác, dường như nụ hôn này cũng mang vị ngọt.
Cô bị hôn đến mức toàn thân nhũn ra, mặc cho ngang ngược đòi hỏi. Hàng mi cong vút rủ xuống đôi mắt đang khép hờ, thỉnh thoảng lại khẽ rung lên.
lâu sau, Ôn Du mới lén mở mắt ra. Ánh của cô rơi đúng vào đôi đồng t.ử sâu thẳm của Hứa Sí. Trên mặt hồ tĩnh lặng, tối tăm , là hình ảnh phản chiếu của chính cô.
Và chỉ một cô.
Kh biết đã trôi qua bao lâu, Hứa Sí cuối cùng cũng kết thúc nụ hôn dài dằng dặc này, hơi ngẩng đầu lên. kh đứng dậy mà chống hai tay xuống sô pha, các đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay cô.
Tiếng thở hổn hển đan xen với nhịp tim đập thình thịch văng vẳng bên tai. Ôn Du kh dám . Ngay khi cô vừa rũ mắt xuống, tình cờ nghe th một tiếng cười khẽ của Hứa Sí.
Giọng khàn khàn, mang theo ý cười, trầm thấp và mờ ám tựa như một ly rượu vang đỏ đậm đà nguyên chất: "Ngọt thật đ."
Ôn Du c.ắ.n môi dưới liếc một cái. Cô cảm nhận được một bàn tay đang nhẹ nhàng lướt từ khóe môi cô xuống xương quai x, miêu tả lại đường cong hoàn mỹ của nó, và cuối cùng dừng lại trên bờ vai cô, ấn chặt l.
Chưa có bình luận nào cho chương này.