[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 37:
Hộp quà của những khác đều bị xếp thành đống ở góc phòng, Hứa Sí kh muốn hộp quà của cô bị bám bụi nên cẩn thận đặt nó lên một chiếc ghế trống.
Sầm Dương - kẻ ế chổng ế chơ suốt vạn năm thầm thở dài. Đây đích thị là một đàn bị tình yêu làm cho mù quáng. Cái cách ta nâng niu hộp quà cứ như đang bảo vệ con ruột của vậy, hết t.h.u.ố.c chữa , hết t.h.u.ố.c chữa thật .
Th gần như mọi đều đang mải mê hát hò, còn Ôn Du thì đang bị vây qu hỏi han đủ thứ, bỗng nhiên một bóng đổ xuống trước mặt cô. Một ngón tay khẽ chọc chọc vào đầu cô: "Muốn hát bài gì? chọn cho ."
Cô hơi cận thị, dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng, cô kh rõ nét mặt của Hứa Sí. Sau một thoáng suy nghĩ, cô đọc tên một bài hát trữ tình kh m nổi tiếng.
Thế giới này lẽ khá giống với thế giới mà cô từng sống. Ôn Du kh thích những nơi quá ồn ào náo nhiệt. Những bản nhạc thịnh hành chủ yếu xoay qu chủ đề tình yêu, nhưng cô thường nghe các bản ballad chậm hoặc nhạc kh lời. Hứa Sí ra hiệu "OK" quay tiến về phía màn hình chọn bài hát.
vừa khỏi, các cô gái xung qu lại bắt đầu xì xào bàn tán: " với Hứa Sí là quan hệ gì vậy?"
"Hai quen nhau thế nào?"
" kh biết đâu, ta lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt lạnh lùng với con gái, ế đến giờ là đáng đời."
Ôn Du chưa kịp giải thích thì một chiếc micro đã được đưa đến trước mặt cô Hứa Sí đã đẩy bài hát của cô lên đầu d sách.
Xung qu toàn là những mới gặp lần đầu, cô khó tránh khỏi cảm th hồi hộp. Nhưng Ôn Du từng học piano một thời gian, việc biểu diễn độc tấu trong đêm tiệc kỷ niệm thành lập trường đã là chuyện bình thường như cơm bữa. Vì thế, cô cũng khả năng chịu đựng nhất định trước ánh chăm chú của khán giả. Cô nh chóng ều chỉnh lại tâm lý, bắt đầu cất tiếng hát theo giai ệu.
Giọng hát của cô trong trẻo, mềm mại. Thêm vào đó, cách phát âm nhả chữ vô cùng rõ ràng, êm ái, kết hợp với những kiến thức th nhạc nhất định, cô đã thành c truyền tải một bản dân ca trữ tình chậm rãi thành một giai ệu sâu lắng, da diết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-37.html.]
Mọi trong phòng bỗng chốc im lặng phăng phắc. Những cô nam nữ vốn đang đùa giỡn, đổ xí ngầu hay trêu chọc nhau đều kh hẹn mà cùng hướng ánh mắt về phía cô theo tiếng hát. khẽ thì thầm một câu: "Đây thật sự kh là bản thu âm gốc ?"
Ôn Du cột hơi ngắn, bài hát này lại độ khó khá cao. Khi đến đoạn nốt cao gần cuối, cô ngừng hát, Hứa Sí và khẽ lắc đầu, ra hiệu rằng kh còn sức để tiếp tục.
Mọi vẫn chưa kịp thoát khỏi giai ệu thì tiếng hát của cô đột ngột dừng lại. Đang định cổ vũ cô hát nốt bài thì chợt nghe th một giọng nam trầm ấm, trong trẻo vang lên.
Ôn Du kh ngờ Hứa Sí lại biết hát bài ballad chậm khá kén nghe này. trời sinh một chất giọng cực kỳ hay, nắm bắt nhịp ệu bài hát vô cùng chuẩn xác. Chất giọng trầm ấm, đầy từ tính cứ thế lười biếng vờn qu tai mọi , mang theo chút gì đó mơ màng, quyến rũ.
Bài hát kết thúc, tất cả mọi mặt đều chằm chằm vào hai họ, vỗ tay reo hò ầm ĩ. Ôn Du kh nghĩ ngợi sâu xa như họ, cũng mỉm cười vỗ tay tán thưởng .
Hứa Sí cô gái đang ở gần trong gang tấc trước mặt, nghĩ đến lý do khiến cô mỉm cười chính là , tai lại bất giác đỏ lên.
Khi buổi tiệc kết thúc thì trời đã về chiều. Theo thói quen cũ, Hứa Sí vốn định rủ bạn bè quán bar hoặc chợ đêm chơi tiếp. Nhưng hôm nay, cả đám lại giải tán ngay lập tức. Lý do thì kh nói, nhưng mọi đều ngầm hiểu rõ.
" muộn nhất là m giờ về?"
Từ khi quen biết Ôn Du, Hứa Sí dường như đã luyện kỹ năng "giả vờ như kh quan tâm" lên đến mức tối đa. Đã hứa là sẽ dành cho cô một sự bất ngờ, trong lòng vừa háo hức lại vừa căng thẳng. nóng lòng muốn th dáng vẻ vui mừng của cô, nhưng lại sợ món quà của sẽ kh khiến cô thích.
"Khoảng 10 giờ tối." Tống Khiết cơ bản là bỏ mặc cô, chỉ cần kh làm chuyện gì quá giới hạn thì bà ta thường sẽ kh can thiệp. Ôn Du kh hiểu ý đồ trong câu hỏi của , chớp chớp mắt hoang mang, " vậy?"
" đã nói , sẽ cho một bất ngờ mà." Thiếu niên cười rạng rỡ, trong ánh mắt dường như chứa đựng cả ngàn vì lấp lánh. Theo bản năng, định nắm l tay cô, nhưng vừa đưa tay lên thì vội vàng rụt lại, " theo ."
Ôn Du ngơ ngác theo chân bước ra khỏi KTV, xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm. Giữa một hàng xe con đỗ ngay ngắn, một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen tuyền nổi bật sừng sững ở đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.