[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 39:
Tiếng cười tự do, phóng khoáng của thiếu niên tan vào kh gian yên tĩnh của thung lũng. Cơ thể vốn dĩ đang căng cứng vì căng thẳng của cô cũng dần bu lỏng. Trong cái thế giới xa lạ và đầy áp lực này, lần đầu tiên Ôn Du cảm nhận được sự tự do kh rào cản.
Khi gần đến đỉnh núi, Hứa Sí dừng xe lại. sải bước dài bước xuống xe, vươn tay về phía cô. Ôn Du ngại ngùng kh dám nắm trực tiếp l tay , bèn vịn vào cánh tay bọc trong lớp áo phao của Hứa Sí nhảy xuống, cuối cùng còn vui vẻ chêm thêm một câu: "Cứ như hai khối sắt lạnh ngắt ."
Hứa Sí vẫn giữ vẻ lười biếng xen lẫn chút bí ẩn. bật đèn pin ện thoại lên, ngoắc ngón tay với cô: "Đi theo ."
Giữa núi rừng hoang vắng lại một nơi ẩn giấu ều bất ngờ, chắc hẳn ít biết được. Ở đoạn giữa của con đường mòn này, một lối nhỏ khó chú ý.
Hứa Sí trước mở đường, cố tình rọi ánh đèn ện thoại về phía sau để cô rõ lối . Cô dồn toàn bộ sự tập trung vào từng bước chân, kh hề hay biết trước đã dừng lại từ lúc nào. Khi ngẩng đầu lên, cô bỗng th một bầu trời đêm bao la với những vì lấp lánh.
Tận cùng con đường nhỏ lại là một vách đá dựng đứng. Vì nằm chênh vênh trên mép vực nên tầm vô cùng thoáng đãng, phóng mắt ra xa gần như kh bị cản trở bởi bất cứ thứ gì. lên là bầu trời thăm thẳm ngập chìm trong sắc đen mượt mà, những vì lấp lánh lúc ẩn lúc hiện như bầy đom đóm, tất cả đều thu gọn vào tầm mắt xem. xuống dưới là ánh đèn của hàng vạn ngôi nhà, tựa như sự phản chiếu của những vì trên bầu trời. Cả thành phố biến thành một bức tr rực rỡ sắc màu, dù là bầu trời hay mặt đất đều dường như chỉ cần vươn tay là thể chạm tới.
"Hồi nhỏ, hay cùng mẹ đến đây. Đây là kho báu mà bà đã phát hiện ra. Những lúc tâm trạng kh tốt, cũng thường đến đây một để giải tỏa." Hứa Sí ngẩng đầu, tránh ánh mắt cô, bàn tay nắm chặt lại bu lỏng, "... muốn chia sẻ nơi này với ."
Ngoài nơi này ra, chẳng còn bất ngờ nào khác để dành tặng cô.
chẳng tài cán gì, ều duy nhất khiến ta ngưỡng mộ chỉ là cái d xưng " thừa kế nhà họ Hứa". Nhưng đó đâu là của , mà là giang sơn do cha bạc bẽo kia gây dựng nên.
Thứ duy nhất thực sự sở hữu chỉ là góc nhỏ bí mật này, nơi chất chứa những kỷ niệm vui buồn từ thuở ấu thơ. Đây là tất cả những gì Hứa Sí, với tư cách là một cá thể độc lập, thể trao cho cô: một căn cứ bí mật, cùng một bầu trời đầy tĩnh lặng kh lời.
"Cảm ơn , tớ thật sự, thật sự vui." Giọng Ôn Du hơi run, niềm vui sướng tràn ra từ khóe miệng đang cong lên, đến cả đôi mắt trong veo cũng ngập tràn ý cười. "Nghĩ lại thì, món quà của tớ dường như hơi nhỏ bé . mở ra cũng đừng cười chê nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-39.html.]
Trái tim vốn đang lo âu thấp thỏm của Hứa Sí bỗng chốc dịu lại nhờ nụ cười của cô. nghĩ, sớm muộn gì cũng sẽ khiến cô ở lại bên , nhưng tuyệt đối kh bây giờ Hiện tại, Hứa Sí chẳng gì trong tay, chỉ là một tên nhóc lêu lổng thể bắt gặp ở bất cứ góc phố, con hẻm nào. Còn Ôn Du, cô xứng đáng với một tốt hơn thế.
muốn trở nên xuất sắc hơn, đạt đến một tầm cao đủ để sánh vai cùng cô. Đến lúc đó, nhất định sẽ ôm cô thật chặt, cô gái mà yêu thương nhất trên đời này.
"Hôm nay đã ước chưa?" Ôn Du nhẹ nhàng hỏi. Th Hứa Sí lắc đầu, cô cười chớp chớp mắt, l ện thoại từ túi áo ra, "Thử ước một ều , coi như là lời cầu chúc cho năm tới."
Nói , cô bật đèn pin ện thoại, ánh sáng vàng ấm áp lập tức chiếu sáng cả vách đá: " cứ coi ánh sáng này là nến sinh nhật nhé. Sau khi ước xong thì thổi nhẹ một cái, tớ sẽ tắt đèn luôn."
Ôn Du dường như luôn những ý tưởng ngộ nghĩnh, nghe vẻ trẻ con nhưng lại thú vị. Hứa Sí kh từ chối, khép mắt lại, thành tâm ước một ều ước đầu tiên kể từ khi mẹ qua đời.
Khi mở mắt ra, tình cờ chạm ánh mắt của cô gái bên cạnh. Nụ cười của cô trong sáng, thuần khiết như mặt hồ trong vắt dưới ánh trăng, mỗi gợn sóng đều khẽ chạm vào trái tim .
Giữa ánh và ánh trăng, dưới bầu trời đêm và ánh sáng le lói, giọng nói của Ôn Du vang lên nhẹ nhàng, róc rách như dòng suối rớt trên đá.
"3, 2, 1..."
"Hứa Sí, chúc mừng sinh nhật!"
Lúc Hứa Sí đưa Ôn Du về đến nhà, đồng hồ đã ểm gần 10 giờ.
Trước khi rời khỏi vách đá, như làm ảo thuật l từ sau một tảng đá lớn ra một hộp quà siêu to khổng lồ đưa cho cô, còn dặn dò về nhà hẵng mở.
Sau khi hai vội vã chia tay, Ôn Du cởi áo khoác trả bước vào khu chung cư. hộp quà với lớp gi gói màu hồng phấn chói lóa cùng m dải ruy băng ren bèo nhún phần "khó đỡ" này, trước khi cô kh quên trêu : "Hôm nay rõ ràng là sinh nhật , kh ngờ tớ lại nhận được quà từ nhân vật chính. Gói quà đáng yêu lắm, cảm ơn nha."
Chưa có bình luận nào cho chương này.