[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 8:
"Nghe nói là do thằng nam sinh bị đ.á.n.h kia nói xấu nhà Hứa Sí," Hạ Tiểu Hàn - với tư cách nữ hoàng tình báo - đã lập tức mang đến tin sốt dẻo, "Chuyện nhà ta... nhắc tới quả thực tổn thương khác."
Ôn Du trong lòng hiểu rõ.
Dựa theo mô típ của tiểu thuyết th xuân học đường, nam chính nhất định một vết thương lòng in sâu từ thời thơ ấu, để nữ chính cơ hội phát huy năng lực chữa lành mạnh mẽ trong quá trình chung đụng và Hứa Sí chính là nạn nhân của kịch bản này.
Ngày bé, ta thế nào cũng được coi là hình mẫu con ngoan trò giỏi, thậm chí là thần đồng. Ai ngờ, sau khi cha mẹ cùng nhau khởi nghiệp thành c, cha d thành tựu toại lại nhẫn tâm ruồng bỏ vợ tào khang, liên tục ngoại tình, cuối cùng dồn ép mẹ Hứa Sí đến mức tự sát ngay trong phòng khách.
Cũng chính từ lúc đó, lẽ là để trả thù, Hứa Sí đã chọn một con đường hoàn toàn trái ngược với bản thân trước kia. trở nên cực kỳ bất hòa với cha, dùng bạo lực để trút bỏ những bất mãn trong lòng, từ bỏ việc học, sa đọa vào những cuộc vui chơi, dần trở thành tên trùm trường tiếng tăm lừng lẫy như hiện tại.
Cái c.h.ế.t của mẹ và sự phản bội của cha là nỗi ám ảnh tâm lý mà ta cả đời cũng khó lòng thoát khỏi. Đem hoàn cảnh gia đình như vậy ra làm trò đùa, quả thực quá đáng thật.
Nhưng mà... Ôn Du âm thầm thở dài.
Cô vừa mới thề non hẹn biển đảm bảo hôm nay sẽ trả lại áo khoác cho ta, thế nhưng hiện tại lại xảy ra chuyện lớn thế này, rõ ràng kh là thời ểm thích hợp để bình tĩnh trò chuyện với Hứa Sí.
Nhớ tới đôi mắt u ám, hung bạo của thiếu niên, cô kh khỏi chút lo lắng cho mục tiêu khuyên nhủ ta cố gắng học tập của .
Chỉ hy vọng ta đừng hung dữ quá nhé.
Lúc nghe tin tìm, Hứa Sí vừa ra khỏi phòng học đã th Ôn Du đứng ở hành lang.
Cô ôm chiếc áo khoác đen dáng dài, cả tr như nhỏ bé hơn chiếc áo đó vài phần. lẽ vì chờ đợi chán chường, cô nghiêng đầu dòng tấp nập qua lại dưới chân tòa nhà học, kh biết đang nghĩ đến ều gì mà khóe môi lại khẽ nhếch lên.
Bóng đèn sợi đốt trên hành lang lặng lẽ tỏa ra thứ ánh sáng màu ngà vương trên khuôn mặt trắng nõn của cô. Kết hợp với sự tương phản từ chiếc áo khoác đen trong lòng, cả cô dường như được bao phủ bởi một vầng sáng trắng tinh khiết.
Cảm nhận được tiếng bước chân đang tới gần, Ôn Du hiểu ý quay đầu lại.
"Áo của này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-8.html.]
Vừa nói, cô vừa đưa chiếc áo ra trước mặt. Như thể vẫn còn e dè, cô cẩn thận giữ một khoảng cách nhất định, giọng ệu nhẹ nhàng, càng trở nên mong m giữa kh gian ồn ào náo nhiệt.
Chắc hẳn cô đã bị dọa sợ bởi chuyện xảy ra lúc ăn trưa . Hứa Sí vô thức nghĩ, đáng lẽ kh nên để cô th.
Vừa nghĩ xong lại th ý niệm này thật vô lý. bỗng cảm th bực dọc kh hiểu vì , trong lòng đầy tâm sự nhưng kh thể thốt ra nửa lời, đành im lặng nhận l chiếc áo khoác quay lưng định .
Vừa mới xoay lại, đã hối hận vì kh nói thêm vài câu.
Sự tiếc nuối thoáng qua nh ngay khi sắp bước vào phòng học, cô gái phía sau khẽ gọi một tiếng: "Hứa Sí!"
Hai chữ này giống như chiếc phao cứu sinh, Hứa Sí dùng một giây đồng hồ để ép phẳng khóe môi đang bất giác cong lên, đứng sững lại quay cô.
Ôn Du vẫy tay gọi : " qua đây chút."
Hứa Sí nhíu mày. Thân phận của là gì chứ, cớ răm rắp nghe lời một cô gái chẳng giao tình gì, thật là mất mặt.
Nhưng sau đó, vẫn ngoan ngoãn bước tới.
Ôn Du kh nói gì, cúi đầu lúi húi tìm thứ gì đó trong túi áo đồng phục.
Vì đứng phơi gió lạnh ngoài hành lang khá lâu, hai má cô ửng hồng nhạt, chóp mũi cũng vì lạnh mà đỏ ửng. Một cơn gió thổi qua, lật tung phần tóc mái dài trên trán Ôn Du, để lộ hàng l mi dài rủ xuống, tựa như hai chiếc cánh bướm đang nghỉ ngơi, hắt xuống bóng râm hình trăng khuyết dưới mắt.
Đang lúc tan tầm, hành lang và các lớp học ồn ào náo nhiệt. Xung qu ngập tràn tiếng bước chân, tiếng cười nói và tiếng đọc bài. Nhưng kỳ lạ thay, khi Hứa Sí đứng trước mặt cô, mọi âm th ồn ã dường như tan biến. chỉ còn nghe th tiếng sột soạt nhẹ nhàng khi đầu ngón tay cô chạm vào lớp áo quần, tựa như một hơi thở mong m mờ ảo đang vờn qua bên tai.
Cô quá tĩnh lặng, mang đến một sức hút khó mà cưỡng lại.
"Tặng cái này."
Hứa Sí xuống. Trên bàn tay đang xòe ra của cô là một miếng băng keo cá nhân.
"Mặt ," cô nhẹ nhàng chớp mắt, dùng bàn tay còn lại chỉ lên xương gò má trái của , "Chỗ này một vết máu, chắc là lưu lại từ buổi trưa."
Chưa có bình luận nào cho chương này.