[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 82:
Tối qua, chìm vào giấc ngủ trong trạng thái lâng lâng, đầu óc mơ hồ chẳng rõ từ lúc nào, chỉ mang máng nhớ rằng Ôn Du đã chật vật mới dìu được vào phòng dành cho khách. Về những chuyện xảy ra sau khi say rượu, nhớ kh rõ lắm. Ký ức và những giấc mơ cứ đan xen lặp lặp lại trong đầu, khiến chẳng thể phân biệt được đâu là thật, đâu là mơ.
Vừa bước ra khỏi phòng, Hứa Sí lập tức chạm mặt cô. vẫn còn ngái ngủ, hàng l mi dài rủ xuống che nửa đôi mắt lờ đờ, mái tóc thì rối bù như một mớ cỏ khô vừa mới mọc, lộn xộn và xù lên.
Nghe th tiếng mở cửa, Ôn Du quay lại, bốn mắt nhau. Chẳng hiểu , tai cô bỗng ửng đỏ. Cô lùi lại một bước, vẻ mặt ngập ngừng như muốn nói ều gì đó nhưng lại thôi.
Hứa Sí tưởng rằng cô bị bộ dạng vừa mới ngủ dậy của làm cho hoảng sợ, lúc này mới ý thức được tr hiện tại lôi thôi đến mức nào. vội vàng giơ tay lên vuốt vuốt lại mái tóc đang rối bời, nhưng chưa kịp chải chuốt xong thì cả bỗng khựng lại.
Một hình ảnh mờ ảo từ tàn tích của dòng suy nghĩ chậm rãi hiện lên. nhớ lại cảm giác mềm mại khi đôi tay luồn vào mái tóc Ôn Du, nhớ cả hơi ấm thoang thoảng cùng hương thơm dịu nhẹ phảng phất từ cô gái nhỏ trong vòng tay . Tối qua hình như đã...
Ôm... Ôn Du.
... ... còn làm gì nữa kh? Chắc c là kh làm m trò ngu ngốc như cưỡng hôn hay tỏ tình các kiểu đâu nhỉ? Cô th minh như vậy, liệu thấu được chút tâm tư nhỏ nhoi của kh?
Quan trọng nhất là... Vừa th , cô đã theo phản xạ lùi lại một bước. chăng ều này chứng tỏ Ôn Du đã bắt đầu đề phòng ? Nhớ lại cái thái độ dứt khoát, chắc nịch "Sau này tốt nhất đừng liên lạc nữa" khi cô từ chối bạn cùng lớp, Hứa Sí kh khỏi thót tim, bàn tay nắm chặt lại khẽ bu ra.
Một luồng khí nóng rực rỡ bốc lên từ lòng bàn chân. vậy mà lại tỏ ra ngượng ngùng hơn cả Ôn Du. Đứng gãi cái đầu ổ quạ ấp úng hồi lâu, mới rặn ra được một câu chẳng ăn nhập gì: " định ra ngoài à?"
Ôn Du liếc bằng ánh mắt bình thản, chút gượng gạo đáp: "Tớ thi viết văn cúp Tân Miêu."
Thực tình, cô đã bị hành động tối qua của Hứa Sí làm cho hoảng sợ. Nhưng nghĩ kỹ lại, lẽ đó chỉ là hành động vô thức của kẻ say rượu, bạ ai ôm n mà thôi. Dù trong lòng Ôn Du tò mò đến m về hàm ý đằng sau cái ôm của , thì với sự e thẹn của một con gái, cô cũng chẳng thể nào huỵch toẹt ra mà hỏi được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-82.html.]
Huống hồ, Hứa Sí lại chẳng hề đả động nửa lời đến chuyện này. thể ta đã quên béng mất , giờ mà nhắc lại chỉ tổ làm hai bên thêm ngượng ngùng.
"Thi viết văn á?" lục lọi lại trí nhớ trong chốc lát. Hình như tổ Ngữ Văn của khối từng phát động học sinh nộp bài dự thi vòng sơ loại cho cuộc thi này. chẳng mảy may hứng thú nên đã nộp gi trắng. Th Ôn Du vượt qua vòng sơ loại, Hứa Sí thầm vui mừng cho cô, bất giác buột miệng: " cần đưa kh?"
Nói đoạn, nhếch môi cười, định bước lên một bước. Cơn đau dữ dội do dư âm của trận say rượu lập tức x.é to.ạc đại não. Cảm giác đau nhức âm ỉ buộc khựng lại, đưa tay gõ mạnh vào đầu m cái.
Tửu lượng của kém thật, lẽ ra kh nên uống nhiều như thế.
Ôn Du cau mày cười: " cứ nghỉ ngơi cho khỏe , sau khi say rượu ngày hôm sau sẽ khó chịu đ. Bạch Lộ cùng tớ , kh đâu."
Ôn Du và Bạch Lộ đúng là một sự kết hợp chưa từng . Hứa Sí kh hiểu hai này quen nhau bằng cách nào. Nhưng nếu Ôn Du đã bạn nữ cùng, chẳng còn lý do gì để lẽo đẽo theo sau cô nữa.
chỉ lo lắng với tính cách của Bạch Lộ, cô ta thể sẽ làm ra vài chuyện khiến cô kh vui.
Trong lòng Hứa Sí, Bạch Lộ đã thăng cấp từ một "kẻ theo đuổi phiền phức" thành một "kỳ đà cản mũi tình yêu còn phiền phức hơn". Cô nàng chẳng hề hay biết gì về những hoạt động nội tâm của lúc này, nhưng tự nhiên lại cảm th rùng một cái ở phương xa.
Th Ôn Du đang vội, Hứa Sí nén cơn đau, mỉm cười đáp lại: "Vậy cố lên nhé, tạm biệt."
"Ừm." Cô mở cửa chính, trước khi bước còn quay đầu lại dặn dò: "Trên bàn ăn bữa sáng tớ chuẩn bị cho đ. Tối qua uống rượu, nên ăn chút cháo trắng th đạm cho dễ tiêu."
Ánh ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rọi xuống Ôn Du tựa như dải ngân hà bu xuống, làm đôi mắt màu hổ phách của cô càng thêm rạng rỡ. Hứa Sí ngẩn ngơ cô, bất giác lại nhớ đến những hình ảnh mập mờ tối hôm qua. Đầu óc trống rỗng, chỉ khẽ đáp: "Được."
Đến tận lâu sau khi Ôn Du khép cửa rời , mới miễn cưỡng dời mắt khỏi cánh cửa chống trộm đóng kín mít kia. áp đôi bàn tay lạnh ngắt lên khuôn mặt đang đỏ bừng, trái tim trong lồng n.g.ự.c vẫn kh ngừng đập thình thịch.
Chưa có bình luận nào cho chương này.