[Xuyên Thư] Ngọt Hệ Vai Ác Nàng Chỉ Nghĩ Học Tập
Chương 94:
Cô mặc một chiếc áo khoác màu trắng ngà giản dị. Đôi mắt trong veo của cô phản chiếu ánh nắng ấm áp. Mái tóc đen ngang vai thỉnh thoảng bị gió lạnh thổi tung lại nhẹ nhàng bu xuống, gảy lên những nhịp ệu thầm kín trong lòng .
Trong cái mùa đ dài dằng dặc này, thế giới dường như chỉ còn lại con dốc thoai thoải, những b tuyết sắp tan biến, bầu trời x thẳm kh một gợn mây, và... cô gái đang đứng trước mặt .
Hứa Sí mỉm cười, cảm th nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: "Tâm trạng đỡ hơn chút nào chưa? Tớ dẫn đến một nơi nhé."
hương 33: Vẽ Graffiti
Hứa Sí kh nói rõ là đâu, nhưng Ôn Du vẫn lập tức đồng ý, ngoan ngoãn theo bên cạnh .
Cô ra khỏi nhà khá vội nên chỉ kịp khoác hờ chiếc áo khoác. Lúc ở tiệm cầm đồ còn kh th lạnh, nhưng giờ phút này giữa trời gió rét, cô kh tránh khỏi bị cái lạnh như d.a.o cắt làm cho đ cứng, nhịn kh được ho khan vài tiếng.
Hứa Sí cố tình chậm lại để Ôn Du thể dễ dàng theo kịp. Nghe th tiếng ho, thành thạo tháo chiếc khăn quàng cổ của xuống, vụng về quấn lên cổ cô.
Động tác của lóng ngóng, chiếc khăn quàng bị cuộn thành một mớ bòng bong rối nùi, siết chặt đến mức khiến cô suýt thì kh thở nổi. Ôn Du vừa ho vừa bật cười, đưa tay chỉnh lại cho t.ử tế khẽ liếc , nói nhỏ: "Cảm ơn ."
Hứa Sí mím môi cười. Rốt cuộc cũng thể giữ nhịp tim đập bình thường khi ở riêng cùng cô. Nhớ lại trò đùa trẻ con của Ôn Du lúc trước, trong đầu cũng lóe lên ý định trêu chọc cô, bèn rũ mắt, làm ra vẻ vô cùng đứng đắn hỏi: "Xin hỏi bạn học Ôn Du, định cảm ơn thế nào đây?"
Ôn Du kh ngờ lại hỏi vậy. Não bộ chập mạch mất nửa giây, cô mới sực nhớ ra Hứa Sí vốn là tính cách hoang dại, đặc biệt thích trêu ghẹo khác.
Tự dưng cô cũng bật cười, ngước mắt lên thẳng vào . Hàng mi dài của thiếu niên rủ xuống tạo thành một mảng bóng râm mờ ảo, hệt như làn sương mù che phủ đáy mắt. Và trong con ngươi đen láy của , tràn ngập hình bóng của cô.
Trái tim Ôn Du khẽ run lên. Cô vội vàng dời tầm mắt, cố gắng ều chỉnh lại nhịp thở đột nhiên trở nên hỗn loạn, cũng bắt chước giọng ệu lười biếng trêu đùa của mà đáp: "Vậy muốn cảm ơn thế nào đây, bạn học Hứa Sí?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-94.html.]
Cô chuyển thủ thành c, ném ngược lại vấn đề hóc búa này cho . Hứa Sí kh nhịn được bật cười, vốn nên biết con bé này r mãnh lắm mới .
"Nếu muốn cảm ơn , thì hãy ném hết mọi chuyện kh vui ngày hôm nay ra sau đầu, đừng nghĩ đến nó nữa." đáp lại kh chút do dự, cuối cùng còn bổ sung thêm một câu: "Và cũng đừng khóc nhè nữa."
Nhớ lại chuyện lại rơi nước mắt trước mặt , Ôn Du kh cam lòng phản bác: "Đó kh là khóc nhè! Là..."
Cô ấp úng nửa ngày cũng kh tìm được từ nào thích hợp để thay thế. Cuối cùng, vẫn là Hứa Sí chậm rãi bổ sung: "Là bị gió cát thổi vào mắt."
Câu nói này vừa dứt, mặt Ôn Du càng đỏ hơn. Cô dứt khoát kh thèm bàn luận về chủ đề này nữa, giấu luôn gò má vào trong lớp khăn quàng cổ.
Hai cứ thế vừa vừa trò chuyện dăm ba câu bâng quơ cho đến khi tới đích. Nơi Hứa Sí đưa cô đến lại là khu phố nghệ thuật mới xây của Hoài Thành. Ôn Du đã nghe d nơi này từ lâu, nhưng luôn bận rộn với áp lực học hành nên chưa thời gian tới chơi.
Trong khu phố ngập tràn những tác phẩm êu khắc kỳ lạ và các tòa nhà thiết kế tuyệt đẹp. Những con hẻm nhỏ và hành lang dài tạo nên một mê cung phức tạp mà tinh tế, ngay cả những cây tùng hai bên đường cũng được cắt tỉa thành những hình dáng vô cùng sáng tạo khiến cô kh chớp mắt.
Ôn Du cũng được coi là nửa yêu nghệ thuật, vừa th khung cảnh này, tâm trạng cô như chú chim dang rộng đôi cánh vui vẻ nhảy nhót, mọi muộn phiền đau đầu trong nhà đều bị quăng sạch ra sau đầu.
Hứa Sí kh dừng bước, cô cũng tiếp tục theo , băng qua một con đường lát bằng đường ray và một con hẻm dài qu co, rốt cuộc cũng th khung cảnh ở cuối con đường.
Đó lại là một khu vẽ graffiti đường phố mới nổi, quy mô tr khá lớn, một cái kh th ểm dừng. lẽ vì mới xây dựng nên nhiều bức tường vẫn còn trống, lượng khách du lịch cũng kh nhiều, chỉ một đám nam sinh trạc tuổi bọn họ đang cầm bình xịt sơn bận rộn tới lui.
Một vài rảnh rỗi trong đám nam sinh đó liếc th ngoài tới gần, ban đầu chỉ hờ hững lướt qua, nhưng khoảnh khắc nhận ra Hứa Sí thì lập tức cất cao giọng gọi: "Ây dô, đây chẳng là Sí ?"
Nghe th d xưng này, những khác đang làm việc cũng lập tức dừng tay, vui mừng hớn hở sang. Một nam sinh thân hình cao lớn, đeo kính râm đen đầu nhiệt tình ra đón, suýt chút nữa thì lao vào ôm chầm l : "Con trai của ba tới !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.