Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Xuyên Thư] Nhật Ký Hóng Chuyện Ở Hào Môn Hương Cảng Thập Niên 90

Chương 41

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tôn Thục Tuệ lắc đầu: “Mami từng gặp, cũng chẳng qua cái tên Dương An Na . giọng thì chắc Hương Cảng. Lâm Khang Kiệt bảo đó bạn đại học, chẳng lẽ tiểu thư lớn lên ở nước ngoài?”

Lâm Hảo Vũ cũng quen với việc Hương Cảng chuyện chêm thêm vài từ tiếng . Ngữ điệu tiếng Quảng pha tiếng khá đặc biệt, cách Dương An Na chuyện thì vẻ gồng, cố tình chêm tiếng .

"Lớn lên ở nước ngoài cái gì? Dương An Na đó đích thị một đứa con gái đại lục." Phùng An Hoa lên tiếng với vẻ khinh miệt.

Sắc mặt Lâm Hảo Vũ lập tức lạnh , giọng cô cũng nhuốm vẻ băng giá: “Đại bá mẫu, dù thì cô Dương An Na cũng khách mời nhà họ Lâm. Hơn nữa, chắc chắn ông nội sẽ hài lòng khi bác dùng từ ngữ mang tính miệt thị để gọi cô .”

Phùng An Hoa cứng họng, trừng mắt Lâm Hảo Vũ với vẻ khó coi.

"Đại bá mẫu tích chút khẩu đức ạ, cẩn thận họa từ miệng mà ." Trong mắt Lâm Hảo Vũ xẹt qua một tia chán ghét.

Phùng An Hoa khẩy phản bác . Bà nghĩ , mà chỉ cái tên Lâm Chấn Hoa mà Lâm Hảo Vũ nhắc đến làm cho chùn bước.

Lâm Chấn Hoa coi trọng tiềm năng đại lục. khi đại lục mở cửa cải cách, ông nhanh chóng về đó đầu tư và thiết lập mối quan hệ sâu sắc. Phùng An Hoa thì nghĩ .

đây Lâm Hảo Vũ chẳng để tâm đến Phùng An Hoa, coi như bà bác dâu xa lạ. bây giờ cô thực sự thấy khó ưa với bà . Hừ, kẻ mang đầy định kiến!

Lâm Hảo Vũ tức giận uống một cạn ly nước ép trái cây, nhanh chóng lấy bình tĩnh. Thôi, chấp nhặt gì với đầu óc? Cô cũng chẳng rảnh để đổi suy nghĩ , thêm một cái chỉ tổ phí hoài thời gian " ườn" .

"Ngũ tỷ, cô Dương An Na đó đại lục ?" Ăn dưa nửa chừng làm cô bứt rứt yên, quyết định tìm Lâm Hảo Phỉ để tìm hiểu thêm.

Lâm Hảo Phỉ lập tức cảnh giác, đáp: “ . Gia đình chị An Na định cư ở Mỹ mấy năm nay . Nhà họ Dương ở đại lục . Mày hỏi vụ làm gì?”

Lâm Hảo Vũ bĩu môi: “Em hỏi thế thôi, chẳng ý gì cả.”

Chẳng Lâm Hảo Phỉ đang suy tính điều gì, cô giải thích thêm: “Gia đình chị An Na dạng . Dù nhà chị mới chuyển sang đó sống lâu, mấy ông chú bà bác chị cắm rễ ở Mỹ từ lâu . Tập đoàn nhà họ Dương lớn lắm, kinh doanh khắp nơi từ Mỹ, đại lục, đến tận Đông Nam Á. Nhà họ Dương còn nhiều giỏi giang nữa cơ...”

Lâm Hảo Phỉ nhiệt tình diễn giải chi tiết, như sợ Lâm Hảo Vũ sự hiển hách nhà họ Dương .

Lâm Hảo Vũ mà chán: “Thấy nhà họ Dương cũng tiền nhỉ.”

"Tất nhiên , nhà họ Dương kém gì nhà họ Lâm , quy mô làm ăn họ còn lớn hơn nữa kìa." Lâm Hảo Phỉ hãnh diện , ai tưởng cô nhà họ Dương.

" thế, chúc Tam ca sớm đạt 'âm mưu' nhé." Lâm Hảo Vũ thốt lên, chẳng mấy để tâm. Trong lòng cô thì đang nhẩm tính: sự nghiệp nhà họ Dương đồ sộ, chi nhánh nhà Dương An Na giàu ? cứ như mấy ông bác nhà cổ mới giàu, chứ cha Dương An Na thì chắc. Thế mà nhị phòng cứ cuống lên làm gì?

"Âm mưu gì chứ, năng khó . Tam ca và chị An Na tình yêu đích thực đấy!" Lâm Hảo Phỉ gắt lên, nhấn mạnh.

Lâm Hảo Vũ ậm ừ: “, , tình yêu vĩnh cửu.”

Lâm Hảo Phỉ: “ điều . Cũng đừng nghĩ nhà chị An Na nghèo, chị giàu nứt vách đấy.”

Lâm Hảo Vũ chớp chớp mắt: “Ngũ tỷ rành thế cơ ?”

"Hừ, ba chị An Na cực kỳ bản lĩnh. Họ làm ăn ở đại lục từ khi di cư cơ, phát đạt mới sang Mỹ định cư. Mấy chuyện Tam ca nắm rõ như lòng bàn tay." Lâm Hảo Phỉ bụng, thao thao bất tuyệt kể hết.

đến đây, Lâm Hảo Vũ thấy đủ "dưa" , đào sâu nữa. Cô chỉ lặng lẽ xem chuyện tình Lâm Khang Kiệt và Dương An Na liệu đơm hoa kết trái .

"Lục , ngờ Dương An Na bối cảnh khủng đến !" Tôn Thục Tuệ thám thính về, nét mặt vẫn còn ngỡ ngàng xen lẫn sự ganh tị. “ vẻ Lâm Khang Kiệt du học hề uổng phí. thấy Tôn Phượng Nghi cứ lôi kéo thằng bé xem mắt, hóa tính toán cả , xem mắt chỉ làm màu thôi. Mục tiêu Lâm Khang Kiệt xác định từ lâu . Hồi du học, thằng nhãi đó với Dương An Na một đôi. Bữa chút lục đục, giờ thì làm lành .”

“Dương An Na nhà giàu sụ. ba nó sở hữu khối tài sản vài tỷ tệ, mà họ chỉ hai cô con gái nó với em gái thôi!”

“Nếu Lâm Khang Kiệt mà rước Dương An Na, chắc chắn ba nó sẽ cho một khoản hồi môn khổng lồ! khi lên đến cả trăm triệu cũng nên!”

Tôn Thục Tuệ sửng sốt, như b.ắ.n liên thanh.

"Tài sản lên đến tiền tỷ (kể theo hàng tỷ tệ trở lên)?" Lâm Hảo Vũ há hốc mồm. Lâm Hảo Phỉ đến đoạn . Giàu thì cũng mức độ chứ? Vài tỷ tệ cũng khủng quá ! khi ngang ngửa với cả nhà họ Lâm luôn chứ!

Tôn Thục Tuệ chua chát : “Thế mới Lâm Khang Kiệt uổng công du học. Thằng bé nhắm trúng mục tiêu . Chẳng hiểu cưa cẩm Dương An Na, vẻ con bé thích nó lắm, cứ quấn quýt lấy nó mãi. Nhà họ Dương giàu thế, hồi môn chắc chắn sẽ hậu hĩnh. Nhà chỉ hai chị em gái, chia đôi tài sản thì mỗi bao nhiêu tiền? đếm xuể.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/xuyen-thu-nhat-ky-hong-chuyen-o-hao-mon-huong-cang-thap-nien-90/chuong-41.html.]

Lâm Hảo Vũ vuốt mũi: “Mami, thông tin chính xác ? chắc tin đồn nhảm ? Mami ai thế?”

Tôn Thục Tuệ: “Từ mồm Tôn Phượng Nghi chứ .”

"Nhị bá mẫu? Mà rành thế?" Lâm Hảo Vũ thắc mắc.

“Tôn Phượng Nghi tinh ranh lắm. Để Lâm Khang Kiệt quen Dương An Na, chắc chắn bà cho điều tra kỹ lý lịch con bé . Thằng nhãi Lâm Khang Kiệt cũng đứa hám danh lợi, quen cô bạn gái ắt hẳn lợi ích gì đó thì nó mới để mắt tới. thì nó chịu để tâm? Cái bọn lợi ích thì chẳng thèm nhúng tay .”

Tôn Thục Tuệ chắc nịch: “Tôn Phượng Nghi tung tin cố ý để ông bà nội con , nhằm xin ông bà chấp thuận hôn sự Lâm Khang Kiệt và Dương An Na. Những cô gái gia thế như Dương An Na ở Hương Cảng dễ tìm. Lục xem, dù bên cạnh Lâm Khang Kiệt tháp tùng, vẫn khối kẻ lân la tiếp cận Dương An Na kìa, đang rắp tâm 'đập chậu cướp hoa' .”

Lâm Hảo Vũ đưa mắt quanh. Quả thật, xung quanh Dương An Na đang tụ tập một nhóm đông đảo cả nam lẫn nữ, ai nấy đều nở nụ tươi rói, nhiệt tình vồn vã trò chuyện cùng cô nàng.

Thấy , sức hút khối tài sản tỷ tệ dạng . Rõ ràng đây tiệc mừng nghiệp Lâm Khang Kiệt, mà nhân vật chính biến thành Dương An Na.

Lâm Hảo Vũ ngó nghiêng tứ phía, chẳng hiểu cảm giác cấn cấn. Lẽ nào... do nhà họ Dương quá giàu?

Lâm Hảo Vũ đầu tiên "mở mang tầm mắt", nhận ngôn từ để tâng bốc khác phong phú và đa dạng đến . Đám đông xoay quanh Dương An Na thi tung hô cô nàng bằng đủ loại từ ngữ hoa mỹ, đẩy Dương An Na lên vị trí trung tâm buổi tiệc, vô tình đẩy "nam chính" Lâm Khang Kiệt rìa.

chỉ giới trẻ mà ngay cả những vị trưởng bối cũng dành sự chú ý đặc biệt cho Dương An Na. một cô gái sở hữu khối tài sản khổng lồ, mấy ai thể dửng dưng? Dù mang ý đồ sâu xa, việc làm quen, bắt chuyện với Dương An Na cũng mang lợi ích nhất định. mai cần đến sự giúp đỡ ? Trong giới thượng lưu, thêm bạn thêm một con đường thăng tiến.

Dương An Na cư xử điềm đạm, trò chuyện vui vẻ, nhanh chóng thu hút sự mến mộ nhiều .

Lâm Hảo Vũ cũng hóng hớt những lời tâng bốc dành cho Dương An Na với sự phấn khích tột độ. "Ghi chép! Ghi chép ngay!" Lâm Hảo Vũ thầm nghĩ, “ ở đây chắc đều qua lớp đào tạo 'kỹ năng thả thính' mà khen quá ?”

nhanh đó, Lâm Hảo Vũ chẳng còn tâm trí mà để ý đến Dương An Na nữa. Cô bỗng trở thành tâm điểm sự chú ý, vây quanh bởi đủ loại . chân thành đến chúc mừng, kẻ ghen tị mặt, cũng mang trong lòng những toan tính riêng…

“Lục tiểu thư, chúc mừng nhé, hết , cô giỏi quá!”

“Lục tiểu thư, Lâm tiên sinh cưng chiều. Chúc mừng cô, tuổi còn trẻ mà sở hữu gia tài trăm triệu .”

“Lâm Lục, ganh tị với cô quá. đủ 18 tuổi mà thành triệu phú . Chắc cô gì ông nội cô cũng chiều hết nhỉ?”

“Lâm Lục tiểu thư, cô nhiều tiền nhàn rỗi thế, hứng thú đầu tư ? Gần đây đang vài dự án triển vọng lắm.”

“Lâm Lục, ông nội tặng cô cả trăm triệu tài sản thật á? Làm cô xin thế?”

Lâm Hảo Vũ vắt óc ứng phó với hàng tá . Những lời nào ích, cô sẽ "từ chối" trả lời, chỉ đáp bằng vài tiếng "ừ", "", "haha" cho qua chuyện. Ai mà trách cô , chỉ mỉm với cô thôi. Suy cho cùng, một cô gái mang danh "phú bà trăm triệu" luôn đáng tôn trọng và quý mến mà.

tiễn xong một vị khách " lòng", Lâm Hảo Vũ đưa tay vuốt lên đôi gò má đang nóng bừng. Ôi trời, cô đang bay lơ lửng mây , bay lên tận trời cao luôn ! trách những kẻ chức quyền ảo tưởng sức mạnh, cứ tâng bốc lên mây thế , cô cảm thấy sắp thành "siêu nhân" đến nơi . Siêu năng lực cô tên "Năng lực Tiền Tỷ" hahahahaha~

Lâm Hảo Vũ lẩm nhẩm ba câu thần chú " chỉ một con cá muối", thế đôi chân chạm đất, vững vàng. im mây thì chán c.h.ế.t, làm cá muối mặt đất còn lăn qua lộn cho sướng, hihi.

Quả nhiên, tiền ruồi muỗi bu ngay. May mà Mami và Tạ Minh San nhắc nhở, cô chuẩn sẵn tinh thần nên chẳng sợ gì.

“Hảo Vũ, cháu ở đây , cô tìm cháu mãi đấy.”

Lâm Hảo Vũ ngạc nhiên, nở nụ : “Cô, cháu vẫn đây mà. Cháu nổi bật thế mà cô còn tìm cả vòng, mắt cô cận, viễn thị ? Nhớ khám mắt cô, dễ vấp ngã lắm đấy.”

Sắc mặt Lâm Gia Uyển tối sầm , bà nghiến răng: “Cháu cái gì thế? Cô cận, cũng chẳng viễn, càng chuyện vấp ngã.”

"Cô, giận? Cô thấy cháu đang quan tâm cô ?" Lâm Hảo Vũ bày vẻ mặt ngây thơ vô tội, dường như cô thực sự lo lắng cho sức khỏe Lâm Gia Uyển.

Lâm Gia Uyển á khẩu, nheo mắt Lâm Hảo Vũ đầy nghi hoặc.

Lâm Hảo Vũ khúc khích: “Cô nhạy cảm quá . Cô cô cháu, cháu quan tâm cô thì quan tâm ai? Cháu thật lòng mà.”

"Thôi bỏ ," Lâm Gia Uyển lúc chẳng rảnh mà so đo với Lâm Hảo Vũ. Ánh mắt bà phức tạp đứa cháu gái: "Cô hết , ba tặng cháu một trăm triệu." Lâm Gia Uyển con gái duy nhất Lâm Chấn Hoa và Lâm Lý Ngọc Trân, cô Ba nhà họ Lâm.

**[Thư Sách]**


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...