Xuyên Vào Tiểu Thuyết Xui Xẻo
Chương 23:
Kh rõ được bao lâu, vẫn kh dấu hiệu của dân.
Nói thật, quá nửa đêm đơn độc trong cái núi rừng hoang vắng này, thật sự chút dọa , xung qu quá an tĩnh, chỉ nghe th âm th róc rách của dòng nước.
Mắt ta kh dám loạn, tinh thần quá mức căng thẳng, bởi vì càng xung qu, lòng ta lại càng sợ hãi, nhịp tim ngày càng tăng, cảm giác bên tai còn thể nghe được tiếng đập.
Ta kh khỏi chút hối hận, mù lòa còn trổ tài khoe khoang cái gì? Chi bằng ngoan ngoãn đợi trên vách núi, phối hợp một chút, chờ Dạ Trọng Lan đến lựa chọn.
Nắm thật chặt con d.a.o nhỏ trong tay, hình như ta nghe được chút th âm khác lạ, kh giống với tiếng nước chảy.
Vừa hay th một tảng đá lớn, ta vội qua đó ngồi sụp xuống, trốn kh một tiếng động, cẩn thận tập trung nghe ngóng.
Quả nhiên tiếng động khác, giống như là tiếng bước chân, chỉ kh rõ là hay thú.
Nơi ta rơi xuống dù kh cao, thế nhưng địa hình nơi này gập ghềnh lạ thường, cứ xem như Dạ Trọng Lan phái tới ều tra, chỉ sợ lúc này cũng kh đến được sườn núi, cho nên khẳng định kh của .
Vậy chính là dã thú, hoặc là……
Đêm đen gió giật, trong đầu quay lại từng thước phim cảnh vứt xác nơi núi rừng hoang vu ta từng được xnàng.
Nghĩ tới lại càng sợ hãi, tình tiết trong đầu càng rõ ràng càng m.á.u me.
Đúng lúc này ánh trăng kh biết vì ều gì mà bị đám mây che , đối với chứng bệnh quáng gà mức độ nhẹ của ta, quả thực xung qu là một màu đen kịt.
Th âm càng lúc càng gần, như từng bước đạp vào tim ta, cuối cùng tiếng bước chân dừng lại bên cạnh tảng đá.
Ta rốt cuộc kh nhịn nổi nữa, trực tiếp nhắm hai mắt quờ quạng con dao, đang định ra tay thì bị một bàn tay lạnh buốt nắm chặt.
Ta lắc đầu một cái, nhưng sau đó nghe th một âm th quen thuộc: “Cuối cùng ta cũng tìm được .”
Mở mắt ra, vẫn kh th rõ, nhưng chỉ một lát sau, mặt trăng tựa như nói hộ lòng ta, mây bắt đầu tan , từng ểm sáng trước mắt hiện lên.
Ta th gương mặt của Hoa Nhung Châu.
Đôi mắt chút ướt át, rốt cuộc cũng nhận ra còn sống sờ sờ, tr th còn vui hơn th được tri kỉ đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, ban nãy ta bị dọa đến mức muốn nhảy xuống s cho .
Ta lập tức nhào tới, tặng một cái ôm: “Mẹ của ta ơi, hóa ra là ngươi à, vừa đúng là làm ta sợ muốn chết, ta kh biết lại nhát gan như vậy, may mà vẫn ở đây với ta….”
Hoa Nhung Châu kh động đậy, kéo tay ta ra, từ từ nắm chặt cổ tay ta, giọng nói kh một tia tình cảm: “Vòng tay ta cho là để phòng thân, kh để tự hành .”
Giọng ệu này…. vẫn là cái tên tiểu thị vệ e thẹn biết nghe lời đó ? là yêu tinh đội lốt Hoa Nhung Châu kh? đột nhiên đổi khác làm ta trở nên ngây dại, vẫn chưa phản ứng kịp được câu “ta cho ” trong miệng thì nghe th tiếng thở dài, sau đó bu cổ tay ta ra, ngồi sụp xuống, nâng mắt cá chân ta lên, xoa bóp vài cái mới nói: “Kh tổn thương đến xương cốt, lát nữa tìm dược thủy xoa lên một chút là ổn.”
Vừa nãy ta mới được một bước, biết chân trái ta bị thương? Khả năng quan sát cũng tốt quá đó.
Sau đó ta th xoay , đưa lưng về phía ta nói: “Ta cõng .”
Lúc này ta mới phát hiện, cả một thân áo bào đen của đều ướt sũng, chẳng lẽ bởi vì tìm ta nên nhảy xuống nước ư? ều nói cũng nói lại, từ trên đỉnh núi mò đến nơi này, kh nh vậy chứ?
“Kh cần, ta vẫn được.” Ta chút xấu hổ cự tuyệt, sau đó cất bước tiếp tục .
Hoa Nhung Châu kh cản lại, chỉ yên lặng theo sau lưng ta.
cái bóng của bên cạnh, ta kh quay đầu lại , nhưng cứ chăm chú cái bóng kia, trong lòng cảm giác khó chịu kh rõ ràng. Ngữ khí của vừa đang chỉ trích ta, ta kh kịp phản ứng. Loại cảm giác này giống như là, một luôn thấp hơn ngươi, một ngày đột nhiên từ trên cao xuống ngươi vậy.
Kh để ý nên chân trái dẫm lên một tảng đá, một trận đau đớn truyền đến, chân ta mềm nhũn , sau đó cảm giác như một đôi bàn tay đỡ l ta.
“Ta… kh .”
Lời còn chưa nói hết, Hoa Nhung Châu đã bu tay ra, ngồi xuống nói: “Leo lên.”
Lần này ta kh cự tuyệt nữa, lập tức leo lên, đột nhiên nhớ tới lần trước ta uống quá nhiều rượu cũng giống như này, cũng là cõng ta xuống đủ 20 tầng lầu.
Sau khi ta tỉnh lại, đã bị những chuyện bộn bề của Hoa phủ nên quên mất chuyện này, vẫn chưa kịp nói với tiếng cảm ơn. Là 20 tầng đ!
Trong lòng hơi chột dạ, ta nói qua loa: “ ngươi biết ta rơi xuống đây? Yến hội sau đó thế nào? Hoa… trưởng ra ?”
Giọng Hoa Nhung Châu buồn rầu, nói: “Sau khi Vương phi và Trắc phi bị bắt , là ta theo sát Tấn vương lên đỉnh núi, bởi vậy kh biết tình hình của cung yến và Hoa c tử.”
“Vậy vì ta kh th ngươi trên đỉnh núi?” Đè nén bất an đang nhen nhóm trong lòng, ta kh dám nhiều lời, bày ra vẻ nhẹ nhõm đổi chủ đề.
“Vương phi chưa từng để ý đến ta, ta đã quen .” Th âm của Hoa Nhung Châu nhàn nhạt.
Lời này… Ta lạnh nhạt với như vậy ?
“Kh , tại lúc trên đỉnh núi ta bị treo lên, chói mắt quá nên mới kh th….” Ta giải thích.
“Vậy nhớ lần đầu tiên gặp ta kh?” Hoa Nhung Châu đột nhiên hỏi.
Ta nhớ lại một chút, mở miệng: “Ở lễ tế tổ ?”
Hoa Nhung Châu kh nói tiếp, ta cứ ngỡ kh trả lời ta thì mở miệng: “Quả nhiên là vậy.”
“ ý gì?” Ta nhíu mày.
“Vậy Vương phi cũng kh nhớ rõ đã từng hỏi bốn lần… tên của ta?” Th âm Hoa Nhung Châu lại nhẹ hơn một chút.
Ta hỏi nhiều lần như vậy? Kh thể nào, trí nhớ ta kh thể nào kém như vậy chứ.
Trong lúc ta chuẩn bị hỏi tiếp, đột nhiên ngửi th mùi m.á.u tươi, ta sững sờ, vô thức hỏi: “Ngươi bị thương ?”
Hoa Nhung Châu kh dừng bước, nói: “Chỉ bị trầy da thôi.”
“Trầy da? Là vì cây trong rừng , ngươi làm cách nào mới xuống đây được? Mà tại chỉ một ngươi?” Trong lòng ta tràn đầy nghi hoặc.
“Vương phi còn muốn gặp ai nữa?”
Ngữ khí của đứa nhỏ này hôm say lại kh tốt như vậy chứ? Y như nàng trai ta vậy, cứ nói một câu cãi một câu, ta trực tiếp véo tai , nói: “Nói chuyện kiểu gì thế? Kh biết lớn nhỏ à, ta là Vương Phi đ…”
“Kh đã hòa ly ?”
Câu nói này làm ta á khẩu kh nói gì được nữa, nhưng ta vẫn mạnh miệng nói: “Vậy ta vẫn lớn hơn ngươi, ngươi vẫn tôn trọng ta.”
“Sau này hòa ly , ta nên gọi thế nào?” Hoa Nhung Châu lại lảng tránh.
Ta chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Nếu sau này mang theo bọn họ đến tiểu trấn ở Giang Nam ẩn cư, vậy bọn họ gọi là là tiểu thư ? Vẫn nên gọi là tỷ tỷ thì tốt hơn, dù ta cũng lớn hơn bọn họ.
Ta đắm chìm trong dòng suy nghĩ, đột nhiên cảm giác thân thể Hoa Nhung Châu cứng đờ, th âm của dường như mang theo chút buồn bực: “ kh định mang theo ta khi rời khỏi Tấn Vương phủ ?”
“Đương nhiên kh .” Ta được dịp phủ nhận, bên cạnh ta chỉ vài thể sử dụng được, làm ta thể kh mang theo, thế nhưng ngoài miệng vẫn trêu chọc: “Kể cả ngươi hướng về Thúy Trúc ta cũng mang ngươi theo.”
Hoa Nhung Châu đột nhiên dừng lại, bất động.
Ta bu tay ra, phát hiện tai đã bị ta véo đến đỏ cả lên, ta chút xấu hổ hỏi: “ kh tiếp? Mệt ? muốn dừng….”
“Bình thường vương phi đừng động tí là đẩy ta cho Thuý Trúc nữa” cắt lời ta.
“Ơ?” Ta vô thức bật ra.
“Bất luận là khi nói đùa ở viện hay lúc bị tập kích, cũng kh được đẩy ta cho Thúy Trúc” Hoa Nhung Châu nói, ta chỉ th gò má , còn mắt rủ xuống.
“Ta cứ tưởng trong yến hội ngươi kh nghe th lời ta nói, nếu nghe th cớ lại…..”
“Bởi vì ta đã trong lòng.”
Thiếu niên trịnh trọng tuyên bố, thành c khiến lời ta định nói tiếp nghẹn trong cổ họng.
“Là ai vậy?” Chết ta cũng kh nhịn được tật tò mò.
Hoa Nhung Châu kh nói gì nữa, tiếp tục bước , ta cảm giác đó là ều bí mật mà một khi nghe được, sẽ buồn đến tê tâm liệt phế.
“Là trong phủ chúng ta ?”
“.”
Ta tiện mồm hỏi lại nhận được câu trả lời, lập tức tràn đầy hào hứng: “Kh Thúy Trúc, chẳng lẽ là Thiên Chỉ?”
“Kh .”
“Vậy là Ngân Hạnh?”
“Kh .”
“Vậy là ai thế?” Ngọn lửa tò mò trong lòng ta đang cháy hừng hực.
Mà Hoa Nhung Châu cũng kh để ý ta đang đoán mò tận chân trời góc bể, một ta tự biên tự diễn cả nửa ngày trời, cuối cùng nói một câu: “Kh lẽ là ta ? Hahaha…”
Cười vài tiếng vẫn kh th trả lời, ta lập tức cảm th lúng túng, đứa nhỏ này lại kh biết tiếp lời chứ.
“Ừm.”
“Hả????” Ta hoài nghi thể ta đã nghe nhầm, nhưng lại sống c.h.ế.t kh chịu lên tiếng, kh phủ nhận cũng kh thừa nhận, cuối cùng ta nói đến mức miệng đắng lưỡi khô, chỉ thể từ bỏ.
Ta đưa tay xoa đầu , nửa đùa nửa thật nói: “Mặc dù ngươi đẹp, nhưng tỷ tỷ kh thích nhỏ tuổi hơn đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-vao-tieu-thuyet-xui-xeo/chuong-23.html.]
kh trả lời, ta cũng kh để ở trong lòng, kh nào mở miệng nói gì nữa.
Tiếng nước chảy kh ngừng dưới con s, ánh trăng sáng rực một vùng, dần dần ta cũng chút mệt mỏi, nằm trên lưng mê man ngủ .
Lúc tỉnh lại phát hiện đã nằm trên giường, chỉ là gian phòng này ta cảm th lạ lẫm.
ta lại ngủ say như vậy, nằm trên giường mà cũng kh biết.
Th Thiên Chỉ tới, ta mới thở phào nhẹ nhõm, gặp quen là tốt .
“Chỗ này là….” Ta kh nhịn được mở miệng.
“… Là Hoa phủ.” Thiên Chỉ cúi đầu đáp lời.
Hóa ra đây chính là khuê phòng trước kia của Hoa Khiết, ta kh nhận ra nên chút bị hớ, đưa tay lên giả bộ như đau đầu nhằm che giấu, về sau ta phát hiện chỉ là tự vẽ ra, bởi vì Thiên Chỉ cũng kh để ý ta đang kì lạ.
“Là Hoa Nhung Châu cõng ta về à, trưởng thế nào , đã mời thái y chưa?”
Nói hồi lâu cũng kh nghe được tiếng trả lời, ta bu tay xuống qua, th Thiên Chỉ vẫn cúi gằm đầu xuống.
“Thiên Chỉ?” ta nghi hoặc mở to mắt , chỉ th hốc mắt đỏ bừng của Thiên Chỉ, trong lòng chợt run rẩy, âm th cũng lớn thêm vài phần: “Khóc lóc cái gì?”
Thiên Chỉ khóc nức nở, nói: “Vương phi, Hoa… Thiếu gia… ngài … ngài …”
Trước mắt ta tối sầm, trong lòng cuồng loạn kh dứt. Giống như là đoán trước được chuyện đáng sợ nào đó, hai tay ta kh khống chế được phát run. Cố gắng nắm chặt ngăn cơn run rẩy, cắn chặt răng đứng dậy, ta đẩy Thiên Chỉ ra x thẳng ra viện.
Bên ngoài quả nhiên là Hoa phủ ta từng đến, chỉ là… tất cả nô bộc lại đều đang khoác lên tấm vải bố.
Tiện tay kéo lại một nha hoàn, hỏi: “Hoa Thâm đâu?”
Nha hoàn kia kh dám ta, đưa tay chỉ về một hướng, ta vội vàng chạy tới, hoàn toàn kh để ý tiếng kêu của Thiên Chỉ.
Chạy đến nơi đó, ta th một… linh đường.
Hai chân ta trở nên cứng ngắc, suýt chút nữa vấp bệ cửa, mơ hồ nghe th tiếng kêu khóc của Hoa phu nhân từ bên trong truyền đến: “Con của ta ơi….”
Hoa Thâm thật sự đã… chết?
Tại thể như vậy, vì đỡ cho ta một kiếm đó ?
Ta chưa từng nghĩ tới sẽ khả năng này, bởi vì ta từng bị trúng tên, cũng xuyên thấu lồng n.g.ự.c như thế. Trong tiềm thức của ta, ta vẫn nghĩ chắc hẳn sẽ kh gì đáng ngại. Thế nhưng, vì cớ gì ta thể sống sót, còn lại kh được may mắn như vậy?
Thiên Chỉ đuổi tới kéo ống tay áo ta, ta hất văng ra, tiếp tục thẳng vào trong.
Sau đó… th một bộ quan tài.
Kh biết bằng cách nào mà ta vẫn bước được tiếp. Còn chưa vào cửa, khuôn mặt Hoa Thâm đã dần hiện ra theo từng bước chân ta. Ta chỉ th nằm trong quan tài, thân mặc cẩm y, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt x xao tựa như đang ngủ.
Chân ta như mềm nhũn, tay chống lên trên quan tài, cuống họng đột nhiên đau nhức.
Trong đầu kh ngừng vọng lại từng lời của Hoa phu nhân.
“Ca ca của con tuy hơi chậm chạp, nhưng nó vẫn luôn thật lòng đối tốt với con.”
“Cái gì hay cái gì tốt nhất nó đều muốn giữ lại cho con, ngay cả làm mẫu thân như ta cũng kh phúc lợi này.”
“Năm đó ta hoài thai con, Thâm Nhi chỉ mới 5 tuổi, mỗi ngày đều xoa xoa bụng ta, lẩm bẩm con mau mau chui ra.”
“Cả ngày nó chạy xnàng đến ba bốn lần, còn nói chờ con ra đời sẽ chăm sóc con thật tốt.”
……..
Những lời nói trước đây kh thèm để ý tới một lần, giờ đây nhớ lại giống như hàng trăm con kiến đang cắn xé tim ta. Ta đang nằm mơ ?
Nhưng Hoa phu nhân nhào tới phá vỡ ảo tưởng của ta.
“Cái đồ nghịch nữ này, hại c.h.ế.t ca ca ngươi …”
Trái tim như bị bà xé nát, ta kh hề cử động.
Cuối cùng Hoa Tướng mở miệng: “ đâu, mau đỡ phu nhân xuống.”
Tiếng kêu khóc của Hoa phu nhân ngày càng xa, cuối cùng biến mất kh còn nghe th gì. Kh khí trên linh đường càng thêm phần cô quạnh.
Lần đầu tiên ta th khí chất đoan trang quyền quý của phu nhân biến mất, mà Hoa Tướng nho nhã đứng trước mắt ta cũng như già chục tuổi, tóc đã bạc trắng hơn nửa.
“Chuyện này kh thể trách con.” Hoa Tướng vỗ vai ta: “Mẫu thân con quá đau lòng nên mới nói lung tung, con kh cần để ở trong lòng.”
Lời nói này hoàn toàn động vào vết thương trong lòng ta mà Hoa phu nhân để lại, càng khiến ta đau lòng.
Ta đờ đẫn linh đường này, th âm của Hoa Tướng lại truyền tới, mang theo sự bi thương khiến khác đau xót: “Trước đây ta luôn nghĩ, sinh ra một con trai, ngoại trừ ngày thường gây họa thì kh một chút tài năng nào. Nhưng bây giờ kh nó ở đây, ta lại th, gây họa để ta sau thu dọn cục diện rối rắm cũng tốt.”
Hốc mắt ta đột nhiên đỏ bừng, mọi thứ trước mắt dường như chút nhòe , ta mở to mắt, cắn chặt môi, cố gắng kh phát ra tiếng động.
Hoa Tướng tiếp tục nói: “Thâm Nhi cả một đời ăn sung mặc sướng, dạy dỗ nhiều lần cũng kh thay đổi, cuối cùng lại… cũng xem như nó đã làm đúng một chuyện.”
Ta về phía Hoa Tướng, tuy hốc mắt khó nén bi thương đến nỗi đỏ ửng, những vẫn ta tràn đầy thương yêu, cho tới bây giờ ta chưa từng th loại thần sắc này trong ánh mắt .
“Những năm nay ta hao tâm tổn sức, kh từ mọi thủ đoạn để trèo lên cao, chỉ vì muốn chuẩn bị tốt một con đường cho Thâm Nhi sau này, nhưng giờ kh nó, lại làm ta kh còn muốn cái chức Tể tướng này nữa.”
“Ý của phụ thân là muốn cân nhắc lại việc con đề cập trước đó ?” Ta mở miệng, th âm tê liệt đến mức chính ta cũng bàng hoàng. Đây thật sự là giọng ta ? Nghe kh tồn tại một chút tình cảm nào trong đó.
Hoa Tướng dang tay nhẹ nhàng ôm l ta, bàn tay dày dặn vỗ nhẹ lưng ta, nói: “Từ trước đến nay con đã vất vả , con gái ngoan của ta, là ta… sai. Ta kh nên tham luyến quyền thế, nếu sớm đưa các con rời , đã kh rơi vào báo ứng như ngày hôm nay.”
Ta liều mạng cắn chặt môi, đôi môi bị cắn tới rướm máu, đầu dựa vào n.g.ự.c Hoa Tướng kh ngăn nổi nước mắt.
Đây rõ ràng kh phụ thân và trưởng cùng thuyết thống với ta, nhưng vì tim ta lại đau đến như vậy? So với lần bị trúng tên xuyên n.g.ự.c còn đau hơn gấp vạn lần.
“Ta quyết định… nghe con, kh làm cái chức Tể tướng này nữa.”
Mê bước ra từ linh đường, ta cảm th tất cả giống như đều là giả.
Ta như cái xác kh hồn lết về viện, lúc bước qua cửa bị hẫng môt cái, thân thể như bị mất trụ cột, giống như một đống bùn nhão xụi lơ ngã xuống. Thiên Chỉ sau lưng chưa kịp đưa tay giữ ta lại thì ta vẫn chưa bị ngã xuống nền đất.
Là Hoa Nhung Châu.
Cánh tay của đặt ngang eo ta, chặn kh cho cả ta ngã xuống. Tay ta bám vào sau cánh tay vững chãi của , ngẩng đầu định nói với ta kh , nhưng khi lời đến miệng lại là: “Ta kh còn trưởng nữa .”
Sau lưng truyền đến tiếng khóc nức nở của Thiên Chỉ, trong tim ta phảng phất như bị cắt mất một miếng thịt, ngón tay vô thức bám chặt cánh tay Hoa Nhung Châu.
“Hoa Khiết…. kh còn ca ca nữa .”
Nói xong nhịn kh được quỳ sụp xuống.
thể là kiềm chế quá lâu, Hoa Thâm c.h.ế.t như một th đao bổ xuống, phá vỡ tất cả cảm xúc trong ta, hai tay ta bịt mắt, cứ như vậy ngồi sụp lên cửa khóc như một đứa trẻ.
Giờ khắc này, tất cả mọi thứ đều kh liên quan ta.
Ta khóc cho những oan ức từ trước đến nay kh thể nói ra.
MMC
Ta khóc cho Hoa Thâm c.h.ế.t mà ta chỉ thể nghĩ đến chuyện ép Hoa Tướng từ quan nhận tội.
Ta khóc cho chính bản thân vẫn mãi cô độc lẻ loi, thân bất do kỷ.
Một Hoa Thâm duy nhất đối tốt với ta, ta lại thành kiến với , ở mọi nơi đều xem như kh th . Ta luôn miệng trách Mộ Dao lợi dụng tình yêu của Dạ Trọng Lan tùy ý làm việc, nhưng ta kh như thế ? Mãi mãi mang một mặt xấu nhất bày ra trước mặt tốt với nhất.
Khóc đến lúc đầu cảm th choáng váng, một ôm ta vào trong ngực, truyền nhiệt vào cơ thể ủ ấm ta, nói: “Kh hết, còn ta, ta vĩnh viễn kh rời .”
Thiên Chỉ cũng bổ nhào phía sau lưng ôm l ta, th âm khàn khàn mở miệng: “Nô tì sẽ vĩnh viễn hầu hạ… bên cạnh tiểu thư.”
Ba chúng ta như mọc rễ tụ đá dưới chân, cứ mãi ngây trước cửa viện hồi lâu.
Phảng phất như kh đồ chạy bằng ện, ta trốn ở trong phòng một ngày một đêm đóng cửa kh chịu ra, như vậy sẽ kh ai đến làm phiền ta nữa, mơ hồ nghe được th âm ồn ào bên ngoài, ta ngồi dậy: “Bên ngoài tiếng gì vậy?”
“Bẩm Vương phi, hôm nay là ngày… đưa tang Hoa thiếu gia.” Thiên Chỉ thân trọng trả lời. Truyện Teen Hay
“À.” Ta cúi đầu kh nói, lại nằm xuống.
“Vương phi cần rửa mặt chải tóc kh?” Thiên Chỉ kh nhịn được hỏi một câu.
Ta quay lưng : “Ta kh đâu.”
Sau lưng vang lên tiếng bước chân ngày một xa của Thiên Chỉ, ta gối đầu lên gối, hốc mắt như bị rắc một nắm muối, khô khốc đến đau nhức. Ta nhắm mắt lại, nghĩ thể trốn tránh bằng cách này.
Rõ ràng đã một đêm chưa ngủ, thế nhưng lại kh hề buồn ngủ. Ta lại nghe th tiếng bước chân ngày càng gần. Ta kh nhúc nhích, nói: “Ta kh đưa tang, kh cần đến giục ta nữa.”
Tiếng bước chân dừng lại, kia kh lên tiếng, ta cũng kh để ý gì nhiều.
Lúc lâu sau mới giọng nói vang lên: “Đã qua giờ Tỵ , nàng vẫn chưa dậy? Tang lễ của trưởng, dù gì nữa nàng vẫn mặt, nếu kh ngoài sẽ nói nàng thế nào đây?”
Dạ Trọng Lan?
Ta mở mắt ra, vực ngồi dậy, quả nhiên là .
Chưa có bình luận nào cho chương này.