Xuyên Vào Tiểu Thuyết Xui Xẻo
Chương 43:
Liên tiếp m chục ngày sau Hoa Nhung Châu đều kh ăn uống gì mà chỉ tìm cách rời . Vì sợ c.h.ế.t trong tay , Ngũ Sóc Mạc đành rót cho chút thuốc bổ, sau đó tiện thể thả một chút mê hồn tán khiến , b giờ mới thể thở phào nhẹ nhõm.
Đúng là một cuộc mua bán lỗ vốn, tốn nhiều tiền như vậy mới mua được thang dược liệu quý giá này.
Th Hoa Nhung Châu hôn mê tay vẫn nắm thành quyền, mày cau chặt, Ngũ Sóc Mạc kh khỏi xoa cằm cảm khái. Tên này tr tuổi cũng kh quá lớn, nhưng cũng xnàng như cứng đầu. Nếu làm mật thám chắc c sẽ là nhân tài, dù bị bắt cũng thể chịu được tra tấn.
Cứ vậy qua m ngày, thủ hạ của Ngũ Sóc Mạc hớt hải chạy tới, ghé sát tai nói gì đó, Ngũ Sóc Mạc ánh lên vẻ nghi ngờ, hỏi lại m lần nhưng vẫn là tin tức đó.
trầm mặc hồi lâu, ngay cả thủ hạ của cũng kh nhịn được lên tiếng lại lần nữa, nói: “Đáng tiếc… nếu nàng dùng cái ân tình này để đổi l mạng của nàng, ta cũng chưa hẳn sẽ khước từ, kh ngờ lại dùng cái ân tình quý giá như vậy cho… thằng nhãi con trong phòng kia, đến cuối cùng nàng vẫn gánh vác quá nhiều….”
Ngũ Sóc Mạc đứng dậy bước ra ngoài, lúc tới cửa nói: “Chúng ta thu dọn đồ đạc rời thôi, trong phòng kia… kh cần quản nữa. Chuyện ban đầu ta đáp ứng nàng, nàng c.h.ế.t thì coi như xong.”
Hoa Nhung Châu tỉnh lại sau trận mê man, th bên cạnh kh một bóng , thử vận khí, th c dụng của thuốc đã hết.
Đợi kh nổi x thẳng ra phòng, nhưng kì lạ, lần này kh ai cản lại.
Nén bất an trong lòng, cũng kh lo nổi chuyện gì, tìm được một con ngựa lập tức xoay lao về kinh thành.
Lộ trình tám ngày bị Hoa Nhung Châu thu gọn lại chỉ còn sáu ngày.
Tiến vào kinh thành đã là hoàng hôn, chạy thẳng về hướng Hoa phủ, nhưng lại th cảnh khắp phủ đều là vải tang trắng.
Suốt dọc đường chưa từng nghỉ ngơi, bởi vậy căn bản kh thời gian quan tâm tin tức khác, cũng chưa từng nghe qua bất cứ tin tức gì.
Chắc là Hoa Tướng c.h.ế.t chăng? Chắc c là , nói gì nữa thì nhiều tội d như vậy, kh thể sống nổi.
Hoa Nhung Châu luôn tự nhủ là vậy, nhưng tay kh ngừng run rẩy, chưa từng sợ hãi như thế. Năm mười tuổi bị bán vào hang sói, hay lúc g.i.ế.c đào tẩu cũng kh th sợ thế này.
Kh ai hầu bên Hoa Khiết, từ trước đến nay nàng chỉ biết giấu nỗi buồn trong lòng. Kh được, mau chóng tìm nàng.
Tại cổng Hoa phủ, bị cản lại, thị vệ cản là của hoàng gia, ngữ khí cứng nhắc: “Thái hậu lệnh, Hoa phủ bị niêm phong, kh lệnh kh được bước vào.”
“Hoa Khiết đâu?” Hoa Nhung Châu cuối cùng cũng mở miệng.
Tên thị vệ kia một lúc mới nói: “Hoa… tiểu thư chuộc tội thay cha, hôm trước đã tự sát trong hoàng cung.”
Giọng ệu kh còn cứng nhắc như trước nữa, ngữ khí cũng mang vài phần kính trọng.
Hoa Nhung Châu cảm th hai tai như ù , trong đầu chỉ còn qu quần hai chữ ‘tự sát’.
kh tin, nàng nói muốn đợi nàng, lại thể tự sát như vậy.
Nỗi trong lòng trào lên như muốn đốt cháy cổ họng , đến tận bây giờ vẫn chưa từng hối hận, vì cớ gì mà lúc trước lại muốn phế tay của để hù dọa nàng?
Nếu lúc trước nàng đuổi cứ giả vờ , sau đó âm thầm dõi theo nàng kh được ? Như vậy lẽ còn thể cứu nàng, nàng sẽ kh một đối mặt với nhiều như vậy.
Vì ều gì mà lòng tham của lớn đến vậy, tham lam đến mức kh muốn rời khỏi nàng dù chỉ một khắc, tham lam đến mức nhất định quang minh chính đại đứng bên cạnh làm của nàng, mới khiến nàng tìm ngăn cản lại.
Hoa Nhung Châu bất động hồi lâu, thị vệ vẫn đang cảnh giác th kh nói năng gì mà quay rời , về phía hoàng cung.
– – – – –
Ở trấn nhỏ mới qua một tháng, Hoa Khiết đã hòa nhập triệt để vào kh khí nơi này, kh việc gì còn học được một ít tay nghề.
Ví dụ như nàng bây giờ đang cầm kim khâu ngồi với một đống phu nhân học thêu thùa, nghe các nàng nói chuyện phiếm.
“M ngày trước chồng ta trở về sau khi buôn bán kể cho ta một tin lớn ở kinh thành.” Một phu nhân mặt tròn mở miệng, mặt mũi tràn đầy vẻ thần bí.
“Chuyện gì?” Lúc này tiếp lời.
Phu nhân mặt tròn trả lời: “Nghe nói nữ nhi phủ Tể tướng trong kinh thành đã tự sát tại hoàng cung.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-vao-tieu-thuyet-xui-xeo/chuong-43.html.]
“Hả? Nữ nhi phủ Tể tướng? Hoa tiểu thư vạch trần tội trạng của phụ thân nàng ta?” kinh ngạc há to miệng.
“Đúng vậy, chồng ta nói đến tên nàng còn mang đầy vẻ kính nể. Đầu tiên kh chút lưu tình mà cáo tội, sau đó o o liệt liệt tự sát, thay cha nhận tội. Ngay cả Thái hậu nương nương cũng cảm động vì lòng hiếu thảo, hạ chỉ miễn tội c.h.ế.t cho Hoa thị, chỉ tước hết c d nhốt trong kinh thành.”
“Ta cũng nghe nói, nghe nói Hoàng thượng trong kinh thành nghe được tin nàng tự sát, giày chưa kịp đã vội chạy ra noài.” Một cô nương khác nói theo, trong ánh mắt tràn đầy hâm mộ.
“Ngươi xnàng lời ngươi nói kìa, ngươi kh được th tận mắt, lại chỉ thích nghe tin linh tinh bên lề. Đừng quên Hoa tiểu thư trước kia là Hoàng tẩu của Hoàng thượng.” phu nhân mặt tròn mở miệng đầu tiên kia hờ hững nói.
Phụ nhân bị phản bác cũng kh phục: “Chẳng ngươi cũng chưa từng th qua ? Làm biết lời ta nói kh sự thật? Ta th giữa Hoàng thượng và Hoa tiểu thư…. nhất định tư tình….”
Đầu ngón tay truyền đến cơn đau nhói, giọt m.á.u to bằng hạt đậu rỉ ra, rơi xuống tấm vải thêu mới được một nửa.
Hoa Khiết đưa tay xoa xoa, vệt m.á.u kia loang càng lúc càng rộng.
MMC
“Thêu thùa cần từ tốn, ngươi kh được nóng vội, ngón tay kh chứ?” Cô nương ngồi cạnh Hoa Khiết th vậy mở miệng an ủi.
Mọi cũng dừng lại đề tài vừa , chỉ là phu nhân mặt tròn kia đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nói: “Nhắc mới nhớ, Khiết Khiết, tên của ngươi trùng với tên của nữ nhi phủ Tể tướng đ.”
Hoa Khiết hé miệng cười, kh còn chút tự tại nào: “ cùng tên trong thiên hạ này nhiều vô kể, ta kh dám đứng cùng hàng với vị quý nhân ở hoàng thành kia.”
Rải rác vài câu chuyện thì đổi chủ đề, nói dân nơi đây chất phác đúng là kh sai chút nào.
Ngồi giữa các phụ nhân, Hoa Khiết vẫn cố giữ vẻ mặt tươi cười, nhưng tâm tư bay kh chút dấu vết.
Nghe khác nói chuyện của , cảm giác giống như đã trôi qua nhiều năm, chỗ này kh biết là tiểu trấn nơi nào, tin tức truyền đến cũng chậm hơn nửa tháng. ều xnàng ra Thái hậu cũng giữ lời, thật sự bảo vệ tính mạng trên dưới Hoa phủ.
một số việc, cho dù giả vờ quên, nhưng vẫn sẽ nhắc nhở. Giữa nàng và Dạ Trọng Hữu…. hai chữ tư tình đơn giản kia cũng kh thể nói rõ.
Dạ Trọng Hữu từng hỏi, vì nàng chỉ kh thích . Hoa Khiết kh trả lời, bởi vì nói kh nên lời, làm thể.. kh thích đây?
Chẳng qua là tâm ý đã định, kh nghĩ đến chuyện để lại cho đôi bên lối thoát, nên mới kh đề cập đến chuyện này mà thôi.
Từ khi Dạ Trọng Hữu đỡ bát c giải rượu thay nàng, nàng đã kh cách nào làm một tỉnh táo qua đường nữa. Ánh giữa phố, đối mặt ở Trích Tinh lâu, gặp gỡ nơi mộ địa…. từng việc xảy ra, bảo nàng thờ ơ thế nào.
Nực cười hơn chính là, một hiện đại là nàng – Hoa Khiết, vậy mà lại… cân nhắc nên vào cung hay kh. ều nàng từ trước đến nay vẫn luôn lí trí, luôn cân nhắc thiệt hơn mới lựa chọn. Cho nên mới khiến tình cảm và lí trí vẫn luôn đấu tr kh dứt, cất giấu tâm tư kh dám nói ra, sợ một nước sai khiến thua cả ván cờ.
Bởi vì nàng cảm th nếu như định nhập cung, Hoa phủ sẽ kh thể trở . Biết bao nhiêu lần nàng muốn tiêu hủy những đơn kiện là chứng cứ phạm tội kia , thế nhưng cuối cùng nàng kh đánh lại nổi hai chữ “c đạo” trong lòng, mới cho Dạ Trọng Hữu cơ hội uy hiếp.
Dạ Trọng Hữu một mực giấu diếm chuyện của Thích quý phi, nàng thể kh truy cứu. Ai cũng vì bản thân mà thôi, lập trường khác biệt, nàng cũng kh được tính là vô tư tuyệt đối. Thế nhưng chứng cứ nàng cầm trong tay đều thể trở thành cơ hội để Dạ Trọng Hữu bức nàng, chuyện này đã hung hăng tát nàng một bạt tai, để nàng rõ giữa và tầng ngăn cách lớn thế nào.
Nàng cũng thể lý giải được kế hoạch làm đế vương của Dạ Trọng Hữu, mưu lược quyền thống trị vĩ đại. Nàng chỉ thể buồn rầu, biết như vậy sẽ sống cô độc hết quãng đời còn lại, vì nàng kh thể tr Hoàng đế với cả thiên hạ. Bởi vì nàng biết bản thân kh tg nổi, mà Dạ Trọng Hữu vĩnh viễn kh thể vì nàng mà vứt bỏ vị trí .
Cho nên nàng nh chóng lạnh lùng chấn chỉnh lại tâm tư của , quyết kh để thời gian rảnh nào nhớ về kia.
Ngoài hoàng cung, Hoa Nhung Châu vẫn còn chút lý trí, kh x vào mà lẻn vào khi trời đã tối. theo Hoa Khiết vào cung m lần nên đã sớm nhớ kĩ bố cục của hoàng cung này.
kh tin Hoa Khiết đã chết, nhất định là bị kia giấu trong cung. Chỉ cần th nàng một chút thôi cũng được, chỉ cần thể tr th nàng bình an vô sự, sau này cho dù vĩnh viễn kh thể ở cạnh nàng, cũng chấp nhận.
Chỉ cần nàng còn sống, kh dám tham lam bất kì ều gì nữa.
Nấp trong bóng tối, tiện tay túm một tên tiểu thái dám, kề d.a.o vào cổ , hỏi: “Hoa Khiết ở cung nào?”
Tiểu thái giám nước mắt lưng tròng chỉ về một hướng, gánh nặng trong lòng Hoa Nhung Châu lập tức bu xuống, giơ tay đánh bất tỉnh tiểu thái giám ném vào trong bụi cỏ, một đến hướng kia tìm kiếm.
Nhưng tới góc tây nam, chỉ th một cung ện… đã bị thiêu hủy.
Khắp nơi là những đoạn gỗ mục cháy đen, sức sống trong trong nháy mắt bị rút cạn, run rẩy cất bước muốn tới chỗ đống gỗ kia, nhưng chợt một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
“ nào?”
Hoa Nhung Châu quay đầu, th một đứng khuất trong đêm tối, bóng hình đơn độc đến mức khó ra, vẻ như đã đứng đó từ lâu .
Hoa Nhung Châu đã bị những chuyện xảy đến liên tiếp tra tấn đến kh còn chút tâm trí nào, ý nghĩ Hoa Khiết thật sự đã c.h.ế.t quả thực như muốn xâu xé con .
Chưa có bình luận nào cho chương này.