Xuyên Vào Truyện 18+, Tôi Bị Bắt Làm Nữ Chính
Chương 194:
Đại sảnh hiệu sách cực kỳ rộng lớn, mái vòm cao vút gần như kh th ểm cuối, trên cột đá hắc diệu thạch khắc đầy phù văn. Vô số giá sách tạo thành mê cung, ngăn cách ra nhiều kh gian đọc sách riêng tư, các bệ lớn nhỏ kéo dài theo cầu thang xoắn ốc.
Nhãn trên giá sách kh chỉ tiếng Th dụng, còn tiếng Tinh linh, và tiếng Cổ nhân loại, cùng với một số chữ tượng hình kỳ lạ. Các khu vực khác nhau liên quan đến các lĩnh vực khác nhau, từ pháp thuật nguyên tố cơ bản đến đủ loại ma pháp thâm sâu tối nghĩa đều đủ.
Khách trong hiệu sách kh ít, đa số cũng đều bị che khuất sau giá sách, hoặc ngồi đọc ở góc cửa sổ.
Tô Trừng dạo một lát, l vài cuốn sách ra, lật xem phát hiện thật sự xem kh hiểu, lại đặt trở về.
Một lúc sau, cuối cùng cô cũng tìm được một cuốn "Những Câu Thần Chú Bí Mật Và Nguy Hiểm: Quyển Ma Pháp Nguyên Tố".
Chữ mạ vàng trên cuốn sách này đẹp, giống hệt chữ ký của tác giả, tr như do chính tác giả viết tay. Tác giả kh để lại tên, chỉ ký họ Hammerfield, từ này tr giống như một thợ rèn.
Tô Trừng vốn chỉ định nỗ lực làm tốt vai diễn loại như Vanessa, đa phần sẽ hứng thú với loại sách này, bản thân xem một chút cũng tốt để nắm bắt. Kh ngờ sau khi mở sách ra, lại lập tức bị thu hút.
Hiệp hội Ma pháp quả thực giám sát sách cấm chú, nhưng họ cũng sẽ kh ngày nào cũng phái tuần tra hiệu sách, những cửa tiệm này khi nhập hàng cũng kh bị kiểm duyệt nghiêm ngặt. thể mở tiệm ở phố thương mại Đế đô, thế lực đứng sau chắc c cũng cực mạnh, đa phần đều là hoàng thân quốc thích.
Tô Trừng tìm th kh chỉ một cuốn sách liên quan đến cấm chú trong hiệu sách, nhưng chúng đa phần viết tối nghĩa khó hiểu, đầy rẫy các thuật ngữ chuyên môn dài ngoằng.
Cuốn này lại kh như vậy, nó viết chi tiết, nhưng lại dễ hiểu, bất kỳ ai chút hiểu biết về ma pháp, đều thể dễ dàng xem hiểu.
Cô say sưa đọc cuốn sách ma pháp dày cộp kia. Trên đó trước tiên nói về các thủ đoạn tăng cường ma lực của pháp sư nguyên tố, lại liệt kê ra nguyên nhân một số trong đó bị ta gọi là cấm kỵ, tiếp đó đưa ra hướng dẫn tránh rủi ro liên quan.
Bất tri bất giác đã đến nửa đêm, Tô Trừng đói đến hoa mắt chóng mặt, mới ý thức được đã ở hiệu sách hơn nửa ngày.
Cô dựa vào cửa sổ lồi, cánh cửa sổ bên cạnh mở một khe hở, gió đêm ấm áp thổi vào, mang theo mùi thơm sữa ngọt ngào của tiệm bánh mì cách đó kh xa.
Tô Trừng cảm th đói hơn. Sau đó mùi ngọt kia dường như còn nồng đậm hơn một chút.
Vài giây sau, một bóng dáng vô cùng nhỏ n bước ra từ sau tủ sách.
Đó là một đứa trẻ tóc trắng đáng yêu, tr chỉ khoảng bảy tám tuổi, mặc áo sơ mi gile và quần short màu trắng gạo, trong lòng còn ôm một túi bánh ngọt. bé kh hề ăn, nhưng mùi ngọt của mật ong và mứt trái cây vẫn từng luồng từng luồng tràn ra từ trong gi dầu.
Tô Trừng nghe th tiếng gọi của cơn đói.
Đứa trẻ kia hiển nhiên cũng nghe th, kh khỏi quay đầu sang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-vao-truyen-18-toi-bi-bat-lam-nu-chinh/chuong-194.html.]
Họ nhau.
Tô Trừng theo bản năng hít một hơi.
Đứa trẻ xinh đẹp quá!
Tóc bé bồng bềnh, làn da trắng sáng, hai má còn chút huyết sắc hồng hào khỏe mạnh, ngũ quan tinh xảo như được êu khắc. Dưới hàng mi tuyết cong vút tầng tầng lớp lớp, đôi mắt x đến mức khiến ta ngạt thở.
Đó là màu x kh pha tạp chất, giống như nước hồ dưới ánh nắng giữa hè, nồng đậm mà tươi tắn, lại lộ ra vài phần sáng ngời. Vân mống mắt kia nở rộ như cánh hoa th cúc, tỏa ra những tia màu x dày đặc hướng ra ngoài, bao qu đồng t.ử màu đen hình thoi dựng đứng ở giữa.
Tô Trừng bỗng nhiên cảm th kh đúng lắm.
Cô hơi giơ tay lên, cách một khoảng, che đôi mắt của đối phương, chỉ để lộ nửa khuôn mặt dưới, càng càng th quen.
"Xin lỗi," Tô Trừng bỏ tay xuống, "Chúng ta từng gặp nhau kh? Ở trấn Bạch Lộ? Lúc đó còn bịt mắt?"
Đứa trẻ tóc trắng chớp mắt: "Ta đoán cô th là em của ta."
Tô Trừng: "?"
Tô Trừng vô cùng khiếp sợ: "Vậy là trai của ? là thầy kia? Học trò của gặp rắc rối, "
"Đó thực ra kh là rắc rối," Đứa trẻ nhẹ nhàng nói, "Rắc rối, là trên một con đường sai lầm nhưng lại tin tưởng kh nghi ngờ, kh thể gọi về, kh chấp nhận khuyên can. Còn cái gặp , là một cơn bão, cuốn khỏi con đường quen thuộc, ném đến một vùng hoang dã xa lạ."
bé dừng lại một chút: " sẽ mê hoặc, sẽ mờ mịt, thậm chí thể sẽ sợ hãi, kh biết nên chọn phương hướng tiến lên như thế nào, nhưng ều này cũng sẽ khiến thể khám phá thế giới mới, bất kể là xem xét nội tâm mà nhận thức bản thân, hay là thiết lập mối liên hệ nào đó với khác, đây là tư cách, cô biết, chỉ hồ biển thâm trầm, mới thể phản chiếu toàn bộ diện mạo của cơn bão, còn vũng nước cạn chỉ một chút gợn sóng."
Trong lòng Tô Trừng khẽ động: " nói đúng, những cả đời cũng sẽ kh sự phiền não như vậy, mà tin học trò của ngài nhất định sẽ là, ưm, một dịu dàng tinh tế lại cảm tính."
Đứa trẻ khẽ nhướng mày: "Cô nghĩ xem, tại ta lại xây dựng một pháo đài tường cao chót vót, đầy rẫy gai sắt chứ?"
Tô Trừng: "Để bảo vệ thứ bên trong."
"Đúng vậy, đằng sau bức tường thành tưởng chừng như kiên cố kh thể phá vỡ kia, lẽ sẽ một đóa hoa vừa mới nở rộ, yếu ớt, mềm mại, thể héo tàn bất cứ lúc nào." Ánh mắt bé rơi trên mặt thiếu nữ trước mặt, "Cho nên, đừng để bức tường cản trở tầm của cô."
Tô Trừng chậm rãi gật đầu: "... Vậy ngài giải quyết rắc rối của đóa hoa này như thế nào?"
"Ta sẽ kh gọi đó là giải quyết vấn đề." Đứa trẻ chậm rãi nói, "Ta chỉ bảo hình phản chiếu trên kính cửa sổ, trước đó, luôn muốn rõ dáng vẻ của từ trong mắt khác, từ trong những bài ca d.a.o của thi nhân, từ trong sự phán xét của thế tục, nhưng cái th, vĩnh viễn là hình tượng mơ hồ, méo mó, dính đầy bụi đất. Ta nói hãy bản thân đang mờ mịt nghi hoặc, vừa mong đợi vừa sợ hãi kia, cái th kh còn là vấn đề, mà là đáp án, một đáp án tuy khiến ta phiền não, nhưng lại chân thực vô cùng, chấp nhận bản thân, bất kể đó là dáng vẻ gì."
Chưa có bình luận nào cho chương này.