Xuyên Vào Truyện 18+, Tôi Bị Bắt Làm Nữ Chính
Chương 64:
Tô Trừng lại cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp, theo lực ấn của đối phương ùa vào đầu óc, lập tức xua tan những cơn đau và sự choáng váng.
Cô đột ngột mở mắt.
"Đây là Phấn Chấn Thuật," th niên tóc vàng cúi đầu cô, "Cảm th thế nào?"
Tô Trừng chớp mắt, "Hồi đầy m.á.u !"
"Ừm," ta vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đó, "Hiệu quả của nó sẽ kéo dài một thời gian, đủ để tinh thần lực của cô hồi phục về trạng thái bình thường, trong thời gian này cô sẽ kh quá khó chịu."
Tô Trừng hiểu .
kh thật sự hồi phục tinh thần lực, chỉ là giảm bớt sự đau đớn và mệt mỏi sau khi bị tổn hao.
Cô suýt nữa buột miệng hỏi pháp thuật này học thế nào.
Nghĩ lại, đây rõ ràng là Thánh thuật, trở thành tín đồ của Quang Minh Thần mới thể học.
Tô Trừng vội vàng cảm ơn ta, "Vậy sau khi hồi phục, giới hạn chịu đựng của tinh thần sẽ cao hơn trước...?"
"Đúng vậy," ta gật đầu, "Nhưng nếu chỉ một lần, sẽ kh quá rõ ràng."
Tô Trừng gật đầu lia lịa, "Hiểu hiểu , tự luyện thêm vài lần, và nếu tự làm, sẽ kiểm soát để kh quá mức, dừng lại sớm hơn? kh? Dù cũng kh ai giúp giảm bớt đau đớn?"
Ian cô với vẻ nửa cười nửa kh, " lẽ cô thể gia nhập Giáo đình, đây kh là Thánh thuật quá khó, chỉ cần cô trở thành tín đồ của Quang Minh Thần, tin cô sẽ nh chóng tự nắm vững."
Tô Trừng: ""
"Cô kh cần nói ra bất kỳ lý do nào để qua loa với ." ta ngắt lời cô, nói với một giọng ệu chút chế nhạo: " đã biết , cô cảm th Quang Minh Thần tốt, nhưng cô lại thích học ma pháp hơn."
"A?" Tô Trừng suy đoán lẽ là Đại giám mục nói, "...Đây quả là một bản tóm tắt ngắn gọn."
Cô đang ở trong trạng thái khả năng suy nghĩ bị suy yếu, do đó hoàn toàn kh nhận ra, đối phương nhắc đến Miện hạ Thần Tối Cao mà kh dùng kính ngữ.
Hơn nữa Tô Trừng còn đang suy nghĩ một chuyện khác.
Cô thi triển một ma pháp hoàn toàn mới, mức độ hoàn thành còn vượt xa tiêu chuẩn trong sách, thậm chí thể mang c hội để thi.
Tình huống này quả thực cực kỳ hiếm th!
Bản thân là cộng hưởng đặc đẳng, hơn nữa ở phương diện này cũng chút ngộ tính, đây đều là lý do, nhưng tuyệt đối kh là tất cả.
Ian ở một mức độ nào đó đã dẫn dắt ma lực của cô, giống như xây cho cô một con đường trong mê cung, cô chỉ cần rót ma lực vào là được.
Ít nhất là tránh được hậu quả sai đường mà kh thi triển được ma pháp, hoặc dẫn đến hiệu quả kh đạt tiêu chuẩn.
Xét đến việc cô kh quen thuộc với pháp thuật này, tình huống trên dễ xảy ra.
Tóm lại vị mục sư này chắc c là một giáo viên ma pháp xuất sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-vao-truyen-18-toi-bi-bat-lam-nu-chinh/chuong-64.html.]
Cấp bậc của ta tạm thời kh bàn, lẽ kh cao, dù đó cũng chỉ là một ma pháp cấp hai.
Nhưng ều hiếm là ta biết cách dẫn dắt.
biết rằng nhiều pháp sư lợi hại lại kh giỏi dạy khác.
Giáo đình quả nhiên là nhân tài đ đúc.
"Hầu hết mọi kh thể trong trạng thái tổn hao mà huy động thêm tinh thần lực, cô thể làm được ều này, đủ để chứng tỏ cô thiên phú trong lĩnh vực này." Ian nói vậy, "Và chỉ giúp cô hoàn thành ma pháp, phần sau đều là cô tự kiểm soát."
Tô Trừng cảm th được khích lệ, "Tóm lại, vẫn cảm ơn , ừm, hay là mời ăn cơm?"
Nói xong cô liền muốn vỗ đầu .
... Họ vừa mới bàn luận về bữa tối hôm nay.
"Ý là," Tô Trừng vội vàng cứu vãn, "Ngày mai? Bây giờ vừa mới vào mùa tuyển sinh, bên ngoài khó đặt chỗ, nhưng vừa hay quen biết vài , tất cả các quán rượu cao cấp ở thành phố Kim Phách đều thể đặt được chỗ!"
"Kh cần đâu," Ian nhạt nhẽo đáp, "Tối nay ta ."
Tô Trừng chút tiếc nuối. Nhưng cô cũng càng thêm chắc c đối phương kh do Thần Sắc Uế giả dạng – thực ra đến giờ cô vẫn chưa hoàn toàn dẹp bỏ nghi ngờ, bởi vì tên này đẹp trai quá mức quy định. Từ khi xuyên kh đến nay, cô liên tục gặp toàn mỹ nam, tiêu chuẩn thẩm mỹ đã bị kéo lên tận trời x, vậy mà vẫn bị nhan sắc của làm cho thất thần.
Đây thực sự là trùng hợp ? Hơn nữa Thần Sắc Uế cũng tinh th ma pháp, dạy một đứa gà mờ như cô chắc c là dư sức. Còn về cái thánh thuật kia, cũng chẳng kh loại ma pháp nào khác ngụy trang được hiệu quả tương tự.
Lần trước Thần Thuần Khiết đến nh như vậy là vì đang ở trong thần ện của , giờ đổi địa ểm, ai biết bọn họ đến kịp kh? Nhưng nếu thực sự là vị kia, chắc c hai trăm phần trăm sẽ đồng ý lời mời gọi này .
Tô Trừng nghĩ ngợi một hồi thả lỏng hơn nhiều: "Vậy lẽ chúng ta sẽ gặp lại ở Thánh thành... hoặc Đế đô?"
Ian kh tỏ rõ ý kiến: " lẽ vậy."
Nói xong liền quay rời .
Tô Trừng vốn định theo, nhưng vừa nhấc chân lên đã th bước chân nhẹ bẫng, loạng choạng bám vào tủ sách mới đứng vững. Cô kh muốn ngã sấp mặt xuống đất, đành bất lực ngồi lại xuống bàn. Đúng lúc vị thánh chức giả đưa cơm ban nãy quay lại thu dọn bát đĩa, th vậy liền chút ngạc nhiên.
"Ngài vẫn ổn chứ?" đó vừa dọn dẹp ly đĩa vừa hỏi, " ngài đã chạm vào cuốn sách bị nguyền rủa nào kh?"
Tô Trừng ngẩn : "Chỗ này còn loại sách đó ?" Cô cứ tưởng Giáo đình sẽ quy hết m loại sách đó vào hàng vật phẩm dị đoan chứ.
"Đương nhiên là ," ta đáp như lẽ đương nhiên, "Thủ bút của một số học giả để lại cần phương thức đặc biệt mới đọc được..."
Lời còn chưa dứt, đó bỗng quay đầu lại, sau đó cúi hành lễ, cung kính lùi lại vài bước, nhường đường.
Vị Đại giám mục trong bộ lễ phục hoa lệ bước tới, cầu vai và dây xích vàng trên áo khoác lấp lánh dưới ánh đèn. Đôi mắt x lục bảo của ngài dừng lại trên thiếu nữ bên bàn, ánh dường như ngưng đọng trong giây lát.
"Các hạ," Tô Trừng vội vàng đứng dậy, "Còn cảm ơn ngài, vị huấn luyện viên kia kinh nghiệm phong phú, hơn nữa còn ..."
Cô nhận th sự ngỡ ngàng thoáng qua trong mắt đối phương, kh khỏi cúi đầu lại , mới nhận ra cách ăn mặc lúc này chút kỳ quặc.
"Đây là sự cố, lỡ làm đổ nước trái cây, đã hào phóng cho mượn áo." Tô Trừng lập tức giải thích, "Đúng , quên chưa hỏi, chỉ nói tối nay sẽ rời thành phố Kim Phách, vậy nếu muốn trả áo cho thì tìm ở đâu?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.