Xuyên Về Cổ Đại, Mẹ Kế Làm Nông Nuôi Con Chồng
Chương 198:
Chuyện Bạch Kim Bắc tài kiếm tiền, khắp thôn dân đều rõ. Nếu giờ đây y muốn kinh do dược liệu, ắt sẽ lại hốt bạc đầy túi. theo bên cạnh, chí ít cũng được chút cháo c, dù , chỉ cần bỏ ra chút c sức, e là cũng kiếm được lợi hơn thuở trước nhiều phần.
Càng nghĩ, nụ cười trên mặt Bạch Nhị Ngưu càng thêm rạng rỡ, cũng cảm th việc nịnh hót Bạch Kim Bắc lúc này quả là chính xác.
Mặt trời dần lên đỉnh, tiết trời b giờ cũng đã oi ả dần.
Dù nói trời đã vào thu, nhưng tới giữa trưa vẫn nắng chang chang, khiến ai n mồ hôi đầm đìa.
Bạch Khang Nguyên th thế liền bảo mọi ngừng tay c việc lại, đến chỗ râm mát mà nhấp chén trà, cũng bắt đầu giúp Tô Mộc Lam múc thức ăn.
Đan Đan
Múc cho mỗi một bát thức ăn thật lớn, kèm theo một cái bánh bột lên men. Nếu còn chưa đủ thì lại thêm nữa, vào trong rổ l thêm bánh bột ngô.
Bát thức ăn lớn được nấu ngon lành, lại được cho nhiều thịt ba chỉ. Tô Mộc Lam còn cho vào đó một ít tóp mỡ tự tay nàng chế biến, ăn vào càng th hương thơm nức mũi.
"Món này nấu khéo ghê, hương vị quả kh tồi." ăn thức ăn trong bát thốt lên cảm khái.
"Bánh bột ngô ăn cũng ngon." Lại nói thêm: "Ăn đậm đà, chẳng hề nhạt nhẽo như bánh bột ngô bình thường kia."
"Ta thiết nghĩ, ăn riêng bánh bột ngô này cũng thật ngon miệng."
"Dường như bên trong được tẩm thêm ít dầu vừng cùng vài thứ gia vị. Chẳng trách, nhà Bạch Thạch Đường này quả thực lòng."
"Thịt trong thức ăn cũng kh ít, thật lòng hào phóng..."
Đám vây qu dùng cơm thầm thì bàn luận chuyện này, ai n trên mặt đều rạng rỡ ý cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-ve-co-dai-me-ke-lam-nong-nuoi-con-chong/chuong-198.html.]
cùng thôn giúp nhau làm việc vốn là lẽ thường tình, nhưng nếu như đối phương kh chu đáo lo liệu cơm nước, khó tránh khỏi khiến ta ấm ức trong lòng. Lúc này Tô Mộc Lam lại bỏ nhiều thịt vào thức ăn như thế, khiến cho ta mang lòng cảm kích c sức họ bỏ ra, vậy bản thân họ cũng sẽ thoải mái dốc hết sức .
Dùng bữa trưa xong xuôi, buổi chiều khi nắng đã dịu bớt, Bạch Khang Nguyên lại bắt đầu thu xếp c việc.
Mãi cho tới khi mặt trời khuất về tây, Tô Mộc Lam lại đặt bánh bao nóng hổi vừa ra lò xuống trước mặt mọi .
Bánh bao nhân thịt hẹ, vỏ mỏng, nhân đầy. Vừa cắn một miếng, nước thịt đã tràn ngập khoang miệng. Dùng kèm một bát c cải thìa th mát, thơm lừng. Một ngụm bánh bao một ngụm c, một ngụm nồng đậm, một ngụm thơm tươi, quả là một mỹ vị thư thái vô ngần.
Đến mức, tất cả mọi đã ợ hơi mà vẫn còn thèm thuồng vào bánh bao thịt trong chiếc mẹt kia.
Dù kh ăn nữa, hương vị bánh bao này quả thực quá đỗi tuyệt vời, chỉ vừa nghĩ đến, lại muốn làm thêm hai chiếc.
Nếu lại ăn thêm nữa, bụng thật sự đã no căng, ăn nữa thì chẳng chứa nổi.
Hơn nữa, vả lại, ta đang đến nhà ta làm việc. Chủ nhà đã chu đáo chiêu đãi bữa cơm thịnh soạn, là do chủ nhà biết ều. làm việc ăn no bụng là được, nếu như cứ liều mạng ăn đến nỗi no căng chẳng thể cất bước, thế thì quả thực là kẻ kh biết lễ nghĩa.
Bởi vậy, dẫu khao khát đến m, họ cũng chỉ biết ngậm ngùi nuốt nước bọt, song ngoài miệng vẫn kh ngừng xuýt xoa tán thưởng, khen ngợi thức ăn nhà Tô Mộc Lam quả là mỹ vị hiếm .
Chẳng m chốc, tin đồn về tài nấu nướng và sự hào phóng của Tô Mộc Lam đã lan truyền khắp thôn Bạch gia ngay trong đêm .
Rạng sáng hôm sau, khi Bạch Khang Nguyên vừa định sắp xếp c việc cho mọi , liền kinh ngạc nhận th số nhân c đến giúp đỡ đã đ hơn hẳn, gần gấp rưỡi so với ngày trước.
đám ai n đều hớn hở, vẻ mặt lộ rõ sự mong đợi, y liền biết tỏng mục đích của họ khi kéo đến đây.
Trong lòng Bạch Khang Nguyên dẫu chút coi thường thói ham ăn biếng làm của đám này, nhưng nghĩ kỹ lại, y cũng đành nén cơn bực dọc xuống.
Dẫu , thêm cũng là ều hay. Ngày hôm qua, bức tường sân đã được dựng lên gần một nửa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.