Xuyên Về Cổ Đại, Mẹ Kế Làm Nông Nuôi Con Chồng
Chương 37:
“Thê tử trong nhà còn kh dạy bảo nổi, ta th ngươi đến việc làm cũng chẳng ra . Về sau ai hỏi ta tìm giúp việc, e rằng ta cũng cân nhắc lại cho kỹ.”
Bạch Nhị Ngưu lần này bị Bạch Khang Nguyên mắng cho mặt đỏ tía tai, kh dám hé răng đáp lời, chỉ vội vã kh ngừng cam đoan, “Lý Chính thúc, yên tâm, ta khẳng định sẽ quản thúc nàng ta thật tốt, sau này sẽ kh dám để nàng ta ở bên ngoài ăn nói càn qu nữa.”
Nói đoạn, quay giáng cho Trương thị một bạt tai vang dội, “Con tiện nhân c.h.ế.t tiệt! Chỉ biết gây vạ cho trượng phu của ! Ngươi xem ngươi làm ầm ĩ ra thành thế này, chẳng lẽ sợ cuộc sống trong nhà quá đỗi an nhàn ?”
Bạch Nhị Ngưu quát mắng kh ngừng, Trương thị bị đánh kêu la ầm ĩ. Sân nhà lúc này còn ồn ào hơn lúc nãy Tô Mộc Lam mặt vài phần. Chỉ là, khi th bộ dạng của Bạch Nhị Ngưu và Trương thị, xem kh khỏi nghĩ rằng hai kẻ này đang ý diễn kịch.
Bạch Khang Nguyên cũng chẳng buồn nói thêm lời nào với Bạch Nhị Ngưu và Trương thị. hừ lạnh một tiếng, phất tay áo, sải bước dài mà .
Đám đứng khắp bốn phía chân tường xem náo nhiệt, lúc này mới xoa bụng no căng, ai n rảo bước về sân nhà .
Chỉ là lúc về cùng đường, họ vẫn kh quên xôn xao bàn tán, luận bàn về chuyện vừa xảy ra.
“Đừng nói Tô thị này, thật là vô cùng cao tay. Thân thể Trương thị tựa cánh cửa, Tô thị muốn quật ngã lúc nào là quật ngã lúc đó, ra tay quả thật độc địa. Ta mặt Trương thị, nửa tháng lẻ e rằng vết sưng t này vẫn khó tan hết. Về sau chớ dại mà chọc giận Tô thị này.”
“Đúng đó, Tô thị này đúng là thật nhẫn tâm, bởi vì một câu nói từ cái miệng độc địa của Trương thị mà ra tay chẳng hề nương nhẹ chút nào.....”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-ve-co-dai-me-ke-lam-nong-nuoi-con-chong/chuong-37.html.]
Đan Đan
“Lời ngươi vừa nói, ta th chẳng lọt tai chút nào! Cái gì mà 'bởi vì' chứ? Ăn nói hàm hồ há chẳng chuyện đại sự ư? biết bao nhiêu chuyện đại sự đều do cái miệng gây họa mà ra đó ? Như Xuân Hoa kia ở nhà Trụ Tử thúc, chẳng bởi vì khác lắm mồm lắm miệng nói nàng ta kh được trong nhà yêu thích là bởi kh sinh được con nối dõi, nên mới dùng kéo cắt phăng cái vật quý giá nhất của tôn nhi Trụ Tử thúc hay ?”
“Đúng vậy! Trương thị này ở trước mặt Lập Hạ nói những lời này, may mà Thủy Liễu và Tô Mộc Lam cùng trở về. Nếu như Tô Mộc Lam chuyện gì để Thủy Liễu chạy nơi khác một chuyến, muộn chút mới trở về, Tô thị này trăm cái miệng cũng khó biện bạch rõ ràng ? Nếu đám nhóc Lập Hạ n nổi, uống thuốc diệt chuột, há chẳng đã xảy ra họa lớn ? Sinh mạng m đứa trẻ khi , há chẳng sẽ bị cái miệng độc địa của Trương thị mà hủy hoại ?”
“Cho nên nói giữ cái miệng, đừng làm những việc ăn nói lỗ mãng, chẳng khéo sẽ rước họa vào thân....”
Mọi xì xào bàn tán rôm rả, ai n bước nh vào trong sân nhà , lo liệu bữa trưa.
Bạch Nhị Ngưu th mọi đã gần hết, b giờ mới dừng tay lại.
Trương thị đã bị Tô Mộc Lam đánh, nay lại bị Bạch Nhị Ngưu đánh cho ra n nỗi này, trong lòng càng thêm uất ức. Cộng thêm những vết thương trên mặt, nàng ta chỉ biết ngồi bệt xuống đất khóc nức nở, nước mắt hòa lẫn nước mũi chảy dài.
“Khóc khóc khóc, khóc tang ? Lão tử vẫn còn chưa chết!”
Bạch Nhị Ngưu chỉ vào Trương thị quát lớn: “Sau này hãy an phận một chút, quản cho tốt cái miệng nói năng kh biết suy nghĩ của bản thân. Đừng cả ngày chỉ biết gây rắc rối cho nam nhân nhà , đến lúc đó kiếm được ít ngân lượng, ăn mì trắng cũng chẳng xong, e là ngươi khóc cũng kh tìm được chỗ mà khóc đâu.”
Bởi vì Bạch Nhị Ngưu là kẻ thể kiếm tiền, tính tình lại nóng nảy, Trương thị vốn đã sợ . Lần này lại là do bản thân kh , liền vội vàng nín khóc, song vẫn còn thút thít ra tiếng.
Trong lòng Bạch Nhị Ngưu th phiền muộn, cũng chẳng quan tâm đến nàng ta, bưng bát cơm của đến một bên dưới gốc táo hồng hộc mà ăn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.