Xuyên Về Cổ Đại Nhờ Sự May Mắn Nuôi Sống Gia Đình
Chương 180:
Hét giá
Tống Xuân Hoa đang nằm trong xe, nhàn nhã đọc sách vặt, th xe ngựa dừng lại.
Nàng đặt sách xuống đứng dậy, chui ra khỏi xe ngựa.
“Sạt lở núi, đường bị đá c .”
Tống Tam Lang th Tống Xuân Hoa ra ngoài, liền mở lời.
Tống Xuân Hoa ngẩng đầu lên, trong phạm vi vài trăm mét thể th bằng mắt thường, mặt đường đều đá lăn xuống và bùn đất.
“Xem, đường nào.” Tống Xuân Hoa đưa bản đồ qua.
Lúc này, Tống Đại Lang cũng vén rèm xe chui ra.
Tống Xuân Hoa nhảy xuống xe ngựa, bốn phía quan sát, chắc hẳn là do những trận mưa lớn liên tiếp trước đó đã gây ra sạt lở núi.
Lo qu một hồi trở lại bên xe ngựa, Tống Đại Lang và Tam Lang đang bàn bạc lộ tuyến.
Th nàng quay lại, Tống Tam Lang nói:
" hai lộ tuyến, một là con đường nhỏ cách đây kh xa, kh cần vòng, nhưng khả năng gặp dã thú và cường đạo. Lộ tuyến còn lại là quay về, trở lại trấn chúng ta xuất phát sáng nay, một con quan đạo khác."
Tống Xuân Hoa kh đưa ra quyết định, chỉ mỉm cười,
"Hai đệ cứ quyết định."
Nói đoạn, nàng chui vào trong xe.
Một lát sau, Tống Đại Lang quay lại xe ngựa,
"Chúng ta quyết định đường nhỏ, trước hết cứ xem xét tình hình thế nào, nếu kh được thì quay lại quan đạo."
Tống Xuân Hoa gật đầu, kh nói gì thêm.
Đường nhỏ hẹp, vừa đủ cho một chiếc xe ngựa qua, cỏ dại và cây cối ven đường kh ngừng quẹt vào thành xe, phát ra tiếng sột soạt.
Đi được một đoạn đường, xe ngựa lại lần nữa dừng lại.
Ngoài xe vọng vào tiếng đao kiếm va chạm, cùng tiếng kêu cứu.
th niên đứng c trước xe ngựa, dốc sức cản lại những th đao thương từ bốn phía ập tới.
Một chọi nhiều, thể lực cuối cùng cũng bắt đầu cạn kiệt, m tên đối diện th vậy, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng.
" đệ hãy đầu hàng , nể mặt thân thủ kh tệ của , chỉ cần gia nhập chúng ta, sẽ tha cho một mạng!"
th niên "hừ!" một tiếng thật mạnh,
"Mơ à!"
Tên kia nghe vậy, vẻ mặt tỏ ý đối phương kh biết ều,
"Vậy thì đừng trách đệ chúng ta kh nể tình!"
Ngay sau đó quát lớn một tiếng,
"Giết cho ta!"
Tống Tam Lang đang chuẩn bị quay đầu xe, đột nhiên, tiếng nữ tử thét chói tai vang lên.
"A" Một thiếu nữ chui ra, trang phục như tiểu thư khuê các, trong tay giơ cao một th đại đao.
Th đại đao trong tay nàng ta lung lay lẩy bẩy, vung loạn xạ.
M tên đối diện th vậy, cười ha hả.
Tên đàn mặt đầy thịt mỡ, râu quai nón, cười dâm đãng nói:
"Ôi chao, là một tiểu nương tử xinh đẹp. Hôm nay để m đệ chúng ta nếm thử mùi vị tiểu nương tử nhà quyền quý."
Thiếu nữ bị những lời dâm tục đó nói đến đỏ bừng mặt, hóa thành một bụng lửa giận, lớn tiếng hét lên:
"Ta liều mạng với các ngươi......"
Lời nói mềm mại yếu ớt, chẳng chút uy h.i.ế.p nào, ngược lại còn mang ý vị làm nũng, khiến m tên kia càng cười dâm đãng hơn.
Một tên đàn mỏ nhọn má hóp bên phía đối diện, trêu chọc và giao đấu với cô gái, đầy ý trêu ghẹo.
Tống Xuân Hoa liếc mắt một cái, từ trong xe rút ra hai th đại đao, đưa cho hai đệ,
"Xem xem luyện được đến đâu ."
"Vốn dĩ muốn tha cho các ngươi một mạng, nhưng đã muốn tìm chết, vậy thì chúng ta tiễn các ngươi một đoạn." Tên đàn râu quai nón hai cầm đao, khinh thường nói.
Vì Tống Đại Lang và Tống Tam Lang gia nhập, cục diện lập tức đảo ngược.
M tên đối diện, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
Cô gái bị th niên kéo ra sau lưng,
"Vào mau!"
Cô gái th giúp đỡ kh chút do dự, chui vào trong xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-ve-co-dai-nho-su-may-man-nuoi-song-gia-dinh/chuong-180.html.]
Khi m tên đối phương ngã xuống, cục diện trở thành ba đối ba.
M tên vừa còn kiêu ngạo, giờ đã trở nên sợ hãi.
Tên đàn râu quai nón quay sang Tống Đại Lang và Tam Lang nói:
"Hai vị đại hiệp, chỉ cần hai vị kh nhúng tay vào, số tiền hôm nay, sẽ chia cho hai vị một nửa, kh, sẽ cho hai vị tất cả."
th niên bên cạnh nghe vậy, lo lắng về phía Tống Đại Lang và Tam Lang.
Kh đợi Tống Đại Lang và Tam Lang trả lời, Tống Xuân Hoa ra hiệu hai dừng lại,
"Thật ? Kể xem! bao nhiêu? Để ta còn cân nhắc."
Tên râu quai nón nghe vậy, tưởng rằng hy vọng, vội vàng nói:
"Năm ngàn lạng!"
Nữ tử đột nhiên chui ra khỏi xe ngựa, lớn tiếng nói:
"Sáu ngàn lạng!"
"Làm đây, đối phương ra sáu ngàn lạng!" Tống Xuân Hoa bất lực xòe tay.
Tên đàn râu quai nón th vậy, vội nói:
"Một vạn lạng!"
Cô gái lớn tiếng hô:
"Hai vạn lạng!"
Tên đàn râu quai nón,
"Ta thực sự thể l ra một vạn lạng, ngay bây giờ thể đưa cho ngươi."
Nói đoạn, từ trong n.g.ự.c áo móc ra một xấp ngân phiếu dày cộp.
Tống Xuân Hoa về phía cô gái, nhướng mày.
Cô gái thẹn thùng nói:
"Ta ra ngoài vội vã, chỉ mang theo m ngàn lạng, nhưng tỷ cứ yên tâm, chỉ cần tỷ cứu ta, ta về sẽ nhất định đưa tỷ hai vạn lạng, kh, ba vạn lạng. Kh kh kh, mười vạn lạng cũng cho."
Tên râu quai nón đứng bên cạnh cười ha hả,
"Ngươi thể l ra mười vạn lạng, vậy ta thể l ra hai mươi vạn lạng, cái này ai mà chẳng nói được."
Cô gái th m.á.u tươi rỉ ra từ cánh tay th niên, vội vàng, cầu xin Tống Xuân Hoa,
"Thật mà, ta là Tam tiểu thư Tiền gia ở Tiền An Phủ."
Tống Xuân Hoa đột nhiên nở nụ cười dịu dàng,
"Tin nàng!"
Tên râu quai nón vẻ mặt kh thể tin nổi, lớn tiếng kêu:
"Đại hiệp, ngươi đừng bị nàng ta lừa gạt!"
vội vàng la lớn:
"Chúng ta nguyện ý dâng hết gia sản!"
Chỉ là đao thương của đối diện cứ dồn dập ép bọn chúng lùi bước, mặc kệ chúng nói gì.
M tên râu quai nón bị dồn đến đường cùng, hung hăng phản c, nhưng hữu tâm vô lực.
Tên đàn mỏ nhọn má hóp đang đối đầu với th niên, đột nhiên, th đại đao c.h.é.m về phía Tống Xuân Hoa.
Nhưng còn chưa kịp tới gần, "Ầm!" một tiếng ngã lăn ra đất.
Một mũi tên cắm thẳng vào n.g.ự.c ta.
Trận chiến nh chóng kết thúc, hai tên bị chặt đứt hai tay treo trên cành cây ven đường.
Cô gái l tất cả ngân phiếu trong n.g.ự.c áo, cùng với những món trang sức trên đầu xuống, nâng trong tay, nặng nề quỳ xuống đất, th niên bên cạnh cũng theo sát phía sau.
"Đa tạ các vị đại hiệp đã ra tay tương trợ, đây là hai ngàn tám trăm lạng, cây trâm cài tóc và đôi hoa tai này ước chừng đáng giá hai trăm lạng."
Cuối cùng, nàng từ trong n.g.ự.c áo l ra một khối ngọc bội,
"Đại hiệp, ngài cầm khối ngọc bội này đến Tiền gia ở Tiền An Phủ, là thể l số ngân lượng còn lại."
Tống Xuân Hoa liếc hai một cái, kh nhận, chỉ rút ra mười tờ ngân phiếu một trăm lạng từ đó, ném một viên nhân sâm hoàn cho th niên bị thương,
"Ăn !"
Xoay dứt khoát nhảy lên xe ngựa.
Hai đang quỳ trên đất ngây ra.
Xe ngựa dần xa, hồi lâu, th niên mặt đầy luyến tiếc, nhưng vẫn mở lời:
"Về nhà thôi!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.