Xuyên Về Cổ Đại Nuôi Dưỡng Bảo Bối
Chương 284:
Lý Tam Nương gật đầu: ", , ! Con cứ yên tâm, nương sẽ làm thật nhiều, bảo đảm no bụng!"
M đang trò chuyện trong sân, đột nhiên trong nhà truyền đến tiếng khóc nỉ non của Đô Đô.
Lý Tam Nương vội vàng nói: “Chắc là Đô Đô tỉnh giấc , kh tr th nên mới khóc đó thôi.”
Giang Oản Oản nói: “Để con bế nó ra.”
Đi đến phòng ngủ, Đô Đô đang ngó nghiêng bốn phía, nước mắt trên gương mặt lăn dài thành dòng, Giang Oản Oản vội vàng đỡ nó lên: “Ôi chao, đây là tiểu tử đáng thương của nhà ai, cớ lại khóc bi thiết dường này?”
Được nàng ôm vào lòng, Đô Đô lập tức nín bặt tiếng khóc nhưng vẫn còn nức nở, miệng nhỏ bi bô kh ngớt.
Đoàn Đoàn và Tần Tĩnh Trì theo sau Giang Oản Oản, Đô Đô th Tần Tĩnh Trì liền vội vàng chìa đôi tay nhỏ về phía : “A... A…”
Tần Tĩnh Trì mỉm cười, vội vàng bế tiểu oa nhi trước mặt vào lòng.
Giang Oản Oản khẽ vỗ lên m.ô.n.g nhỏ của Đô Đô, nói: “Tiểu tử này lại bám riết l !”
Tần Tĩnh Trì cười mãn nguyện: "Đương nhiên ! Ta là phụ thân của nó mà!" Nói xong, khẽ hôn Đô Đô hỏi: "Nhi tử, đúng kh nào?"
Đô Đô cười khúc khích, vô tình giật một lọn tóc của .
Tiểu tử này đã được bảy tám tháng tuổi nên sức lực đã kh còn như thuở mới lọt lòng, nó chẳng biết khác đau đớn chăng, chỉ biết dùng hết sức .
Dù Tần Tĩnh Trì đã quen với việc bị nó giật tóc nhưng lần nào cũng nhói lên đau đớn.
"Chậc... Tiểu tử này, ra tay kh biết nặng nhẹ gì cả, con kh định khiến phụ thân ta bạc tóc ?"
Đô Đô kh hiểu nói gì, chỉ th dáng vẻ nhăn nhó của phụ thân tr thật buồn cười, bàn tay nhỏ lại tiếp tục giật l tóc .
Th Tần Tĩnh Trì lại khẽ kêu đau đớn, Đô Đô vẫn cười khúc khích nhưng nó chỉ đùa nghịch một đôi lần thôi, dưới sự vỗ về, dỗ dành của Tần Tĩnh Trì, nó từ từ bu tóc ra.
Sau đó lại chẳng chịu yên phận, bám víu vào vai Tần Tĩnh Trì, đòi trèo lên.
Tựa hồ Tần Tĩnh Trì đã thành thói quen với động tác này của nó, chỉ trong chớp mắt đã đỡ tiểu oa nhi này ngồi vững trên vai .
Đô Đô được ngồi trên vai Tần Tĩnh Trì như ý nguyện, mắt chớp chớp, lẽ ý thức nguy hiểm dường như mạnh mẽ nên hai bàn tay nhỏ bé ôm chặt l đầu Tần Tĩnh Trì, sợ sẽ lỡ mà té ngã.
Đợi đến khi th đã vững vàng, tiểu oa nhi mới cúi đầu ngó chỗ này, lại chỗ kia, th Đoàn Đoàn và Giang Oản Oản ngẩng đầu , trong mắt lập tức tràn ngập ý cười.
Đoàn Đoàn ngơ ngẩn đệ đệ của , một lúc lâu sau mới hỏi Tần Tĩnh Trì: "Phụ thân, thuở nhỏ, Đoàn Đoàn cũng nghịch ngợm như Đô Đô chăng?"
Đoàn Đoàn nghĩ, chắc hẳn kh thể nào nghịch ngợm đến vậy được?
Tần Tĩnh Trì một tay đỡ lưng Đô Đô, một tay nhẹ nhàng nới lỏng bàn tay bé nhỏ của Đô Đô đang siết chặt cổ , nghe Đoàn Đoàn nói, lập tức thốt lên: "Con ngoan hơn tiểu tử này bội phần, con xem nó ôm chặt phụ thân thế này, chẳng biết thương yêu phụ thân chút nào."
Đoàn Đoàn Đô Đô đang cười tít mắt, lại Tần Tĩnh Trì tr thật bất lực, Đoàn Đoàn lại khúc khích cười: "Đô Đô thật là tinh nghịch quá chừng!"
Đoàn Đoàn trước mặt Tần Tĩnh Trì nhún nhảy m cái, vẫy vẫy tay với Đô Đô: "Đô Đô, đệ thể nghịch ngợm với phụ thân, nhưng tuyệt nhiên kh được trêu chọc mẫu thân và ca ca đâu nhé!"
Tần Tĩnh Trì kinh ngạc Đoàn Đoàn: "Làm lại thể trêu chọc phụ thân? Lời lẽ này là đạo lý gì? Bảo bối của ta hư !"
Đoàn Đoàn nghe Tần Tĩnh Trì nói thì ngẩn trong chốc lát, phụ thân vậy mà cũng thể thốt ra lời lẽ nhường , lại còn... Còn Đoàn Đoàn...
Đoàn Đoàn chợt bừng tỉnh, gương mặt nhỏ bé đỏ bừng: "Phụ thân, Đô Đô mới là Đô Đô, Đoàn Đoàn đã lớn , là đại nhi tử , kh thể gọi là tiểu oa oa nữa, bằng kh... bằng kh Tiểu Bao Tử cùng đám bằng hữu chắc c sẽ chê cười con mất thôi!"
Tần Tĩnh Trì nói: "Chẳng thuở trước con thích mẫu thân gọi con là bảo bối đó ? Cớ , mẫu thân con thể gọi, phụ thân con lại kh thể gọi?"
Đoàn Đoàn vội vã giải thích: "Kh... Kh vậy, mẫu thân... Mẫu thân đã lâu kh gọi Đoàn Đoàn là bảo bối nữa, hơn nữa... Hơn nữa đám Tiểu Bao Tử lại nói nếu gọi bảo bối sẽ... Sẽ vô cùng... Vô cùng trẻ con."
"Nhưng... Nhưng Đoàn Đoàn vẫn thích phụ thân và mẫu thân gọi con như vậy! Tuyệt nhiên kh kh thích!"
Tần Tĩnh Trì cố tình nói: "Được, được, được, nếu Đoàn Đoàn đã kh thích phụ thân gọi con là Đoàn Đoàn bảo bối, vậy thì từ nay phụ thân sẽ kh gọi con như vậy nữa."
Đoàn Đoàn nghe xong định gật đầu, chợt bừng tỉnh nhận ra ều bất ổn: "Phụ thân, thật là trêu chọc Đoàn Đoàn, vừa đã gọi m lần đó! Hừ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-ve-co-dai-nuoi-duong-bao-boi/chuong-284.html.]
Đoàn Đoàn giận dỗi ngẩng đầu Đô Đô: "Đô Đô, sau này, ngoài những khác trong nhà, đệ cứ việc trêu chọc phụ thân nhiều vào, phụ thân thật là hư quá !"
Tần Tĩnh Trì khẽ nhướng đôi mày: "Con kh th Đô Đô nhà ta vừa tr th phụ thân đã vội chìa tay đòi ôm đó ? Nó chắc c sẽ đứng về phía phụ thân, tuyệt nhiên sẽ kh nghe lời con đâu."
"Hừ! Phụ thân đáng ghét!"
"Đoàn Đoàn đây dùng bữa đây! Sẽ kh cho ngoại tổ mẫu nấu riêng cho phụ thân dùng bữa đâu, hừm..."
Làm ra vẻ mặt hài hước với Tần Tĩnh Trì, Đoàn Đoàn nh chân chạy ra ngoài, thẳng tiến đến nhà bếp, sau đó giọng nói non nớt của tiểu tử vọng đến từ phía đó: “Ngoại tổ mẫu ơi ngoại tổ mẫu! Phụ thân bắt nạt con, ngoại tổ mẫu chớ nấu món thích ăn, hãy nấu món chân giò Đoàn Đoàn ta thích! Chớ nấu thịt kho tàu cho phụ thân...”
Giang Oản Oản th Tần Tĩnh Trì lâm vào cảnh khó xử, ôm bụng cười kh ngớt: “Ha ha ha... Tĩnh Trì, ... lại hành xử như hài tử vậy? Còn so đo với Đoàn Đoàn.”
Tần Tĩnh Trì cười nói: “Tiểu tử này, trước kia nếu gọi nó là bảo bối chắc hẳn sẽ vui m ngày liền, mới đó bao lâu, đã bắt đầu chê .”
“Nó đã học đường một năm , cũng đã biết e thẹn .”
Đô Đô tựa đầu vào Tần Tĩnh Trì, cúi xuống Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản, miệng nhỏ hơi há, trong đôi mắt ngập tràn vẻ nghi hoặc.
“A? Ê ê?”
“Aaa…”
Tần Tĩnh Trì bế tiểu nhi đang ê a trên vai vào lòng: “ vậy?”
Đô Đô giơ bàn tay nhỏ bé lên sờ mặt , đoạn lại Giang Oản Oản: “Aa... A...”
Tần Tĩnh Trì cười tít mắt lắc đầu: “Phụ thân kh hiểu, con mau học nói, nói cho phụ thân nghe, được kh?”
Đô Đô vẫn đầy nghi hoặc, đưa bàn tay nhỏ lên miệng cắn.
Giang Oản Oản vội kéo tay nó xuống: “Đô Đô ngoan, kh được cắn tay, v bẩn lắm! Con biết kh?”
Đô Đô bất đắc dĩ bỏ tay ra khỏi miệng, nhắm mắt lại: “A?”
Tần Tĩnh Trì lên tiếng: “Nhi tử, phụ thân dạy con nói nhé, nào! Nói theo phụ thân, phụ... Phụ thân, nương… Nương!”
“A a…”
“Phụ... Phụ thân…”
“A a!”
Tần Tĩnh Trì bất đắc dĩ tiếp tục nói: “Nương… Hôn…”
“A a!”
Giang Oản Oản cười nói: “Hài tử còn thơ ấu thế này thì thể biết nói chuyện được!”
Tần Tĩnh Trì thở dài: “Ôi, cũng kh biết khi nào nó mới thể nói chuyện, biết nói mới thêm phần vui thú.”
Nói tới đây, Giang Oản Oản hỏi: “Trước đây Đoàn Đoàn bắt đầu nói chuyện từ khi nào vậy?”
Tần Tĩnh Trì ngẩn , trầm ngâm hồi lâu mới áy náy đáp: “Hình như ta... Ta cũng kh rõ, lúc đó Đoàn Đoàn ở cùng gia gia nãi nãi, mãi đến một hôm ta đến thăm nó, nó đột nhiên ta gọi “cha” bằng giọng nói non nớt của hài tử, ta mới hay... Nó đã biết nói .”
Giang Oản Oản vội nói: “Kh cả, chuyện đó... Cũng là chuyện kh thể tránh khỏi, ... ... Tóm lại, cũng đừng quá tự trách , huống chi Đoàn Đoàn của chúng ta hiện giờ chẳng tốt ? Bây giờ tiểu tử này vô lo vô nghĩ, vừa còn dám so đo với , đã là một đứa trẻ lớn khôn .”
“, nàng nói đúng.”
Giang Tư Nguyệt và Lý Tam Nương dọn hết thức ăn lên bàn, th Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản vẫn chưa ra, Giang Tư Nguyệt nói với Đoàn Đoàn: “Đoàn Đoàn, con mau vào gọi hai họ ra dùng bữa .”
Đoàn Đoàn nồi chân giò hầm và đĩa thịt kho tàu to lớn trên bàn, bĩu môi nói: “Hừ, thật là hời cho phụ thân đáng ghét mà!”
Lý Tam Nương nghe th tiếng lẩm bẩm của tiểu hài tử, cười nói: “Kh con bảo ngoại tổ mẫu làm nhiều hơn ? giờ lại hối hận ư?”
Đoàn Đoàn kiêu ngạo nói: “Đâu , con chỉ sợ phụ thân đáng ghét kia giành mất chân giò của con thôi, Đoàn Đoàn và tiểu cữu nhi sẽ kh đủ ăn đâu, kh vì quan tâm đến phụ thân đâu!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.