Xuyên Về Cổ Đại Nuôi Dưỡng Bảo Bối
Chương 317:
Đô Đô cười khúc khích mặc cho làm, chẳng m chốc đã cởi bỏ hết xiêm y, chỉ còn lại một tiểu hài tử trần trụi.
Đoàn Đoàn quen đường quen lối đặt con hổ b lên giường của Giang Tư Nguyệt ôm quần áo ngủ tiến vào phòng tắm.
bé Đô Đô đang ngồi trong bồn tắm, lại nửa thùng nước nóng trong bồn tắm, liền nh chóng cởi hết quần áo trên , sau đó thoăn thoắt trèo vào bồn tắm.
Khi làn nước ấm áp bao phủ khắp cơ thể, bé dựa vào thành bồn tắm mà thở dài khoan khoái: "Ái chà! Thật là dễ chịu! Về đến nhà quả là tuyệt vời nhất!"
bé nằm trên thành bồn tắm Giang Tư Nguyệt đang tắm cho Đô Đô: "Tiểu cữu ơi, cữu đâu biết, trên đường về chúng con nào được tắm rửa tử tế đâu, nhiều khách ếm chẳng cho chúng con đun nước nóng, cũng chẳng bồn tắm, thật sự khó chịu biết bao."
Giang Tư Nguyệt ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, ngẩng đầu bé: "Vậy thì hôm nay Đoàn Đoàn cứ ngâm thật lâu một chút, ngoại tổ mẫu đã đun nhiều nước nóng ở bên ngoài , lát nữa nước nguội cữu sẽ thêm nước cho con!"
Đoàn Đoàn cười tươi toe toét gật đầu: "Vâng vâng! Vậy con sẽ ngâm nửa c giờ! Tiểu cữu tắm xong cho Đô Đô thì kỳ lưng cho con nhé! Con tin chắc là bẩn lắm !"
"Được, cữu sẽ kỳ lưng cho con! Dù con bẩn đến m, cữu cũng kh chê con đâu."
Giang Tư Nguyệt vừa nói chuyện với bé vừa chạm vào nách Đô Đô khiến nó lập tức ngứa kh chịu nổi, mà cười ha ha tránh né: "Tiểu cữu cữu! Tiểu cữu cữu!"
Trong lúc né tránh, Đô Đô còn b.ắ.n nước vào Giang Tư Nguyệt.
Giang Tư Nguyệt vốn là dễ tính, quần áo tuy ướt đẫm nhưng vẫn Đô Đô mỉm cười hiền hậu.
Đoàn Đoàn th vậy chút kh vui: "Tiểu cữu cữu, cữu cứ tắm qua loa cho Đô Đô là được , nương và cha con vẫn luôn lau rửa cho đệ mà, đệ hoàn toàn kh hề bẩn đâu."
Giang Tư Nguyệt gật đầu, lau sạch sẽ cho Đô Đô bế ra ngoài.
"Nương, nương bế Đô Đô trước , con tắm cho Đoàn Đoàn sẽ đưa chúng ngủ."
Lý Tam Nương vội vàng bế Đô Đô ngồi trước lò sưởi, sợ rằng nó mặc quần áo ngủ mỏng sẽ bị nhiễm lạnh.
Nhưng Đoàn Đoàn kh ngâm lâu đã cùng Giang Tư Nguyệt tắm rửa xong xuôi mà ra, cũng chỉ mới qua khoảng hai khắc mà thôi.
Giang Tư Nguyệt đón l Đô Đô từ trong lòng Lý Tam Nương, Đoàn Đoàn thì tự đẩy cửa phòng ngủ vui vẻ nhảy lên giường.
Đô Đô th dáng vẻ này của ca ca , nó cũng sốt ruột muốn lên giường ngay lập tức, Giang Tư Nguyệt trực tiếp đặt nó lên mép giường.
Đô Đô nh chóng bò đến bên Đoàn Đoàn, trực tiếp ôm con hổ nhỏ của bé vào lòng chiếm làm của riêng .
Đoàn Đoàn cảnh này đã thành quen, cũng mặc kệ nó.
Bất đắc dĩ liếc Đoàn Đoàn, bé vội vàng vén chăn lên: "Đệ đệ, nh lên, bò vào đây, đắp chăn chúng ta chơi tiếp."
Giang Tư Nguyệt đến bên giường, nhẹ nhàng nhấc Đô Đô nhét vào trong chăn, sau đó cũng trèo lên giường.
Đoàn Đoàn Giang Tư Nguyệt nằm bên mép giường, lại Đô Đô cười ha hả ở giữa giường, lên tiếng: “Tiểu cữu cữu, ta cũng muốn nằm cạnh cữu! Cữu ngủ ở giữa !”
Nói , tiểu tử trườn sang bên kia Giang Tư Nguyệt.
Giang Tư Nguyệt tay trái ôm tay ấp hai tiểu oa nhi khả ái, trong mắt toàn là ý cười dịu dàng.
Đoàn Đoàn ôm cánh tay y, Đô Đô thì ôm thú b hình hổ chui vào lòng y.
Hai tiểu tử đều ngồi xe ngựa suốt một ngày, bởi vậy nh đã lâm vào mộng đẹp.
Giang Tư Nguyệt trái , chốc lát cũng chìm vào giấc mộng.
Sáng hôm sau, cảm th lồng n.g.ự.c nhói đau nặng trĩu, Giang Tư Nguyệt đột ngột mở bừng nhãn mâu.
Đô Đô đang nằm sấp trên thân , lúc này y mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là chưa kịp an tâm bao lâu, y lại tiếp tục nín thở, cho đến khi xiêm y ngủ dày cộm trên thân ướt đẫm cả thảy, y mới tuyệt vọng thở dài một tiếng.
Mà Đô Đô nằm sấp trên thân y làm việc nghịch ngợm, vẫn đang ngủ say như chết, chẳng chút dấu hiệu tỉnh giấc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-ve-co-dai-nuoi-duong-bao-boi/chuong-317.html.]
Vì Đoàn Đoàn vẫn ôm chặt cánh tay Giang Tư Nguyệt nên ống tay áo của tiểu tử cũng dần bị thấm ướt.
Cảm giác được hơi lạnh ẩm ướt, Đoàn Đoàn mơ màng hé mắt, liền đối diện với dung nhan tuấn tú lộ vẻ chẳng còn gì để luyến tiếc của Giang Tư Nguyệt.
“Đoàn Đoàn.” Y khẽ gọi.
“Dạ, thưa cữu?” Đoàn Đoàn mơ màng đáp.
“Cháu cảm th ều gì khác thường kh?” Y tiếp tục hỏi.
“Ưm... Hơi lạnh lẽo... Lại ẩm ướt nữa...” Ánh mắt Đoàn Đoàn kh nhịn được rũ xuống, ý buồn ngủ vẫn còn nồng đậm.
“Đây là cảm giác gì đây?” Y bất lực khẽ hỏi.
“Là cảm giác giống như Đô Đô tè dầm...” Đoàn Đoàn thành thật đáp lời.
“Đô Đô... Tè dầm... Cảm giác... Tè dầm... Tè dầm?” Đoàn Đoàn đột nhiên ngồi bật dậy, cúi đầu xuống. Tiểu tử lập tức xốc chăn lên, liền th một cục nhỏ cuộn tròn trước n.g.ự.c Giang Tư Nguyệt.
Sau đó kỹ lại, trên n.g.ự.c Giang Tư Nguyệt loang lổ một vệt nước sẫm màu, khác biệt rõ rệt so với những chỗ khác.
Đoàn Đoàn th cảnh này, hít vào một hơi khí lạnh thấu xương: “Ha... Tiểu cữu cữu...”
Đoàn Đoàn nghĩ, Đô Đô chắc c tiêu đời , tè dầm thì thôi , lại còn v bẩn lên thân thể tiểu cữu nữa chứ!
Tính tình tiểu cữu hiền hòa như vậy, e rằng cũng chẳng kham nổi uy lực tè dầm của đệ đâu.
“Tiểu cữu cữu, Đô Đô... Đô Đô... đệ ... Đệ lại thể bò lên thân cữu tè vậy?”
Giang Tư Nguyệt nhắm mắt lại, bất lực nói: “Cữu cũng kh biết!”
Y lại sang tiểu tử đang mút mát đôi môi nhỏ, ngủ say như heo con, bất lực cười: “Đô Đô vừa về đã tặng cữu một món quà! Món quà này thật độc đáo!”
Đoàn Đoàn Đô Đô ngủ vùi như chú heo con nhỏ, chê bai chẳng muốn nữa: “Này, tiểu cữu, cữu mau bế đệ sang một bên, mau thay xiêm y !”
Lúc này Giang Tư Nguyệt mới hoàn hồn, bế Đô Đô lên, nh chóng cởi sạch xiêm y trên thân đệ ném bộ y phục ngủ ướt đẫm của đệ lên chiếc ghế đẩu bên giường, sau đó y nhét đệ vào trong chăn.
Giang Tư Nguyệt Đoàn Đoàn: “Đoàn Đoàn, cháu tr nom Đô Đô giúp cữu, cữu tắm rửa đổi y phục trên thân.”
Đoàn Đoàn vội gật đầu: “Tiểu cữu cữu mau ! Mau !”
Th Giang Tư Nguyệt ôm một xiêm y sạch sẽ nh chóng rời khỏi phòng ngủ, Đoàn Đoàn mới ngây dại cúi đầu, vén một góc chăn Đô Đô đang nằm trong chăn: “Đô Đô à, đệ thật đáng gờm! Đệ làm ca ca mất mặt quá! Sau này tiểu cữu chê đệ, ca ca chắc c sẽ chẳng giúp đỡ đệ đâu!”
Th đệ vẫn ngáy khò khò, Đoàn Đoàn bất lực bu chăn: “Chậc... Ca ca lười đoái hoài đến đệ.”
chiếc tay áo ướt đẫm, Đoàn Đoàn ngã vật trở lại giường, nằm thở dài lại bất lực vùng dậy thay y phục ngủ.
Cẩn thận đắp chăn cho Đô Đô đang lõa thể, sau đó tiểu tử vội xỏ giày, nh chóng quay về phòng .
Bởi vì ta và Giang Tư Nguyệt đều bị Đô Đô tè dầm đánh thức, nhưng thực tế lúc này còn sớm, trong phủ, ngoài Tần phụ Tần mẫu, Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đều vẫn còn say giấc nồng.
Đoàn Đoàn bước tới chiếc trường kỷ, ngồi sụp xuống bên cạnh Tần phụ, lên tiếng: “Gia gia, Đô Đô tè dầm .”
Tần phụ sửng sốt, sau đó lão nhân gia bình tĩnh gật đầu: “Biết , đây chẳng chuyện thường đó ư?”
Đoàn Đoàn kh chút biểu cảm : “Đô Đô tè dầm... Tè lên thân tiểu cữu.”
Tần phụ vẫn ềm nhiên tiếp lời: “Ừ, chẳng cháu cũng bị Đô Đô tè dầm làm ướt , là lẽ thường, lẽ thường thôi!”
Đoàn Đoàn thở dài: “Đệ bò lên thân tiểu cữu tè, xiêm y ngủ của tiểu cữu đều bị đệ làm ướt, đệ ...” Đoàn Đoàn chẳng kìm nén nổi, vô cùng kích động: “Đệ tè ướt cả thân tiểu cữu! Trời đất ơi! Tè đến nỗi tiểu cữu tỉnh mộng! Tiểu cữu thật đáng thương biết bao!”
Tần phụ ngây tại chỗ: “Ờ... Ờ... Cái này... Cái này... A Nguyệt cũng thật đáng thương!” Lão nhân gia lại gần Đoàn Đoàn thì thầm: “Vậy cháu lại bỏ mặc đệ ? Hay là chúng ta mau chóng bế đệ sang đây, kẻo e rằng A Nguyệt sẽ trừng phạt đệ !”
Đoàn Đoàn lắc đầu: “Ta mới chẳng bế đệ , cứ để tiểu cữu trừng phạt đệ cho tốt, để đệ biết sợ, suốt ngày chỉ biết tè dầm thế này!”
Nhưng Đoàn Đoàn cũng biết, với tính tình của tiểu cữu của ta, thể trừng phạt Đô Đô được! Kh chừng, vừa th Đô Đô tỉnh giấc, còn ôm l dỗ dành đệ chứ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.