Xuyên Về Cổ Đại Nuôi Dưỡng Bảo Bối
Chương 6:
Đặt chảo lên bếp lửa, cho dầu vào phi thơm hành, gừng, tỏi, sau đó cho xương cốt cá vào xào sơ qua vài lượt. Kế đó, đổ th thủy vào, đợi nước sôi thì hầm thêm chốc lát, chắt ra một chén c riêng. Nêm nếm gia vị vào chảo, nào muối, tương du cùng chút đường phèn, thả khoai tây xắt lát cùng rau x vào.
Đợi rau chín tới, vớt ra đặt vào nồi đất lớn. Từ từ cho từng lát cá vào chảo, đun chừng một hai phút là cá chín tới. Sau đó, trút toàn bộ cá lát cùng nước dùng trong chảo vào nồi đất. Thêm ít ớt và hoa tiêu, rưới dầu nóng lên. Tức thì, hương thơm lan tỏa ngào ngạt! Rắc thêm nắm hành lá thái nhỏ, món ăn càng thêm trọn vẹn!
Khi Tần Tĩnh Trì đẩy cửa sân bước vào, một mùi hương nồng nàn đến lạ thoang thoảng trong kh khí, khiến vô thức nuốt khan. Chân bất giác bước theo hương thơm dẫn lối về phía nhà bếp.
Vừa bước vào, th cảnh tượng trước mắt, Tần Tĩnh Trì kh khỏi sững sờ, vẻ mặt trở nên phức tạp khôn lường. Giang Oản Oản đang nấu cá viên, nàng trút phần nước dùng cá đã chắt riêng vào nồi. Đợi nước sôi, nàng khẽ rút một khúc củi trong lò, để lửa bớt , chậm rãi thả cá viên và rau x vào. Khi mọi thứ đã chín mềm, nàng nêm nếm chút muối cho vừa miệng là xong xuôi.
Giang Oản Oản vừa múc cá viên vào bát, ngẩng đầu lên liền bắt gặp Tần Tĩnh Trì đứng lặng nơi cửa bếp. Giật , nàng suýt đánh rơi chiếc bát. Nàng hờn dỗi liếc một cái, lên tiếng: “Ngươi đột ngột xuất hiện như vậy, làm ta sợ hết hồn!”
Tần Tĩnh Trì ngượng nghịu đáp: “Xin... Xin lỗi nàng! Chẳng qua mùi hương quá đỗi mời gọi, vào đến bếp lửa càng thêm rõ ràng, ta chỉ mải mê ngắm đồ ăn nơi đó mà quên mất lên tiếng báo.”
Giang Oản Oản th lúng túng, lòng mềm m phần, khẽ nói: “Kh cả. Ngươi mau bưng hết thức ăn ra !”
Tần Tĩnh Trì nghe vậy, vội vàng tiến đến bên bếp, trước hết bưng nồi đất ra. Các món ăn đều là đĩa lớn, chỉ thể mang ra từng món một.
Giang Oản Oản thì bưng cơm gạo lứt. Hai cùng nhau tiến vào phòng ngủ, nơi Đoàn Đoàn vẫn đang say ngủ, miệng nhỏ còn khẽ lẩm bẩm: “Nương... Cha…”
Giang Oản Oản đặt cơm xuống, tiến đến bên giường, hôn nhẹ lên trán con, đoạn khẽ thì thầm bên tai bé: “Bảo bối? Đoàn Đoàn bảo bối? Mau tỉnh dậy dùng bữa nào.”
Đoàn Đoàn dụi mắt, mở đôi mắt còn ngái ngủ, Giang Oản Oản mỉm cười: “Nương, ôm con!”
Giang Oản Oản lòng mềm nhũn, bế cục cưng nhỏ ấm áp lên, hài cho bé đặt con ngồi vào bàn: “Được , Đoàn Đoàn ngồi ngoan ngoãn nhé, chúng ta cùng dùng bữa thôi!”
Giang Oản Oản cầm bát, múc đầy cơm gạo lứt cho cả ba , lần lượt đặt vào tay hai cha con: “Mau dùng bữa thôi!”
Đoàn Đoàn những món ăn trên bàn, đôi mắt tròn xoe, còn cẩn thận đưa mũi lại gần mà hít hà. Giang Oản Oản bật cười bất lực, khẽ lắc đầu. Th Đoàn Đoàn vẫn chưa động đũa, nàng gắp cho bé một ít cá viên và vài lát cá. Nghĩ ngợi đôi chút, nàng lại gắp thêm vài miếng cho Tần Tĩnh Trì.
Tần Tĩnh Trì ăn một viên cá, bất giác ngẩn Giang Oản Oản. Viên cá vừa dai vừa thơm ngon vô cùng!
Lại ăn thêm một miếng cá, thịt cá mềm mại, cay nồng mà thơm ngon! Tần Tĩnh Trì vội vàng gắp thêm một miếng khoai tây. Khoai tây mềm nhừ, đậm đà hương vị, mặn mà vô cùng! Hệt như một chú cún con tham ăn!
Bản thân sống hơn nửa đời , từng làm c cho phú hộ, cũng từng ghé tửu lâu thưởng thức vài lần. vốn ngỡ những món ăn nơi đó đã là tuyệt hảo, nào ngờ m món trước mắt này, lại ngon hơn gấp vạn lần!
Chưa kịp để thốt lời, Đoàn Đoàn đã reo lên kinh ngạc: "Nương, nương! Đây là món gì vậy? Ngon quá chừng!" Đoàn Đoàn chỉ vừa nếm một miếng cá viên đã bị hương vị thơm ngon của nó hoàn toàn chinh phục.
Tần Tĩnh Trì cũng nghi hoặc nàng, hỏi: “Đây là những món gì vậy? Cớ ta chưa từng th qua?”
Giang Oản Oản mỉm cười, lại khẽ xoa mặt Đoàn Đoàn: “Bảo bối, con nói cho cha con nghe, trước khi con chìm vào giấc ngủ nương đã mang về những gì, được kh?”
Đoàn Đoàn há hốc miệng kinh ngạc: “Cha, nương lên núi tìm được vô vàn vật lạ, còn mang về một con cá, với cả con sâu nhiều chân ở dưới s nữa!”
Giang Oản Oản th nam nhân nàng đầy kinh ngạc, bèn chỉ vào món ăn giải thích: “Đây là cá viên, chính là thịt cá băm nhuyễn, thêm một ít gia vị mà thành.”
Tiếp đó chỉ vào cá lát nói: “Đây là cá lát, cũng chính là cá được thái thành miếng mỏng.”
“Củ khoai tây này là ta đào được trên núi ngày hôm nay! Củ nào củ n đều to lớn vô cùng!”
Tần Tĩnh Trì vạn lần kh ngờ con cá t hôi, lắm xương lại thể được chế biến thành món ngon đến vậy! Nghĩ đến đây, kh khỏi d lên nghi hoặc: Giang Oản Oản trước đây nào chịu xuống bếp, cớ nay lại đột nhiên trổ tài, mà còn làm ngon đến nhường này!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-ve-co-dai-nuoi-duong-bao-boi/chuong-6.html.]
Suy nghĩ một chốc, lại cảm th lẽ trước đây nàng thật sự quá đỗi chán ghét , bởi vậy kh muốn xuống bếp, càng kh muốn dâng thức ăn cho .
nàng quan tâm yêu thương Đoàn Đoàn đến vậy, Tần Tĩnh Trì trong lòng thầm nghĩ, lòng phức tạp khôn tả, chỉ mong sau này nàng thể thực tâm đối đãi tử tế với Đoàn Đoàn.
Giang Oản Oản th còn ngẩn ngơ, liền thúc giục: “Mau dùng bữa ! Kẻo thức ăn nguội mất bây giờ!”
Tần Tĩnh Trì b giờ mới hoàn hồn, ôm bát đáp: "Ừ, được." múc thêm khoai tây vào bát, trộn lẫn với cơm mà ăn, quả nhiên càng thêm ngon miệng!
Đoàn Đoàn ăn ngon lành, cái đầu nhỏ sắp chui tọt vào trong bát.
Giang Oản Oản xoa đầu bé, cười tủm tỉm nói: “Ăn chậm thôi, còn nhiều lắm. Sau này nương sẽ thường xuyên làm món ngon cho con dùng, được kh?”
Đoàn Đoàn vui vẻ hôn chụt lên má nàng: “Ừm ừm, nương là tốt nhất, cơm nương nấu cũng là ngon nhất!”
"Được , mau dùng bữa !" Vừa dứt lời, Giang Oản Oản đã múc khoai tây trộn vào cơm của .
Ba dùng bữa ngon lành, lại nào hay biết nhà Lý Quý kề bên đang chịu trận dày vò.
Nhà Tần này cũng chẳng biết làm món gì mà ngon đến vậy, từ giờ Thân đến giờ Dậu, từng đợt mùi thơm cứ thế bay ra từ ngôi nhà, khiến đứa nhóc nhà chẳng buồn động đũa, cứ ngó nghiêng mãi sang nhà kề bên.
Lý Quý dáng vẻ đáng thương của nhi tử, lòng mềm nhũn, bèn dỗ dành: “Tiểu Bảo ngoan, hôm nay cháo mẹ con nấu đặc quánh đ! Con ăn nhiều vào một chút, ngày mai cha sẽ mua thịt cho con ăn, được kh?”
Đoàn Đoàn nghe nhắc mai được thưởng thức thịt, đôi mắt bừng sáng, b giờ mới an phận ngồi yên. Song mùi thơm từ nhà bên cạnh quả thực áp đảo khôn cùng, khiến cả nhà dù đang uống cháo vẫn th vô vị lạ thường.
Bên phía Tần gia, hai lớn một nhỏ ăn xong bữa cơm, đều tựa nghiêng vào ghế, bụng dạ no căng, thân thể lười biếng chẳng muốn động đậy.
Nghỉ ngơi một lát, Tần Tĩnh Trì thu vén bát đũa, cất lời với Giang Oản Oản: “Nàng cứ cùng Đoàn Đoàn chơi , ta sẽ rửa bát.”
Giang Oản Oản khẽ mỉm cười gật đầu. Tần Tĩnh Trì th nụ cười hiền hòa của nàng mà thẫn thờ, b giờ mới tay chân phần lúng túng mà cầm bát ra ngoài.
Giang Oản Oản vốn là một giai nhân tiếng tăm lẫy lừng về nhan sắc, dung nhan th tú, da thịt nõn nà, đôi mắt to tròn long l; chỉ cần khẽ mỉm cười hiền hòa đã đủ khiến say đắm.
Trước đây, Giang Oản Oản đối với hai cha con bọn họ chưa từng lộ vẻ hòa nhã, cũng chẳng m để tâm đến Đoàn Đoàn, bởi vậy Tần Tĩnh Trì cũng kh hề nảy sinh tư tình gì với nàng; ngay cả Đoàn Đoàn cũng chỉ là kết quả của cuộc hôn nhân bị mẹ cưỡng ép năm nào.
Giờ đây, Giang Oản Oản đột nhiên trở nên hiền hòa, chẳng những Đoàn Đoàn, ngay cả Tần Tĩnh Trì cũng kh khỏi đôi chút bị huyễn hoặc.
Tần Tĩnh Trì khẽ cười khổ một tiếng, thở dài, nàng chỉ cần đối đãi tử tế với Đoàn Đoàn một chút thôi, đã thầm dâng hương khấn nguyện , nào dám vọng tưởng ều gì khác nữa!
Chờ mọi thứ thu vén xong xuôi, màn đêm cũng dần bu xuống.
Tần Tĩnh Trì bưng một chậu nước lớn vào phòng ngủ, để hai mẹ con Giang Oản Oản tắm rửa.
Giang Oản Oản cầm chậu nước, dung nhan th tú phản chiếu trên mặt nước trong, kh khỏi thẫn thờ. Dung mạo này đến tám phần tương tự nhan sắc của ta thuở trước. kỹ lại, dường như còn th nhã hơn ta vài phần, chẳng trách đời xưng tụng là mỹ nhân!
Nghĩ đến thời kỳ mạt thế, cũng nhiều nam nhân theo đuổi nàng song nàng đều chẳng hề mảy may động lòng; bởi mang dị năng, nàng được chút địa vị, nên cũng chẳng ai dám cưỡng ép nàng.
Vì lẽ đó, nàng kh từng vấn vương ái tình suốt ba mươi lăm năm ròng.
Vô thức, Giang Oản Oản nghĩ tới vị nam nhân cao lớn tuấn tú ở ngoài kia. Giá như thể ở cùng một chỗ, ắt hẳn cũng là một như .
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.