Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại

Chương 265:

Chương trước Chương sau

“Chuyện nhỏ thôi, ta và Tiêu đầu Sài chỉ tiện tay giúp đỡ chốc lát. Vốn dĩ, chúng ta cũng muốn ghé qua tiệm của .”

Ngũ Thừa Phong vừa dứt lời, Lê Tường mới chợt nhớ ra sáng nay lúc nàng gặp hai bọn họ trên đường, họ cũng nói muốn qua cửa hàng nhà ăn mì.

“Nếu đã vậy, ta sẽ đích thân xuống bếp làm cho hai vị một chén mì.”

Đã treo biển nghỉ ngơi nửa ngày ra ngoài, Lê Tường cũng kh định thu nó lại, xem như dành nửa ngày này để ổn định lại mọi việc trong nhà, đồng thời để phụ mẫu thể nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

Nàng vào phòng bếp. Ngũ Thừa Phong th trong bếp kh , liền tự giác theo nàng vào, an vị bên cạnh nàng và bắt đầu nhóm lửa, chỉ để lại một Tiêu đầu Sài lẻ loi ngồi ở bên ngoài gặm chiếc đuôi heo.

“Hừ, cái tên tiểu tử này, còn ra vẻ kh thích. Ai dà…”

Thôi, cứ ngồi đây lẳng lặng xem tuồng kịch này cũng được.

Lê Tường làm cho hai bọn họ mỗi một chén mì trộn tương, đủ đầy các món ăn kèm. Chờ hai đó ăn xong, nàng lại tiễn bọn họ ra tận cửa, mới trở vào thương lượng chuyện tiếp theo với phụ mẫu.

Hiển nhiên, hai đệ Lâm gia lòng vẫn kh cam tình kh nguyện, nhưng dù tiểu nhị của bọn họ vẫn đang nằm trong tiệm Lê gia, lại còn bị thương là sự thật rành rành.

Bị đẩy vào thế khó chối cãi, cuối cùng hai đành ngoan ngoãn dâng tiền cho Lê Tường, dẫn trở về.

Vừa nhận được tiền, Lê Tường lập tức trao năm ngân bối cho Lạc Trạch.

Chỉ riêng việc bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, dũng cảm x lên bảo vệ tài sản cho cửa tiệm, đã xứng đáng với số tiền này. Huống hồ, còn vì chuyện sau này nữa; đợi đến lúc thành thân, trong tay cũng kh nên quá túng thiếu, e rằng sẽ khó coi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lê Tường thấu mọi chuyện nhưng kh vạch trần. Sau khi trao tiền cho , nàng lại mời lang trung tới kê thuốc. B giờ mới coi như xong việc của nàng. Còn về phần , tự nhiên đã nhiều quan tâm chiếu cố.

“Nương, hôm nay nhà ta nghỉ ngơi nửa ngày. cứ ở đây trò chuyện với tiểu cửu mẫu, ta và phụ thân sẽ ra ngoài xử lý chút việc.”

Quan thị tự nhiên kh hề ý kiến gì. Vừa lúc bà đã sớm muốn may xong m bộ quần áo mùa đ cho cả nhà. em dâu giúp đỡ, bà sẽ làm nh hơn một chút.

Mãi cho đến khi ra khỏi nhà, được một đoạn đường khá xa, Lê Giang mới hay nữ nhi muốn dẫn mua . lập tức từ chối kh hề suy nghĩ.

“Tương Nhi, nhà ta chỉ là gia đình bá tánh bình thường, kh thịnh hành cái kiểu cần hầu hạ như các gia tộc lớn kia.”

Nghe nói, Lê Tường cảm th vừa bất lực vừa buồn cười.

“Phụ thân... Ta mua về là để dạy đệ tử, đâu mua về làm nô tài hầu hạ. cũng th đó, hiện giờ đã kẻ nhòm ngó c thức nhà ta, ta tuyển thêm về đề phòng và giữ an toàn. Vả lại, tuy rằng nhiều tới tìm ta bái sư, nhưng gốc gác, tính tình những đó ra ta đâu thể biết rõ, nào dám tùy tiện nhận bừa? Lỡ như dạy dỗ xong xuôi, bọn họ lại chạy qua tửu lầu khác thì ? Hiện giờ nhà ta đã ta và biểu tỷ , thêm khác cũng chưa hẳn đã cần thiết. Tuy kh nhận ngoài, nhưng mua thì được. Ta nắm trong tay khế ước bán thân của họ, muốn chạy cũng kh thoát. Đợi sau này bọn họ làm lâu , tính nết cũng kh tồi, khi ta sẽ hủy bỏ khế ước bán thân cho họ.”

“Ra là vậy……”

Cuối cùng, sự bài xích trong lòng Lê Giang cũng dần tan biến. Nhưng bảo làm chuyện mua bán này, vẫn cảm th kh được tự nhiên.

Lê Tường cũng kh quen với việc soi xét, chọn lựa một món hàng là con bằng xương bằng thịt.

Nhưng hoàn cảnh ở thời đại này là thế, nàng cũng kh thể thay đổi được gì.

Sau khoảng nửa c giờ, đôi phụ thân nữ nhi đã tới nhà một môi giới.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...