Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại
Chương 330:
“Chắc là . Tuy nói chuyện xảy ra từ mười năm trước này đã quá xa xôi, nhưng chẳng m hài tử rơi xuống nước đâu, chắc sẽ sớm tìm ra. Hiện giờ chỉ còn xem ý của thiếu gia thế nào thôi.”
“Ta đoán đại thiếu gia là hài tử của một hộ ngư dân nào đó, khẳng định là lúc họ bắt cá thì chẳng may bị rơi xuống nước đây mà.”
“Nhưng lúc đó mới mười tuổi thôi, đâu đã làm việc được?”
Một đám ríu rít thảo luận. Vốn dĩ Lê Tường chỉ loáng thoáng nghe bọn họ nói chuyện thôi, nhưng vừa nghe đến việc đại thiếu gia rơi xuống nước, cả nàng đều sững sờ, kinh ngạc.
Mười năm trước... khoảng thời gian này quá mẫn cảm, đã vậy còn là rơi xuống nước. Nghe tới đây, nàng kh khỏi lưu tâm tới chuyện này nhiều hơn một chút.
Chuyện quá trùng hợp như vậy, liệu thể là sự thật được chăng?
“Lê cô nương, ngươi đang nghĩ gì vậy, thịt trong nồi sắp cháy kìa.”
“A! Ngượng ngùng quá, ta vừa phân tâm.”
Lê Tường vội vàng vớt thịt trong nồi ra, sau đó bỏ nốt chỗ thịt còn lại vào chiên.
Cho dù nàng đang sốt ruột muốn chứng thực chuyện này, nhưng cũng cần nấu cho xong đồ ăn cho mọi trong phòng bếp đã.
Rốt cuộc lúc này mọi trên đó đang bận dùng bữa, nàng cũng kh tiện lên hỏi han.
Cuối cùng chỉ còn một nồi cá nhỏ nướng thôi, nhưng sau khi nướng cá xong thì toàn thân nàng cũng đã đầy hương vị cá nướng.
Lúc này nàng kh chờ Th Chi nữa mà trực tiếp hỏi những trong phòng bếp đường ra bên ngoài.
Nàng muốn hỏi cho rõ ràng xem đến tột cùng vị Liễu thiếu gia kia là ca ca của nàng hay kh.
Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nàng gặp được hoàn cảnh trùng khớp đến mức này. Nếu kh hỏi cho rõ ràng, nàng sẽ kh cam lòng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tâm bệnh của mẫu thân cũng vì câu chuyện ngày đó mà phát ra. Nếu thật sự là đại ca, vậy phụ mẫu nàng sẽ vui mừng biết bao nhiêu, nói kh chừng tâm tình tốt đẹp, bệnh tật cũng thể chuyển biến tốt hơn.
Lê Tường được đại nương phòng bếp chỉ đường, nàng cứ men theo con đường trước mặt, tới khúc ngoặt kia sẽ th một hoa viên lớn. Trong hoa viên một nhà thủy tạ, trong phòng đèn đuốc sáng trưng. Chắc đây là nơi m Tần Lục gia đang dùng bữa.
Nàng đang định lên tìm Th Chi để th báo một tiếng thì đã th Liễu đại thiếu gia, từng gặp mặt một lần kia, đang dìu một nữ tử ra. Chắc hẳn này là vị Kim phu nhân (thê tử) của .
Phương hướng hai bọn họ tới lại là vị trí nàng đang đứng. ều sắp gặp mặt muốn gặp, nàng lại cảm th hơi sợ hãi, bởi vậy nàng lập tức ẩn vào khóm hoa.
Sắc trời đã tối, y phục trên nàng cũng màu tối, nếu kh ánh đèn chiếu thẳng vào, khác sẽ khó mà phát hiện ra nàng.
“Vân Châu, nàng cẩn thận dưới chân một chút, nếu kh để ta ôm nàng qua nhé?”
“ đâu yếu ớt như vậy? dáng vẻ khẩn trương của này, nếu cảm th kh yên tâm thì dứt khoát nhà xí giùm luôn .”
Kim Vân Châu cười thì cười, nhưng tay nàng vẫn bám chặt l trượng phu. Hiện giờ sắc trời đã tối như vậy, nếu nàng kh cẩn thận hơn một chút thật đúng là kh an toàn.
“Đúng , hồi nãy cô mẫu mới nói, đồ ăn hôm nay do tự tay tiểu làm, chắc lúc này nàng vẫn còn ở trong bếp. Nếu kh chốc lát nữa khi chúng ta dùng bữa xong, lại qua gặp nàng?”
Liễu Trạch do dự một chút nhưng vẫn gật gật đầu với thê tử của . Sớm muộn gì cũng gặp, cứ gặp tiểu trước để dò xét hướng gió cũng hay.
Lê Tường đang nép trong bụi hoa, nghe được lời này, cả nàng chấn động như bị sét đánh ngang tai.
Đôi phu thê này nói vậy là ý gì?!
Tiểu ? Phòng bếp?
Chẳng lẽ họ nhắc tới chính là nàng? ... thật sự là ca ca ruột thịt của nàng ?
Lê Tường còn chưa kịp trấn tĩnh vì nỗi kích động dâng trào, đột nhiên nàng cảm th một vật l xù xù đang quệt qua quệt lại ở chóp mũi .
Chưa có bình luận nào cho chương này.