Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại
Chương 399:
Hai bàn còn lại cần đặt các loại cá lát, thịt thái mỏng, thịt chiên giòn, một đĩa đậu phụ, một đĩa cá viên, thêm một chút trứng cút đã bóc vỏ sẵn.
Vô số thức ăn được bày ra đã chiếm hết sạch kh gian trên mặt bàn, thế nhưng chừng đó đồ vẫn chưa đủ để các đại trượng phu ăn uống thỏa thuê.
ều việc đó chẳng hề khó khăn. Lê Tường đã chuẩn bị nhiều cá lát, thịt lát và thịt chiên giòn, chỉ cần chờ bọn họ ăn hết đồ trên bàn, nàng sẽ tiếp tục dâng lên.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn phần nước lẩu. Nước hầm dạ dày lợn làm nước dùng kh cay, hiện giờ Lê Tường mới bắt tay vào làm phần nước dùng cay.
Nàng trực tiếp cầm một chiếc chén lớn đựng đầy bột hạt tiêu khô, hoa hồi và vỏ quế. Chờ nồi được đun nóng, nàng lập tức đổ dầu vào, thêm hành, gừng, tỏi và cọng tỏi, phi thơm ngào ngạt trên lửa lớn. Tiếp đó, nàng mới trút cả bát gia vị nồng cay kia vào xào chung.
Trong chốc lát, mùi hương nồng nàn, dữ dội đã lan truyền khắp phòng bếp.
“Sư phụ, sư phụ, A Tường cô nương dường như nấu ăn lợi hại.”
Trong mắt A Bố đều ánh lên sự ngưỡng mộ.
Khương Mẫn cũng vậy, y vừa hâm mộ vừa kính nể Lê Tường trổ tài nấu nướng. Động tác nấu ăn của nàng nhẹ nhàng, th thoát như nước chảy mây trôi, thêm gia vị cũng chẳng cần chút suy xét nào. Động tác tuy nh nhẹn nhưng món ăn làm ra lại ngon miệng vô cùng. Thật là lợi hại.
“Biểu , xương sườn mà cần đây.”
Quan Thúy Nhi bưng một chén lớn đặt lên bệ bếp. Lê Tường nhận l chén, lập tức đổ vào, sau đó rót đầy nước vào nồi, còn ném thêm m cái nấm đ cô.
Thêm nấm đ cô vào sẽ khiến phần nước dùng này thêm phần tươi ngon.
Mọi vẫn đang vội vàng làm việc trong phòng bếp, chợt nghe th âm th náo nhiệt vọng lên từ ngoài sân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Quan Thúy Nhi nghe th giọng nói của phụ thân, nàng nh chóng chạy ra xem. Thì ra là phụ thân và dượng đã vận chuyển xong những đồ đạc lớn từ cửa hàng mang tới đây, đa phần đều là bàn ghế, còn tủ đựng chén vừa mua sắm và một đống chén đĩa.
“Thúy Nhi, hỏi Tường nhi một chút, cần dời tủ chén này vào phòng bếp kh?”
“ chứ, chứ, biểu đã chuẩn bị sẵn một vị trí cho tủ chén này .”
Quan Thúy Nhi né qua một bên, để hai Lạc Trạch và Ngũ Thừa Phong mang tủ chén vào phòng bếp. Cuối cùng, khoảng trống còn sót lại trong phòng bếp đã được lấp đầy.
“Đến đúng lúc lắm. Hai vị mau rửa tay ngồi xuống nghỉ ngơi một chút , lát nữa là thể dùng bữa .”
Lê Tường mở nắp nồi ra, bỏ thêm chút muối vào.
“Biểu tỷ, nhờ Dượng Lạc mang cối đá xay vào đây, ta việc cần làm ngay.”
Dùng lẩu hiển nhiên cần đồ uống. Nàng đang tính toán nấu một hai nồi sữa đậu nành, uống vào vừa giải khát lại vừa hóa giải vị cay nồng.
Sau khoảng nửa c giờ, mọi việc sửa sang bên ngoài đã đâu vào đ, những việc cần làm trong phòng bếp cũng đã hoàn tất.
Lê Tường tự tay đổ nước dùng lẩu dạ dày heo vào nồi cho những kh quen cay như Chưởng quầy Miêu và đám tiểu nhị.
Phía dưới nồi lẩu bằng sắt được đặt vào một khoảng lõm được thiết kế ngay trên mặt bàn. Bên trong khoảng lõm là phần đế gốm đặc chế, chứa than củi đã đốt hồng rực. Nhờ vậy, nồi nước dùng dạ dày heo vẫn đang sôi ục ục, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt như thể đặt trên bếp lò. Những khối than này thể cháy lâu, giữ nóng suốt bữa ăn, mà giá thành lại kh đắt đỏ.
“Chưởng quầy Miêu, đây là tương chấm ta đã chế biến xong, các ngươi cứ tự múc l. Các món ăn trên bàn, tùy ý các ngươi muốn ăn gì thì thả vào nồi, đợi chín vớt ra, chấm chút tương này là vừa vặn.”
Chưởng quầy Miêu chưa từng th cách thức dùng bữa nào độc đáo đến vậy. càng ngạc nhiên hơn khi chính giữa mặt bàn lại được khoét một cái lỗ, kiểu cách khác lạ như thế mà b lâu nay kh hề nhận ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.