Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại
Chương 416:
Sau đó, nàng vội vàng giới thiệu từng món cho bọn họ: “Đây là thịt chiên giòn, cái này là cá hầm ớt, cái này là bánh chẻo bọc cá lát áp chảo, cái này là sườn ram xào rau, cái này là thịt xào……”
Đều là m món nàng thích ăn!
Chỉ giới thiệu đôi câu, nàng đã kh kìm được mà nuốt nước bọt.
“Tay nghề của tiểu vô cùng xuất sắc, Phụ thân, Đại ca, hai mau nếm thử.”
Nàng ân cần dùng đũa gắp một miếng xương sườn bỏ vào chén của thân phụ.
Trước kia nàng chỉ biết đến món xương sườn hầm c, nhưng từ ngày được tiểu trổ tài nấu nướng, nàng mới hay xương sườn còn thể xào rau, lại còn vô số món ăn khác nàng chưa từng nghe d.
Quả thật là Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.
“Phụ thân, món này hợp khẩu vị kh?”
Kim lão gia với sắc mặt phức tạp khẽ gật đầu, lại gắp thêm một miếng xương sườn nữa bỏ vào miệng.
Nữ nhi nhà y nãy giờ cứ luôn miệng tán dương tài nghệ của nha đầu Lê gia, y cứ nghĩ cùng lắm cũng chỉ hơn đầu bếp thường bên ngoài một bậc, nào ngờ... quả thực là một niềm kinh hỷ lớn.
Kh rõ món sườn ram này được chế biến ra , chỉ th bên ngoài được phủ một lớp hạt tiêu mỏng, kh mềm nhũn như sườn hầm c thường ngày y vẫn dùng, thế nhưng hương vị lại thơm lừng một cách ngoài dự liệu, thậm chí còn ngon miệng hơn cả sườn hầm c. Trong hương thơm quyến rũ còn vương vấn chút vị tê cay đặc trưng, quả là một món ăn cực kỳ thích hợp với những ưa cay nồng như y.
Chẳng trách nữ nhi vốn kén chọn thức ăn lại kh ngừng nhắc đến cô tiểu kia. Tài nghệ của nha đầu quả nhiên kh tồi. Với tay nghề này, sớm muộn gì tửu lầu của họ cũng sẽ một chỗ đứng vững chắc trong thành An Lăng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Y đưa mắt nhi tử, th nhi tử cũng đang lại y, rõ ràng là hai phụ tử nhà này chung một suy nghĩ. Lê gia này quả thực kh hề kém cỏi như họ đã từng suy đoán.
“Mau dùng bữa thôi, để nguội sẽ mất vị ngon.”
“Được, được, được.” Hai phụ tử Kim gia tạm thời gạt bỏ những ý niệm rối rắm trong đầu, chuyên tâm thưởng thức mỹ vị trên bàn, càng ăn lại càng kinh ngạc kh thôi.
Thịt nạc chiên kiểu này lại kh khô chút nào? Cá lát thể trơn mềm đến thế, quả thực là vừa vào miệng đã tan chảy! Vì ở Bình Châu nhà họ lại kh đầu bếp nào như vậy!
Chẳng hiểu Kim lão gia lại nảy sinh một ý nghĩ, rằng nửa đời trước y chỉ toàn ăn cỏ mà sống.
một bàn mỹ vị này xem, vừa thơm vừa cay nồng, đây mới xứng đáng gọi là ẩm thực! Thậm chí sau khi dùng bữa xong vẫn còn lưu lại dư vị vô cùng. làm đây? Mới đang ngồi đây thưởng thức, y đã cảm th khó chịu khi nghĩ tới chuyện quay về quê nhà .
Tại Bình Châu kh được một đầu bếp tài hoa đến nhường này?
“Ợ…” Kim lão gia khẽ ợ một tiếng, quyến luyến kh rời bu chiếc đũa xuống. Một bàn đầy ắp năm món ăn, vậy mà y và nhi tử đã dọn sạch sành s, kh còn sót lại thứ gì.
Giờ đây, dẫu chưa no bụng thì cũng chẳng còn gì để dùng tiếp nữa. May mắn là món cá hầm ớt kia quá nhiều phụ liệu bên trong, cũng kh đến mức quá trống trải, bằng kh lần này y đã muối mặt trước mặt th gia .
Chẳng m chốc, Chưởng quầy Miêu đã dẫn lên dọn dẹp chén đũa. Y cảm th vô cùng đáng tiếc. Ban nãy y còn muốn mang món ăn đầu bảng của tửu lầu lên cho hai vị khách quý thưởng thức.
Nào ngờ, vừa lên lầu đã chạm mặt chủ nhân, được chủ nhân báo cho hay hai khách trên lầu là nhạc gia (th gia) của nhà đối phương. Sau khi biết được thân phận, y đâu dám động tâm tư kia nữa, chỉ thể thành thật mang lên vài món ăn để tiếp đãi.
Nghe nói Kim gia là phú thương bậc nhất Bình Châu, gia tài còn đồ sộ hơn cả Liễu gia nhiều phần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.