Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại
Chương 456:
“ Đại bá, sau này, đệ chúng ta sẽ bảo vệ sạp hàng của ba ngày, kh thu phí bảo hộ đâu. Còn đệ A Thành, ta nhớ ngươi làm việc ở tiệm lương thực kh? Ai nha! Vậy là ta lại thêm một thân thích giúp đỡ trên trấn !”
Giúp đỡ? Giúp đỡ cái nỗi gì!
Quan lão đại lập tức nghĩ đến chuyện Lạc Trạch l chén ở sạp hàng của trước kia. Nếu m tên du côn này tới tiệm lương thực gây sự với A Thành, e rằng con trai sẽ khó mà giữ nổi c việc này. Tuyệt đối kh được!
“Tiểu Lạc à, chuyện hôn sự của Thúy Nhi hoàn toàn là hiểu lầm. Trước kia chúng ta kh hay biết lão nhị đã chuẩn bị cho ngươi và nàng đính hôn, nên mới tìm dò hỏi một phen. Bây giờ đã rõ, tự nhiên sẽ kh nhúng tay vào nữa.”
Chu thị bị phu quân đẩy một cái, đành gật đầu phụ họa: “Ngày mai ta sẽ nói rõ ràng với Vương bà, Thúy Nhi nhà ta đã định hôn nhân .”
Lạc Trạch lại hai vị lão nhân trong nhà.
Quan lão bà tử miễn cưỡng hừ một tiếng, xem như đã chấp thuận.
Lạc Trạch cũng kh muốn ép nhà bọn họ quá đáng, th m đã chịu nhượng bộ, cảm th mục đích đã đạt được.
kéo hai Trúc Thất đứng dậy, trầm giọng nói: “Dù cũng là trong cùng một gia đình, ta cũng kh muốn làm cho mọi chuyện khó coi. Ta tự giới thiệu một chút, phụ mẫu ta đều đã qua đời, hiện giờ chỉ thể dựa vào gia đình nhạc phụ nuôi nấng. Nếu các ngươi còn dám nhúng tay vào cuộc sống của ta, ta nhất định sẽ báo đáp gấp mười lần, kh để các ngươi yên ổn dù chỉ nửa ngày. Chúng ta cứ việc so xem ai là kẻ tàn nhẫn hơn. A Thất, chúng ta .”
Cứ thế, ba nghênh ngang rời khỏi Quan gia.
Chẳng mang theo lễ vật nào, nhưng chỉ vừa đặt chân tới đã tiêu tán ba chén nước đường, ba quả trứng và hai con gà, chẳng khác nào móc ruột moi t.i.m đám Quan gia. Chu thị vừa dọn dẹp mớ hỗn độn trên bàn, vừa thầm mắng phu quân nhà vô dụng.
Nhưng qua chuyện này, bọn họ quả thực kh còn dám nhúng tay vào chuyện hôn sự của Quan Thúy Nhi nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giờ đây đã phân gia với lão nhị, ruộng vườn dựa vào chính bọn họ tự cày c, một năm cũng kh tích trữ được bao nhiêu. Chỉ thể tr cậy vào phu quân và nhi tử lên trấn trên làm thủ c, bán chút đồ đạc lặt vặt để kiếm sống.
Nếu bị m tên du côn đó phá hỏng sinh kế, về sau cả nhà biết xoay sở ra ? Giờ đây trong bụng tức phụ của A Thành còn đang mang thai một hài tử, quá nhiều thứ cần chi tiêu.
Cả nhà đang ủ rũ bàng hoàng, đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến một giọng nữ quen thuộc.
“Ai nha, cả nhà các ngươi đều tề tựu ở đây ư? Thật đúng lúc, thật đúng lúc!”
đến chính là Lộ thị, kẻ nổi d ‘bà tám’ trong thôn. Nhà mẹ đẻ của thị vừa vặn lại ở cùng thôn với Lê gia.
“Quan đại thúc, chắc chư vị còn chưa hay, hôm nay con rể nhà đã về thôn, mang theo một nam nhân, chính là hài tử năm xưa bị thất lạc, hiện đang muốn tu sửa gia phả.”
“Cái gì? Thật là đứa trẻ năm xưa ? A Trạch ư??”
Tin tức quá mức chấn động, khiến cả nhà Quan gia tạm quên việc liên quan tới Lạc Trạch, lập tức bước tới dò hỏi kỹ càng tường tận.
“Chuyện này… ta chỉ nghe ngóng được b nhiêu. Suy cho cùng, ta kh trong thôn, kh nắm rõ được tường tận mọi việc. Chỉ biết, con rể nhà chư vị vận trên áo b thượng hạng, còn Lê Trạch kia khí chất càng thêm xuất chúng, đoán chừng gia cảnh hiện tại của họ chẳng hề tồi tệ.”
Lộ thị nói xong bèn rời , nhưng đợi lâu sau, nhà Quan gia mới hoàn toàn định thần lại.
“Ta qua bên đó xem thử một phen!”
Cuộc sống của nữ nhi và cả nhà quả thực ngày càng khấm khá, lại còn tìm được A Trạch trở về, coi như bao khúc mắc năm xưa đã được gỡ bỏ. làm bà ngoại như ta, lẽ ra nên qua thăm một chuyến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.