Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại
Chương 478:
“A! L chứ. Cho ta một lọ này, đồng thời l thêm cho ta chút thuốc cầm m.á.u nữa.”
“Được, được.”
Ông chủ nọ nh nhẹn l hai lọ thuốc từ trong tủ, dùng dây thừng buộc lại cẩn thận đưa cho Lê Tường.
“Cô nương, tổng cộng là một ngân bối.”
Lê Tường kh chút do dự đặt một ngân bối lên bàn, sau đó ôm thuốc thẳng tiến đến Tiêu cục.
Trước kia, nàng nhiều nhất cũng chỉ dám đứng đợi bên ngoài Tiêu cục, chưa từng dám bước chân vào trong. Thế nhưng hôm nay, nàng lại kh nhịn được mà tiến tới, tìm vị thủ vệ đứng gác cửa, nhờ đó vào bên trong gọi .
Ngũ Thừa Phong quả nhiên nh đã vội vã chạy ra.
Lúc này, đã thay một bộ y phục khác. Tóc được cột gọn gàng nhưng vẫn phần rối loạn, lẽ do đã chút vội vàng khi chuẩn bị chạy ra đây.
“Tương nha đầu, nàng lại tới đây vào giờ này?”
“ ta đã làm phiền giấc ngủ của Tứ ca chăng?”
Ngũ Thừa Phong vội vàng đáp lời, nói kh . đã dậy từ sớm, chỉ là mãi lo dọn dẹp đồ đạc trong phòng, kh kịp chú ý thay y phục hay chải chuốt tóc tai gọn gàng.
Đột nhiên nghe được thủ vệ báo lại rằng một cô nương đang đợi ngoài cửa, lập tức đoán ra là Lê Tường, bởi vậy trong lòng chút hốt hoảng.
“Sớm như vậy nàng đã đến, chuyện gì ?”
“Đúng là việc muốn làm.”
Lê Tường nhẹ nhàng bu bàn tay đang giấu sau lưng ra, giơ hai chiếc lọ nhỏ trong tay, khẽ đung đưa trước mặt .
“Tới để đưa thuốc cho ngươi.”
Ngũ Thừa Phong vừa nghe nàng cất lời, trong lòng lập tức ngọt ngào như đổ cả hũ mật, nhưng khi ánh mắt chạm vào chiếc lọ quen thuộc kia, cả chợt cứng đờ lại.
“Lọ thuốc này... Ha ha, là cái lọ lần trước ta tặng cho nàng ?”
Lê Tường lại tiếp tục đung đưa hai chiếc lọ trong tay.
“Đương nhiên kh , ta vừa mới mua đây, vẫn còn mới to.”
Ngũ Thừa Phong hơi há hốc miệng, mãi đến nửa ngày sau vẫn kh thốt nên lời.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Bảy trăm đồng bối một lọ, Tứ ca ngươi cũng cam lòng bỏ tiền ra mua ?”
“Kh sáu trăm đồng bối ?”
Lê Tường: “…”
Nàng vẫn im lặng, chỉ ềm tĩnh Ngũ Thừa Phong. nào đối thủ của nàng, lập tức ỉu xìu ngay.
“Tương nha đầu, lọ đầu tiên ta tặng nàng quả thật là do một vị Tiêu đầu trong Tiêu cục tặng cho ta. Chỉ lọ sau này mới là ta mua.”
“Đó là ểm mấu chốt kh?”
Điểm mấu chốt nàng muốn hỏi là, vì lý do gì lại sẵn lòng mua loại thuốc mỡ đắt giá như vậy cho nàng?
Lê Tường đưa lọ thuốc đặt vào tay Ngũ Thừa Phong, kh hiểu trong lòng nàng lại d lên chút chờ mong.
Đáng tiếc, Ngũ Thừa Phong lại chẳng thể nào nắm bắt được ý chính.
“Được nha đầu, lần sau ta tuyệt đối kh bao giờ lừa nàng nữa, nàng đừng nóng giận.”
“Ta kh giận mà...”
Chút hăng hái Lê Tường vừa tích p được, lại bị câu nói của đánh tan sạch, giọng nói của nàng cũng trở nên yếu ớt hẳn.
“Ngươi cứ nhận lọ thuốc này , nhớ kỹ dùng. Mọi thường nói mùng một kh nên uống thuốc, nhưng ngay lúc vừa qua giờ Tý ngươi đã dùng thuốc , hôm nay kiêng kỵ cũng chẳng còn ý nghĩa, vậy nên cứ dùng . Sớm khỏi bệnh lúc nào hay lúc . Ta về trước đây.”
“A! Tương nha đầu!”
Ngũ Thừa Phong chỉ kịp bóng dáng nàng quay đầu rời một cách dứt khoát, kh hề ngoái lại.
cảm giác nàng đang ều bực bội, nhưng lại kh thể hiểu rõ nàng bực bội vì cớ gì.
Nhưng sáng sớm tinh mơ, nàng đã đích thân ra ngoài đưa thuốc cho , như vậy chắc c là nàng đang lo lắng cho , đúng kh?
Nghĩ đến đây, lòng mới kiên định trở lại. quyết định lát nữa dọn dẹp xong mớ đồ đạc lộn xộn sẽ qua Lê gia chúc Tết, đến lúc đó sẽ để ý xem nàng rốt cuộc đang giận hay kh.
Một c giờ sau, Ngũ Thừa Phong mới dọn dẹp xong mớ đồ đạc chất đống ngổn ngang trong phòng. cũng sửa sang lại những món đồ mang về từ chuyến áp tiêu vừa .
Toàn bộ là một ít quả hạch đặc trưng phương Bắc, cùng một ít nấm quý hiếm kh ở phương Nam. vốn chẳng quen biết nhiều trong thành.
Số kết giao chỉ đếm trên đầu ngón tay, gồm m vị đệ cùng Tiêu cục, sư phụ và gia đình Lê Tường mà thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.