Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại
Chương 608:
thể như thế được?
Quan lão bà tử kh hề muốn tới khách ếm. Kh muốn bỏ tiền ra chỉ là một chuyện nhỏ, chuyện khác chính là nếu hôm nay nhà bà ta ở khách ếm, chắc c ngày mai sẽ chẳng còn ai thèm chú ý tới bọn họ nữa.
Bởi vậy, bất kể thế nào, bà ta nhất định ở lại tiểu viện của tiểu nhi tính tiếp. Đã ở gần đó, chẳng việc qua lại tửu lầu này sẽ dễ dàng hơn ?
Bà ta đã hạ quyết tâm, liền ra hiệu bằng ánh mắt cho các nhi tử và nhi tức.
Ngay sau đó, một nhà bọn họ đều mở lời cáo biệt Lê Tường, song Kiều thị lại x vào, nịnh nọt cười nói: “Th gia lão phu nhân đừng vội vàng rời như vậy!”
Bà ngoại th gia!
Một đám tựa như bị sét đánh ngang tai, ai n đều kinh ngạc.
Lê Tường quả thực kh nghĩ tới Kiều thị lại thể trơ trẽn vô sỉ đến mức này, trong lúc nhất thời nàng giận tới bật cười.
“Kiều thẩm, hôm nay tửu lầu chúng ta tiệc cưới, ta kh hề muốn nói m lời khó nghe, cho nên mời ngươi tới từ nơi nào thì hãy trở về nơi đó .”
“Nha đầu này, ngươi thẹn thùng cái gì. Đã tới tuổi này , bàn chuyện cưới hỏi là chuyện cực kỳ bình thường mà. Nếu ngươi duyên với lão tứ nhà ta, lại tình ý, chi bằng định hôn sự sớm một chút chẳng tốt hơn .”
Nếu Kiều thị đã mất c tới đây, kh kiếm được chút lợi lộc thì bà ta làm chịu bỏ ?
Bà ta lập tức thân mật khoác l cánh tay Quan bà tử, bày ra bộ dáng vô lại kh sợ trời đất, quyết tâm ăn vạ ở đây chứ kh chịu rời .
Thế nhưng hiển nhiên bà ta đã nịnh nọt sai , bà ta còn tưởng rằng Quan lão bà tử kia là kiểu mẹ vợ thể tác oai tác quái ở nhà con rể, ai ngờ…
Lê Tường thực sự kh nhịn nổi nữa, nàng trừng mắt, xoay rời ngay.
Lúc này chắc c Tứ ca ngốc nghếch kia vẫn còn ở trên lầu, Kiều thị này, nhất định giao cho tự đuổi mới được.
Thế nhưng nàng lên lầu tìm một vòng vẫn kh th bóng dáng đâu, muốn tìm thì kh gặp nhưng lại gặp được vài vị lão bản đang muốn rời .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đều là khách hàng lớn thường xuyên lui tới tửu lầu dùng cơm, hiển nhiên là Lê Tường tiến lên chào hỏi, còn tận tình làm tròn lễ nghĩa chủ nhà, đích thân tiễn các vị xuống lầu.
Chờ tới khi nàng đưa m vị lão bản ra ngoài cửa lớn, nói xong lời từ biệt, đang lúc nàng muốn xoay bước vào tửu lầu thì đột nhiên nghe được vài câu cãi vã lớn tiếng vọng lại từ cách đó kh xa. Những âm th này vừa hỗn loạn vừa đầy những lời khó nghe.
Nàng đã quá quen thuộc với th âm của bị mắng chửi kia, bỗng chốc một ngọn lửa giận kh tên nảy lên trong lòng, Lê Tường căm giận bất bình về hướng hai nọ.
Lúc này Ngũ Đại Khuê đã nổi trận lôi đình, bởi vì mặc kệ ta nói thế nào, lão tứ vẫn kh đồng ý cho bọn họ tham gia vào hôn sự lần này, thậm chí con trai ta còn kh chịu gọi l một tiếng phụ thân nữa, trong giọng nói càng tràn ngập ghét bỏ, dường như quan hệ với ta là một chuyện cực kỳ khó chịu vậy.
“Ta chỉ nói đến đây thôi, ngày sau đừng để khi ta đến tửu lầu lại th các ngươi. Mối tình thân đã đoạn tuyệt, quan phủ cũng ghi chép rõ ràng, muốn ăn đòn thì qua tìm ta, đừng l cớ tới qu rầy Lê gia. Lần sau còn như vậy, ta tuyệt đối sẽ kh nương tay nữa đâu.”
Ngũ Thừa Phong vừa dứt lời, Ngũ Đại Khuê đã mắng to một tiếng tiểu súc sinh giơ tay định tát một cái.
Thế nhưng hiện giờ Ngũ Thừa Phong đã kh còn là kẻ đáng thương nhỏ bé khi còn nhỏ chỉ biết nhịn đau lúc ăn đòn kia, theo bản năng giơ tay lên c lại, duỗi chân đá một cước.
Chỉ nghe ai ui một tiếng, tên Ngũ Đại Khuê thân hình tròn trịa kia trực tiếp bị gạt ngã trên mặt đất, ôm bụng lăn vài vòng mới bò dậy nổi.
Lê Tường vốn đang lo lắng lập tức nhẹ nhàng thở ra, nàng vẫn sợ bận tâm tới phụ mẫu thân sinh ra mà đứng yên chịu bị ta đánh.
“Tứ ca……”
Ngũ Thừa Phong cứng đờ, trăm triệu lần kh nghĩ tới khi vừa ra tay đánh kẻ kia lại bị trong lòng th.
Đã vậy kẻ bị đánh lại là phụ thân, trong mắt đời, loại chuyện này xem như một hành vi đại nghịch bất đạo.
chút lo lắng về cái của Lê Tường, bởi vậy thật cẩn thận đến bên nàng. Mãi cho đến khi nhận th trong đáy mắt nàng kh chút chán ghét nào, nếu chỉ là lo lắng, lúc này mới yên tâm trở lại.
Hai còn kh kịp nói chuyện, Ngũ Đại Khuê vừa bò dậy lại nhào tới, trong miệng ta kh ngừng mắng Ngũ Thừa Phong là bất hiếu, là ngỗ nghịch.
Để tránh ta làm Lê Tường thương tổn, Ngũ Thừa Phong đành túm chặt l hai tay ta, giam cầm ta ở trước .
“Nha đầu Tường, ngươi xem với loại tình huống này, ta kh vào nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.