Xuyên Về Làm Cô Nương Bất Khả Chiến Bại
Chương 81:
Vốn dĩ muốn nghiên cứu kỹ thuật làm món này, nào ngờ vừa tách đôi, nước đường bên trong đã trào ra, khiến đôi tay run rẩy, vội vàng đưa miệng húp chút nhân, cắn thêm một miếng bánh bao nóng hổi.
Ban đầu khoang miệng đang cảm th khô khốc vì vị thuần ngọt của đường, thì lớp vỏ bánh bao mềm xốp đã lập tức xua tan cảm giác ngán ngẩm đó.
Chỉ còn lại vị ngọt nồng nàn đọng lại. Một miếng cắn cũng khiến những hạt mè giòn tan trong khoang miệng, hơn nữa càng nhai, hương thơm càng tỏa ra nức mũi.
“Ai! Lão Lưu, tại ngươi kh nói gì vậy?”
“Này, quả thực quá thơm ngon …”
Lưu Hữu Kim đã làm ểm tâm nhiều năm như vậy, thể nói là tinh th mọi món ểm tâm ngọt, nhưng chưa từng được nếm bất kỳ món ngọt nào dùng tới nguyên liệu mè, lại còn lớp vỏ bánh bao mềm xốp kia. Ăn xong một chiếc, hương vị thơm ngon vẫn còn vương vấn mãi trong miệng, thậm chí còn sinh ra khao khát thèm ăn vô tận.
Loáng thoáng, đã hiểu rằng lần này và lão Hướng đã chịu thiệt thòi lớn, còn kẻ họ Khương kia quả là nhặt được báu vật trời cho!
Chẳng qua, tiểu tử Khương Mẫn kia chỉ là học đồ vừa mới thăng lên làm đầu bếp kh lâu. Một kẻ kh gốc rễ như , nếu ta và lão Hướng muốn học, chẳng lẽ dám kh truyền thụ?
Hai tính toán một hồi, cũng chẳng tỏ ra sốt ruột chút nào, cứ như vậy ung dung, bình thản tiến tới bên cạnh Khương Mẫn.
Lúc này Khương Mẫn đang trộn một loại nhân liệu nào đó, chỉ th liên tiếp thả vài loại gia vị, dầu hào, bột tôm vào trong chiếc chậu trộn.
Sau khi tiễn xong hai Lê Tường trở về, Chưởng quầy Miêu lập tức th rõ cảnh tượng đó, kh nhịn nổi, tức giận quát hai tên đầu bếp kiêu ngạo: “ gì mà ! Các ngươi gì đ hả? Chẳng hai ngươi đang bận rộn ? Cấm hai ngươi lảng vảng qu Tiểu Khương mà học trộm!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Từ "học trộm" này quả là quá nặng nề, khiến cho hai tự xưng là ‘đức cao vọng trọng’ kia vội vàng rụt lại. Nếu bị gán cho cái tội d này, bọn họ còn mặt mũi nào đồng nghiệp nữa? Cuối cùng, kh còn biện pháp nào khác, hai đó chỉ đành hậm hực trở về bệ bếp của .
Lúc này một tiểu nhị vốn phụ trách tiếp đón khách ở tiền sảnh vội vã chạy vào.
“Chưởng quầy, khách nhân đều đang hỏi còn bánh bao hay kh.”
Trong lòng Chưởng quầy Miêu vui mừng khôn xiết, nhưng nghĩ đến một nhúm bột nở nhỏ bé Lê Tường mang tới, chỉ đành tiếc nuối nói: “Hôm nay e là kh đủ hàng để bán, hãy đợi đến ngày mai. Thôi, để ta tự ra cáo lỗi với khách nhân.”
Suy cho cùng, tiếng nói của một tiểu nhị kh đủ trọng lượng để cáo lỗi với các khách nhân.
Hai đó vừa , hậu trù lập tức vang lên tiếng bàn tán xôn xao, hơn nữa, tất cả chủ đề đều xoay qu món bánh bao mới mẻ kia. Trong khi đó, Khương Mẫn – đang chăm chú làm bánh bao – lại tựa như lão tăng nhập định, tỏ vẻ mắt ếc tai ngơ trước mọi chuyện.
Nếu lúc này Lê Tường th, nhất định nàng sẽ mở miệng khen ngợi một phen. Khi ở thế giới cũ, ta cũng từng nhận hai đồ đệ, đáng tiếc đều là những kẻ trẻ tuổi kh chịu đựng nổi sự mê hoặc của phù hoa, làm việc kh nghiêm túc, luôn phân tâm bởi những thứ lặt vặt. Vừa đã cảm th kh ưng ý.
Đương nhiên Khương Mẫn kh thể vừa học đã thành thạo ngay được, hương vị nhân vừa trộn ra vẫn còn chút khiếm khuyết, chưa đủ tiêu chuẩn. Nhưng chỉ cần trộn thêm vài lần nữa, ắt sẽ thuần thục.
Lê Tường sắc trời, hiện tại sắp tới giờ Tỵ c ba (gần mười giờ sáng).
“Phụ thân, trưa chiều ta còn qua trà lâu, chi bằng trưa nay gia đình ta kh về nhà nữa, chúng ta dùng bữa ngay trên thuyền ?”
“Được lắm, cứ nghe theo lời con. Chẳng qua nếu muốn dùng bữa ngay trên thuyền, vậy chúng ta nên mua chút lương thực khô và đồ ăn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.