Xuyên Về Làm Tiểu Kiều Nương Trùng Hỉ, Mang Không Gian Làm Giàu
Chương 23:
Khách Quen
Dùng bữa xong, hai vợ chồng trẻ quay về phòng.
“Nương tử, ta múc nước cho nàng, nàng cứ tắm trong phòng .” Chu Dịch Xuyên cúi đầu nói.
Thực ra, n gia kh ngày nào cũng tắm rửa, phần lớn chỉ lau qua thôi, cách hai ngày mới tắm một lần.
Nhưng kh còn cách nào khác, hai ngày nay cả hai đều đụng tới cá, trên mùi t, tắm rửa cho sạch mùi.
“Được.” Mộ Vãn Thư khẽ gật đầu, quay thu gọn những bộ quần áo chưa làm xong trên giường.
Chu Dịch Xuyên liếc th màu vải chính là miếng vải định làm quần áo cho , khóe miệng tức khắc nhếch lên nở nụ cười.
Nhưng khi ngẩng đầu th đôi mắt Mộ Vãn Thư hơi đỏ hoe, cứng đờ.
“Nương tử, nàng vậy? lại khóc?” vội đặt đồ trên tay sang một bên, xoay nàng lại nàng hỏi han, mắt chứa đầy lo lắng.
“ bị đ.â.m kh? Để ta xem.” còn tưởng là nàng vừa dọn dẹp vải vóc quần áo nên bị kim đâm.
Vừa nói, vừa nắm l tay nàng, Mộ Vãn Thư vội lắc đầu “Kh, kh bị đâm, đừng lo lắng.”
Nàng vội rút tay ra, khuôn mặt nhỏ n đỏ bừng vì ngại ngùng.
Thật là xấu hổ, nàng quên mất thể chất của nguyên chủ là sau khi khóc xong, mắt sẽ sưng đỏ cả nửa ngày.
Nàng kh khỏi đỡ trán.
“Thật kh?” Chu Dịch Xuyên vẫn còn hơi lo lắng, nắm l tay nàng xem xét kỹ càng th thật sự kh gì mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đôi mắt nàng vẫn còn hơi sưng đỏ, lòng vẫn siết chặt.
“Vậy nàng thế? lại thành mắt đỏ hoe ? chịu ủy khuất gì kh?”
Chẳng lẽ khi kh ở nhà, những bà tám trong làng đã đến tận cửa nói bậy ?
Tính nết của nương , biết là khẩu xà tâm phật, nhưng tiểu tức phụ lại hiền lành nhu nhược, nương muốn nói cứng trước mặt nàng cũng kh thể nói cứng được.
Hơn nữa tiểu tức phụ, dường như còn khá thích giao hảo với nương, chắc kh nhà.
“Kh, kh ! Ta kh chịu ủy khuất gì cả, thật đ, ở đây tốt. Ta… chỉ là chút nhớ nhà thôi.”
Mộ Vãn Thư nghe nói vậy vội ngẩng đầu lên, th nhíu chặt mày, sắc mặt nghiêm túc, sợ nghĩ nhiều hiểu lầm liền vội giải thích.
Nhớ nhà?
Nghe nàng nói vậy, Chu Dịch Xuyên trong lòng chợt khẽ run, chút xót xa ôm nàng vào lòng, khẽ ôm siết.
Nghĩ đến phụ mẫu nhà họ Mộ đã khuất, kh biết nên nói gì, chỉ thể ôm nàng an ủi trong im lặng.
Mộ Vãn Thư bị ôm trong lòng, mơ màng chớp mắt m cái.
“Ngày mai, chúng ta hãy thăm nhạc phụ nhạc mẫu .”
Giờ hai đã thành thân, nên cùng tiểu tức phụ thăm nhạc phụ nhạc mẫu, cũng là để họ thể yên lòng giao phó Vãn Thư cho .
Mộ Vãn Thư nghe vậy ngẩng đầu , sau đó gật đầu.
“Được.” Nàng cũng nên thường xuyên thắp hương thắp nến cho họ.
Đã dùng thân thể của con gái ta, vậy thì thay ta làm tròn chữ hiếu.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Chu Dịch Xuyên và Mộ Vãn Thư cùng nhau đến trấn bán cá trước, sau đó sẽ mua ít hương nến gì đó ở trấn thăm phụ mẫu nhà họ Mộ.
Chu mẫu và Chu phụ thì dắt hai đứa nhỏ ra đồng, hai đứa bé ngoan, kh khóc kh qu cũng kh chạy loạn, dắt theo cũng kh .
“Bán cá đây, cá lớn tươi ngon béo tốt đây.” Hôm nay kh ngày chợ phiên, nhưng giờ này cũng kh ít.
Mộ Vãn Thư kéo cổ họng rao bán, Chu Dịch Xuyên đưa cho nàng ít nước.
“Nương tử, nàng nghỉ một lát , để ta làm là được .”
Vừa nói, vừa tự g giọng, bắt chước Mộ Vãn Thư mà rao bán.
Chưa kể, tr cũng ra dáng lắm, Mộ Vãn Thư bên cạnh nên mặt cũng kh còn đ lại nữa, ngược lại kh sợ hù dọa khác.
“Ôi chao, tiểu nương tử may mà ngươi vẫn ở đây, ta cứ sợ hôm qua ngươi chỉ bán một ngày, hôm nay sẽ kh đến nữa.”
“Cá nhà các ngươi hôm nay bán thế nào? Vẫn giá hôm qua chứ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc này một bóng quen thuộc xuất hiện trước mặt hai , là phụ nữ đầu tiên mua cá ngày hôm qua.
Th Mộ Vãn Thư và vẫn còn bán cá ở đây, nàng ta như trút được gánh nặng.
Mộ Vãn Thư th phụ nữ phía sau một tiểu ca cầm hai cái thùng nhỏ, mắt nàng hơi sáng lên cười nói.
“Hôm qua phu quân ta lại đánh bắt thêm, hôm nay liền đến trấn, vẫn giá như cũ, cá lớn tươi ngon béo tốt.”
“Thẩm à, hôm nay thẩm muốn m con?”
“Hôm nay cho thẩm ba mươi con, loại lớn, kh cần xâu dây, cứ cho thẳng vào thùng là được.” phụ nữ cũng sảng khoái, trực tiếp l ra 240 văn tiền đưa cho Mộ Vãn Thư.
“Được thôi, hôm nay mua nhiều thế, chắc thẩm hôm nay nhà khách quý đúng kh?” Mộ Vãn Thư cười đáp, trong lúc cùng Chu Dịch Xuyên đang đóng cá tiện miệng hỏi một câu.
“Tiểu nương tử kh cần khách sáo vậy đâu, phu gia ta họ Trương, ngươi cứ gọi ta Trương thẩm là được.
Là nhà lão gia nhà ta muốn đãi khách, lão gia nhà ta hôm qua nếm thử cá nhà ngươi th vị tươi ngon vô cùng.
Hôm nay vừa hay muốn bày tiệc trong phủ đãi khách, liền dặn ta đến mua thêm chút về.
Đây này, ta còn cố ý dẫn ra ngoài chuẩn bị l cá đây, may mà hôm nay các ngươi đến, kh thì cái việc này của ta coi như hỏng bét .”
Trương thẩm cười nói, nét mặt vui vẻ.
Việc này của nàng ta làm xong xuôi, lão gia cao hứng khi còn thưởng nữa. Hôm qua lão gia nếm thử cá xong, đã thưởng một lần .
Trương thẩm là quản việc mua sắm của nhà Tiền Viên Ngoại trong trấn, hôm qua mua cá về cho nhà bếp làm đưa Tiền lão gia nếm thử, liền được Tiền lão gia yêu thích ngay lập tức.
Thế nên hôm nay liền gọi nàng ta đến mua thêm về.
Mộ Vãn Thư nghe vậy gật đầu, kh ý hỏi nhiều, từ trong thùng bắt ra hai con cá nhỏ hơn đưa thêm cho nàng ta.
“Trương thẩm chiếu cố việc làm ăn của nhà ta như vậy, hai con này coi như tặng thêm. Ngày mai nhu cầu thì Trương thẩm thể đến nữa, chúng ta ngày mai vẫn đến vào giờ này.”
Th Mộ Vãn Thư khéo léo như vậy, Trương thẩm cười càng tươi hơn.
“Được, ngày mai ta nhất định sẽ đến.”
“Vâng ạ.” Mộ Vãn Thư cười gật đầu.
Sau khi Trương thẩm rời , lần lượt lại thêm vài đến mua cá, khách mới và cả những khách quen từ hôm qua.
“Tiểu nương tử, cá nhà các ngươi đánh bắt ở đâu vậy? Ăn vào mà lại còn tươi ngon hơn cả những loại cá s ta mua trước đây nữa.”
Lúc này, một vị khách quen nam lên tiếng hỏi, hôm qua vị khách này đã mua hơn mười con cá ở sạp của họ, Mộ Vãn Thư nhớ khá rõ.
“Chính là s Ba Loan ở trấn ta đó, thôn chúng ta ở gần s nên đánh bắt một ít kiếm kế sinh nhai.
Cá này đều được nuôi một đêm ở nhà mới mang đến, lẽ nhờ vậy mà hết bớt mùi t bùn trong s, nên mới tươi hơn chăng.”
Cái trấn nhỏ bọn họ đang ở tên là Tam Loan Trấn, cả trấn đều bị dòng s Tam Loan bao qu, con s ở Chu gia thôn cũng là một nhánh nhỏ của s Tam Loan.
Cá bán ở trấn này, một là đánh bắt từ s Tam Loan, hai là tự nhà đào ao nuôi, nàng kh hề ý định giấu giếm.
Cũng kh thể giấu được.
Còn về việc cá tươi ngon hơn cá nhà khác, nàng biết là do luồng sáng của , nên đã dùng lý do khử mùi t bùn để che giấu.
Hôm qua nàng ở khu chợ này để ý cá của nhà khác, phần lớn đều là sáng sớm vừa đánh bắt được là mang đến bán ngay, còn dính mùi t bùn.
“Ồ, cá nhà các ngươi còn lại bao nhiêu? Ta muốn l hết.”
Lâm chưởng quỹ nghe vậy gật đầu, cũng nhận ra loại cá này đều giống với loại cá s Ba Loan mà mua trước đây.
Nhưng kh hiểu , cá của nhà này lại ngon hơn cá s nhà khác nhiều.
Tuy nhiên so với những nhà khác, nước trong thùng cá nhà họ quả thực trong hơn nhiều. Còn của nhà khác thì đục hơn một chút.
Phần lớn những đánh bắt cá s để bán, đều tr thủ đánh bắt vào buổi sáng, sợ cá nuôi ở nhà bị c.h.ế.t ngửa bụng, nên bắt được là mang đến bán ngay.
Vì vậy, việc hết mùi t bùn, cá ngon hơn cũng là ều hợp lý, cá s của những nhà khác quả thực mùi t bùn, còn cá nhà họ thì kh.
Lâm chưởng quỹ cũng tin vào lời giải thích này, còn việc làm thế nào để nuôi cá ở nhà kh sợ cá c.h.ế.t ngửa bụng, lại khử được mùi t bùn, kh hỏi nhiều.
Dù thì ta cũng đã nói, đó là cách ta kiếm kế sinh nhai.
Và cũng thể là nhà ta nuôi cũng cá c.h.ế.t ngửa bụng, chỉ là kh mang bán, dù nuôi ở nhà tuy cá c.h.ế.t ngửa bụng, nhưng cũng kh là tất cả đều chết.
Chỉ là phần lớn mọi đánh bắt cá, đều kh muốn lỗ số tiền của những con cá c.h.ế.t ngửa bụng đó, nên cứ bắt được là bán thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.