Xuyên Về Năm 70: Quân Tẩu Nghịch Tập Phát Tài
Chương 30:
Vừa tiến vào phòng bệnh, Liễu Sơ Tuyết liền th ba đang khó khăn dịch chuyển trên giường bệnh. Cô vội đặt m cái bánh bao trong tay xuống, bước tới đỡ một tay:
“Mẹ, con mua bánh bao , mẹ giúp ba lau tay xong thì hai ăn trước .”
Mẹ Liễu nghe con nói mua bánh bao thì nhíu mày, kéo nhẹ tay áo con gái:
“Tiểu Tuyết à, cho ba con ăn bổ dưỡng tấm thân là được , lát nữa mẹ xuống nhà ăn mua m cái bánh ngô cũng được.”
Liễu Sơ Tuyết chịu đồng tình, cố ý nói:
“Đã mua thì ăn thôi, cũng đâu thể để phí tiền. Hơn nữa, bình thường ở nhà mua được bánh bao thịt to thế này cũng chưa chắc đến lượt ăn, hôm nay nếm thử xem vị thế nào.”
Ba Liễu nghe vậy thì lòng chua xót:
“Bà nó à, đây là tấm lòng của con gái, hôm nay với bà cũng coi như hưởng phúc một lần. Sau này chúng ta vẫn ăn bánh ngô như mọi là được, phúc thì cùng hưởng, nếu kh thì cũng nuốt kh trôi.”
Mẹ Liễu vốn định để đó, đợi lát nữa hâm nóng cho chồng ăn, còn thì xuống nhà ăn mua ít bánh ngô lót dạ.
Nhưng th hai cha con một nói trước một tiếp lời, nếu bà còn phản đối thì chẳng khác nào kh hiểu chuyện.
Lavie
“Tiểu Tuyết, tình cảnh nhà bây giờ, sau này…”
Liễu Sơ Tuyết vội cắt ngang:
“Mẹ, con biết mẹ lo ều gì.”
Vừa nói vừa xoay che c, l ra m tấm phiếu đổi được bằng cá hôm qua:
“Mẹ xem, đây đều là đổi được hôm qua đó.”
Hôm qua chỉ nghe con nói, giờ th tận mắt đống phiếu này, bà vẫn kh khỏi kinh ngạc:
“Nhiều vậy ?”
Con gái bà rốt cuộc câu được bao nhiêu cá mới đổi được nhiều phiếu thế này?
Liễu Sơ Tuyết nhân tiện nói thêm ý :
“Nếu sáng nay ba kh chuyện gì đặc biệt, chiều con lại muốn ra s Th Hà một chuyến nữa. Giờ dụng cụ thuận tay , biết đâu còn thu hoạch hơn hôm qua.”
Mẹ Liễu nghe thì sắc mặt phức tạp:
“Đâu thể ngày nào cũng may mắn như thế.”
Liễu Sơ Tuyết cũng kh giải thích thêm, bởi kh cái ‘ngoại lực’ kia thì lời này đúng thật:
“Con biết, nhưng tình cảnh nhà hiện tại cũng kh cho phép ngồi yên chờ được.”
Hai vợ chồng nghe xong càng thêm áy náy, nhưng cũng ngầm đồng ý với cách nghĩ của cô con gái.
Quả nhiên, khi Sơ Tuyết cầm bát thô xuống phòng nồi hơi ở tầng một l nước, mẹ Liễu lập tức tr thủ cơ hội kể lại cho chồng chuyện hôm qua con gái đã nói với bà.
Ba Liễu nghe xong, cả gương mặt đều là kinh ngạc kh tin nổi:
“Con gái thứ hai của đúng là gặp vận may lớn.”
Đúng lúc mẹ Liễu còn muốn nói thêm thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng trẻ con khóc, tiếp đó là giọng đàn :
“ đừng kích động, chuyện gì cũng thể thương lượng.”
Ngay sau đó lại là tiếng phụ nữ gào khóc:
“Xin đừng làm hại con trai !”
Mẹ Liễu th con gái còn chưa về, sốt ruột đưa một cái bánh bao cho chồng:
“Ông ăn trước , ra cửa thử, con bé chưa về?”
Ba Liễu cũng đã nghe th động tĩnh bên ngoài, ánh mắt liếc ra cửa, dù tay cầm bánh bao thơm phức cũng chẳng còn chút khẩu vị:
“Bà đừng vội ra đó, trước tiên xem rõ tình hình bên ngoài đã.”
Tiếc là, mới nói dứt lời, cửa phòng đã bị c kín.
Mà lúc này, Liễu Sơ Tuyết đang bưng hai bát nước từ cầu thang lên, vừa vào tầm mắt đã th đầu thò ra đầy ở cửa các phòng bệnh. Ở giữa hành lang, một đàn đang khống chế một bé trai.
lẽ bị kích thích ều gì đó, vừa lùi về phía sau, vừa cầm d.a.o chỉ vào đàn đang đuổi tới:
“Đã kh còn đường sống thì đừng ai mong yên ổn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-ve-nam-70-quan-tau-nghich-tap-phat-tai/chuong-30.html.]
Liễu Sơ Tuyết nhận ra đuổi theo chính là Phó xưởng trưởng Cố tối qua. Chỉ nghe nói:
“Tào Hướng Quang, nghĩ tới gia đình . rơi vào bước đường hôm nay là do cái gì, đừng cố chấp nữa.”
đàn kia đôi mắt đầy tơ máu:
“Cố Linh Chi, mày thôi cái trò rót c mê hồn cho tao . Nếu kh mày cứ nhất quyết bám l chuyện kho phế liệu bị mất trộm, thì sự việc làm thành ra thế này?
Nếu kh mày cứ khăng khăng muốn g.i.ế.c gà dọa khỉ, tao cũng sẽ kh mất việc, vợ tao cũng sẽ kh vì thế mà ầm ĩ đòi ly hôn, một bước sa chân ngã xuống cầu thang. Đứa con trong bụng cũng sẽ kh mất . Con tao đã kh còn, vậy thì l cháu mày ra đền mạng .”
Lời này vừa thốt ra, phụ nữ mềm oặt dưới đất liền khóc đến đứt ruột xé gan:
“Xin tha cho con trai , nó vô tội, nó còn nhỏ quá, sẽ bị dọa sợ hãi mất thôi.”
Chỉ nghe đàn kia cười cuồng loạn:
“Nó nhỏ thì ? Con tao thì thế nào?
Hôm nay tao sẽ cho nó xuống dưới làm bạn với con trai tao.”
Nói xong, con d.a.o trong tay trực tiếp dí sát vào cổ đứa bé.
Chỉ cần biểu cảm của cũng biết kh chỉ dọa su. Đám vây xem đều nín thở.
thử muốn x lên cứu, nhưng lập tức cảnh giác, áp sát vào tường:
“Ai bước thêm một bước, tao lập tức l mạng nó.”
Cố Linh Chi sợ cháu trai thực sự bị thương, vội xua tay ngăn những tốt bụng đang định ra tay:
“ muốn thế nào mới chịu bu tay?”
đàn kia ánh mắt đầy tuyệt vọng:
“Bu tay? thể?
Dù tao cũng đã vào đường cùng, chẳng bằng mang thằng bé này theo, ít nhất trên đường xuống Hoàng Tuyền cũng kh cô đơn.”
Đứa bé bị kẹp trong tay sợ quá bật khóc:
“Ông ơi, mẹ ơi, cứu con…”
Th nghe tiếng khóc của đứa nhỏ, vẻ mặt càng thêm khát máu, Liễu Sơ Tuyết liền biết kh ổn, e rằng thật sự ôm tâm lý quyết t.ử mà đến.
Đúng lúc này, dưới lầu vang lên tiếng bước chân hỗn loạn. Tên đàn khống chế đứa bé tự nhiên cũng nghe th, lại càng thêm ên cuồng:
“Tốt! Các dám báo c an! được!”
Vừa nói vừa giơ d.a.o c.h.é.m xuống đứa bé trong tay.
Đúng lúc bên kia phụ nữ ngã quỵ chỉ kịp kêu lên một tiếng ‘kh’, thì trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Liễu Sơ Tuyết thừa cơ ngửa mặt cười cuồng loạn, ném mạnh cái bát sành trong tay ra.
Ngay khi con d.a.o sắp đ.â.m vào n.g.ự.c thằng bé, cái bát đã kịp thời cứu , nện thẳng vào đầu kẻ bắt c.
Trong tiếng hít khí lạnh của mọi , con d.a.o trong tay rơi xuống đất, tiếp đó cả thân cũng mềm nhũn đổ xuống.
phụ nữ đối diện vội nhào tới, ôm chặt l đứa con trai khóc đến thở kh ra hơi:
“Con ơi, kh , kh , mẹ ở đây, mẹ ở đây.”
Phó xưởng trưởng Cố th cháu trai bình an, cũng kh kìm được thở phào một hơi, thân thể lảo đảo suýt ngã, may đỡ kịp.
Lúc này c an cũng chạy tới:
“Xảy ra chuyện gì thế?”
Phó xưởng trưởng Cố vội vàng bước lên trao đổi tình hình với c an.
Thì ra kẻ bị cái bát nện ngất kia tên Tào Hướng Quang, vì nghiện cờ bạc, thường xuyên trộm đồ trong kho phế liệu đem bán.
M ngày trước, đơn vị cấp dưới mua linh kiện kh đạt tiêu chuẩn gây ra sự cố. C an lần theo dấu vết tra đến nhà máy bọn họ. Kh tra thì thôi, vừa tra thì giật .
Kho phế liệu bị mất số lượng kh hề ít, chuyện này nghiêm trọng vô cùng.
Cuối cùng phòng bảo vệ nhà máy tóm được hơn mười , trong đó Tào Hướng Quang bị bắt làm ển hình. Nhưng do nhà máy quản lý sơ hở, nên kh truy cứu trách nhiệm hình sự, mà chỉ xử lý bằng cách đuổi việc.
Tào Hướng Quang nhiều lần tìm lãnh đạo nhà máy, muốn được giảm nhẹ xử phạt, nhưng lãnh đạo trả lời: nếu còn gây chuyện, sẽ trực tiếp chuyển sang c an xử lý.
Thế mới màn ên cuồng như hôm nay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.