Xuyên Về Năm 70: Quân Tẩu Nghịch Tập Phát Tài
Chương 7:
Cô đem chuyện bác cả cấu kết với cháu trai bà ta, cùng những lời cô nghe được ở nhà họ Cát, kể lại cho mẹ và chị cả nghe một lượt:
“Chuyện này chỉ bác gái Cát Tú Lan biết, hay cả nhà bác đều th đồng thì chưa dám khẳng định. Nhưng con kh tin bà ta chỉ vì giúp cháu trai mà dám làm liều như vậy để chèn ép con.”
Liễu Hạ Thu lập tức đỏ hoe mắt: “Bác gái lại thể làm thế?”
Mẹ Liễu tức đến mức quát ầm lên: “Cát Tú Lan, đồ kh biết xấu hổ, bà đây liều với mày!”
Bà vừa nói vừa định chạy ngay về thôn, nhưng Liễu Sơ Tuyết vội giữ chặt lại:
“Mẹ, nóng nảy chẳng giải quyết được gì đâu. Con kể cho mẹ và chị nghe là để sau này mọi kh bị họ dắt mũi. Chân của ba kh thể chậm trễ, cho nên kh thể tr chờ hết vào bên nhà nội.”
Nghe con gái nói vậy, mẹ Liễu cố kìm nén cơn giận trong lòng: “Cũng tại ba mẹ vô dụng nên họ mới dám tính toán thế. Tiểu Tuyết, con cách gì kh?”
“Mẹ, bây giờ ngoài việc lo kiếm tiền, còn những chuyện khác cứ tính sau. Giữ được chân của ba thì cái nhà này mới còn hy vọng. Khi đó ta mới kh dám bắt nạt gia đình .”
“Con nói đúng! mẹ nghe con.”
Liễu Sơ Tuyết bèn nói ra kế hoạch của : “Giờ quay về thôn, gõ cửa từng nhà mà vay tiền. Dù bà nội với hai nhà kia biết làm ầm lên, thì cũng nắm lý. Dù thì chính họ mới là thất đức trước.
Cùng lắm thì ầm ĩ đến mức chia nhà. Nếu được như vậy, ngoài việc tiếng xấu truyền ra ngoài thì lợi nhiều hơn hại. khỏi sắc mặt bà, khỏi nghe hai nhà kia nói lời kh hay, lại được tự làm chủ, đây đúng là cơ hội hiếm .”
Nghe con gái nói vậy, mắt mẹ Liễu đỏ lên. Bao năm nay vì kh sinh được con trai nên bà sống ở nhà họ Liễu chẳng m vui vẻ. Bề ngoài cha mẹ chồng thì tỏ ra c bằng, nhưng lời lẽ thì luôn nhắc đến chuyện nhà bà kh con trai, đối xử tốt với cháu trai. Lâu dần bà nghe đến chai cả tai.
Hai chị em dâu kia thì sau lưng chẳng ít lần cười cợt. Bà cũng biết trong làng gọi vợ chồng bà là “tuyệt tự”, nhưng sự thật là họ kh con trai, tr cãi để làm gì?
Th mẹ và chị đã bình tĩnh hơn, Liễu Sơ Tuyết mới nói: “Giờ việc gấp nhất là đưa ba lên thành phố chữa trị. Còn những chuyện khác để sau.
Dĩ nhiên là nói thế thôi, chứ con sẽ kh để họ được yên. Ít ra cũng thỉnh thoảng gây cho họ chút khó chịu. Họ đã chẳng giữ đạo nghĩa, thì cũng đừng trách con kh giữ tình.”
Đến đầu làng, ba mẹ con liền chia nhau ra. Giờ Liễu Sơ Tuyết kh thể xuất hiện c khai. Cô dặn: “Mẹ, nhịn được cái nhỏ thì mới giữ được cái lớn, mẹ và chị cố nhịn.”
Mẹ Liễu giơ tay lau khóe mắt, gật đầu: “Mẹ biết .”
Mẹ Liễu quay về nhà họ Liễu, còn hai chị em Sơ Tuyết thì về phía đ của thôn.
nhà họ Liễu kh ngờ mẹ Liễu lại về vào lúc này.
Bà cụ Liễu cau mày hỏi: “ kh ở trạm y tế xã chăm cho Sơn Lương, mà về đây?”
Mẹ Liễu kh buồn vòng vo, đứng ngay giữa sân nói thẳng: “Mẹ, bác sĩ bảo chân của ba tụi nhỏ kh thể để lâu, nh chóng đưa lên bệnh viện lớn để mổ. Con về nhà là để l tiền.”
Bà cụ Liễu chưa kịp đáp thì từ trong bếp, con dâu cả là Cát Tú Lan đã thò đầu ra, giọng khó chịu:
“ nghe nói , chân của chú Hai cho dù đưa lên bệnh viện lớn cũng chưa chắc chữa được. Thím Hai à, làm đừng ích kỷ quá.
Thím cũng biết đ, thằng bé tuổi kh còn nhỏ, khó khăn lắm mới cơ hội. Nếu số tiền dành dụm của nhà đem chữa chân cho chú Hai, thì việc làm của thằng bé chẳng tiêu đời ?”
Lời Cát Tú Lan vừa dứt, cả sân nhà bỗng lặng như tờ, đến mức thể nghe th cả tiếng kim rơi.
Mẹ Liễu đưa mắt thẳng vào hai bà cụ đang ngồi dưới hiên nhà chính, chỉ muốn xem họ sẽ nói thế nào.
Th cụ Liễu kh hé một lời, bà cụ đành g giọng:
“Vợ thằng hai à, mẹ với ba con cũng thương thằng Hai lắm chứ. Nhưng hoàn cảnh nhà thế nào thì con cũng rõ. Vợ thằng Cả nói tuy rằng khó nghe, nhưng đúng tình hình thực tế với nhà đ!”
Mẹ Liễu vừa nghe câu liền bừng bừng lửa giận:
“Mẹ, ý mẹ là ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cát Tú Lan sợ mẹ chồng vì giữ thể diện mà đổi ý, vội vàng chen vào:
“Mẹ còn ý gì nữa. Chẳng lẽ vì chú Hai mà mặc kệ đám nhỏ trong nhà c.h.ế.t đói hay ?”
Liễu Xuân Hiểu vốn nấp ở cửa kh chịu nổi cảnh mẹ bị ức hϊếp, liền bước ra:
“Bác gái, bác nói vậy là quá đáng lắm . Ba cháu chẳng cũng là trong cái nhà này ? Ba bị thương là vì ai, chẳng vì nhà này à? lại thành ra là mặc kệ đám nhỏ? Vậy cháu thể hiểu là giờ nhà cũng mặc kệ ba cháu luôn đúng kh?”
Cát Tú Lan trừng mắt:
“ lớn đang nói chuyện, con nít con nôi chen vào làm gì?”
Mẹ Liễu kéo con gái út sang một bên, chẳng buồn để ý sắc mặt bà chị dâu, bước lên m bước:
“Ba, ba nói chuyện .”
Ông cụ Liễu đang nhồi t.h.u.ố.c vào ếu cày, biết lần này tránh kh được, đành thở dài:
“Vợ thằng Hai à, kh ba mẹ kh muốn chữa cho thằng Hai. Sáng nay ba cũng đã nói , nếu Tiểu Đ bỏ lỡ lần này, e là khó mà gặp lại cơ hội tốt như vậy…”
Mẹ Liễu nghe đến đây thì kh kìm nổi nữa, gần như bật khóc:
“Vậy ý mọi là mặc kệ chồng con, kh?”
Ông cụ Liễu còn đang định nói tiếp thì bà cụ Liễu đã cướp lời:
“Nói cũng nói lại, chuyện này cũng tại thằng Hai. Chưa đến giờ làm mà qua c trường làm gì?”
Mẹ Liễu uất ức đến mức nghẹn giọng, tiếng khóc lẫn trong tiếng quát:
“Hồi đó chẳng chính mọi ép c trường ? giờ lại nói thế được? qua sớm chẳng vì muốn làm thêm vài việc, kiếm thêm ít đồng phụ cho nhà ? Chẳng lẽ làm vậy giờ lại thành sai à?”
con trai cả nhà họ Liễu từ nãy vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng:
“Thím hai à, thím lại ăn nói với ba mẹ như thế?”
Mẹ Liễu kh buồn vòng vo nữa:
“ hỏi lại lần cuối, nhà rốt cuộc chữa chân cho chồng hay kh?”
Ông cụ Liễu quẹt diêm châm ếu cày, vẻ mặt thoáng chút khó chịu:
“Vẫn như lời ba đã nói ban sáng, trong nhà nhiều nhất chỉ đưa con ba mươi đồng. Dù thì tương lai của nhà họ Liễu còn tr cậy vào m đứa như Tiểu Đ.”
Lời này nghe mà đau thấu tim. Đây chẳng khác nào nhắc khéo rằng nhà bà kh con trai, cho nên sau này tr vào m đứa cháu.
Kh khí bên này đang căng như dây đàn, còn chị em Liễu Sơ Tuyết thì đã ghé qua m nhà quen biết. Nội dung chỉ một, đó là vay tiền, và nói trước rằng sau này mẹ con cô sẽ đích thân đến nhà trả lại.
Dù cũng kh thể đòi ta đưa tiền ngay cho hai chị em.
Làm vậy là vì hai lý do. Thứ nhất, nếu ngày mai Cát Tú Lan dám bày trò vu khống, những này sẽ là nhân chứng, thể vạch mặt bà ta ngay. Thứ hai, muốn nhờ vả thì thể hiện thái độ cầu thị.
Báo trước như vậy để ta sự chuẩn bị, bởi bây giờ nhà nào cũng chẳng khá giả gì, cho vay tiền là chuyện lớn của cả nhà.
Sau khi ghé hết những nhà vẫn giữ tình nghĩa tốt với gia đình , hai chị em mới đến chỗ đã hẹn.
“Tiểu Tuyết, lỡ như mọi chuyện đúng như em đoán, nhà thật sự đến bước phân chia nhà ?”
Lavie
Liễu Hạ Thu vẫn giữ suy nghĩ cũ, sợ nhất là trong thôn bàn ra tán vào, nên trên gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.