Ý Thức Ranh Giới
Chương 5:
"Chúng ta đã nuôi Vương Dương từ nhỏ đến năm ba mươi lăm tuổi, lại còn giúp nó tìm việc, cưới vợ, coi như đã làm tròn nghĩa vụ . Nếu em kh muốn qua lại với chúng nó nữa, sau này, chỉ hai vợ chồng sống với nhau thôi."
gật đầu.
Nhưng biết, mọi chuyện sẽ kh đơn giản như vậy.
Quả nhiên, như Chí đã nói, Vương Dương nh chóng quay lại, thậm chí còn chưa đầy một tháng.
07.
Vương Dương cứ như kh chuyện gì xảy ra, vừa vào nhà th chúng đang ăn cơm liền rửa tay ngồi xuống.
Vừa ăn ngấu nghiến, ta vừa nói: "Bố mẹ, con và Hiểu Nguyệt nghĩ lại , vẫn nên dọn về ở đây. Ở nhà vẫn tiện hơn, tiện thể cũng bầu bạn với hai ."
Trước đây, vẫn luôn nghĩ con trai dù kh thành tựu lớn, cũng chẳng chủ kiến gì, nhưng tận sâu thẳm ta vẫn là lương thiện.
Thế nhưng kiếp trước, ta đã khiến hoàn toàn tuyệt vọng.
"Lão Vương, lát nữa đổi mật khẩu . Sau này đừng để ai muốn vào là vào." nói.
Chồng ừ một tiếng.
Mặt Vương Dương lập tức xụ xuống.
"Bố mẹ, rốt cuộc hai muốn thế nào hả? Hiểu Nguyệt chỉ đặt ra vài quy tắc thôi mà? ý thức r giới thì gì kh tốt?! Hai vì chuyện này mà trở mặt, kh làm con ly hôn thì kh chịu vui vẻ kh?!"
"Rầm!" một tiếng, Chồng đập đôi đũa xuống bàn.
"Kh biết nói chuyện thì cút ra ngoài. Rốt cuộc bây giờ ai mới là kh ý thức r giới? Kẻ được đằng chân lân đằng đầu chẳng là hai đứa ? Đứa khốn nạn nào đã chỉ thẳng mặt chúng ta đe dọa, bắt chúng ta tự sinh tự diệt.
Thế nào là ý thức r giới? Là chúng cho tiền, cho nhà, làm hầu cho hai đứa, lại còn kh được phép nói một câu kh của hai đứa, như vậy mới gọi là ý thức r giới?
Hiểu Nguyệt thì kh nói được nó. Còn mày, làm hơn chục năm , mày đã mua cho tao và mẹ mày dù chỉ là một xu tiền đồ vật nào chưa? Tháng nào chúng ta cũng trợ cấp cho mày, vậy mà lại nuôi ra một đứa sói mắt trắng vong ơn bội nghĩa!"
Vương Dương từ nhỏ đã sợ Chồng , bị một trận mắng này làm cho rụt cả cổ, cầu cứu .
cũng vừa ăn xong miếng cơm cuối cùng, đứng dậy. Lại một tiếng "Chát", lần này là đ.á.n.h vào mặt ta.
Vương Dương kinh ngạc ôm mặt: "Mẹ!"
Đáp lại ta là một cái tát nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/y-thuc-r-gioi/chuong-5.html.]
ta mím môi, nghiến răng kh nói thêm lời nào.
phủi tay, cảm th thoải mái hơn một chút.
Sau khi trọng sinh, thực sự muốn tát ta.
"Hiểu Nguyệt xúi giục đến đòi chuyển nhượng căn nhà cưới kh? nói rõ ràng cho biết, kh đời nào. Tiện thể đến đây, đã soạn sẵn một hợp đồng cho thuê nhà. Ký vào đây, sau này trả tiền thuê hàng tháng. Nếu kh trả, tháng sau sẽ gọi trung gian đến xem nhà.
Dù , lúc cưới Hiểu Nguyệt, chính cô ta đã đòi năm trăm nghìn tiền mừng, chê căn nhà đó kh vừa mắt. Cô ta sợ nhận nhà thì ở chung với chúng , kh kh gian riêng."
Mặt Vương Dương x xám lẫn lộn, bị chặn họng kh nói nên lời.
Hiểu Nguyệt kh biết đã xem loại "súp gà độc hại" nào, coi bố mẹ chồng như kẻ thù giai cấp, nhưng bàn tay vơ vét tiền bạc thì lại hoàn toàn kh ý thức r giới.
Cô ta thuộc kiểu ển hình: vừa muốn tiền, vừa muốn quyền, lại còn muốn r giới.
kh hề thù hận Hiểu Nguyệt, cô ta làm được là khả năng của cô ta.
chỉ trách bản thân đã kh nuôi dạy con trai tốt. Dù thì kiếp này cũng kh thể để Vương Dương ung dung bám l chúng mà hút m.á.u nữa.
Vương Dương cuối cùng kh ký hợp đồng, hầm hừ bu thêm hai câu nói cay độc bỏ .
Chồng còn tưởng chỉ nói su, nhưng quay đầu tìm môi giới thật.
ký hợp đồng ủy thác toàn quyền với trung gian, rao bán căn nhà với giá thấp hơn thị trường, nhưng ều kiện là đuổi được những đang ở trong nhà ra ngoài.
Nghe nói, trung gian thường xuyên báo cảnh sát, nói Vương Dương và Hiểu Nguyệt x.âm phạm gia cư. Hai họ bị làm phiền đến mức kh chịu nổi, lại kh thể mặt dày gọi ện cho , cuối cùng đành lủi thủi dọn ra ngoài.
Vương Dương tức giận trong nhóm gia đình lên án và Chồng độc ác.
ta thuê luật sư soạn một bản thỏa thuận, muốn tuyệt giao với chúng .
ta còn đắc ý khoe một tờ gi khám t.h.a.i của Hiểu Nguyệt.
【Sau này sẽ là bố, nhất định sẽ làm một cha từ ái, tôn trọng ý chí tự do và r giới của con cái. Còn đối với một số , chỉ thể nói là duyên phận đã tận.】
ta biết vẫn luôn mong cháu, đây là muốn nắm thóp đây mà.
Vương Dương muốn "mượn con tin để ra lệnh cho chư hầu", nhưng ta kh biết rằng, họ hàng lớn tuổi đã sớm kh ưa ta và Hiểu Nguyệt .
【Vương Dương, mày cũng ba mươi lăm tuổi , từ nhỏ đến lớn bố mẹ mày đã trả giá những gì, chúng tao đều th rõ. Vậy mà mày lại cứ treo câu "tuyệt giao" lên miệng, đây là muốn đ.á.n.h tiếng trước để trốn tránh trách nhiệm cấp dưỡng kh?】
Chưa có bình luận nào cho chương này.